Chương 703: Xuống Dưới
Ai u!
Đầu trọc bị vấp ngã.
Đám người ở sau cùng phần phật tiếng lên, chân đá tay đấm...
Phương Chính thấy vậy cũng yên lặng thu ấn quyết trong tay lại, có nhiều người giúp hắn trút giận như thế, hắn cũng không cần xuất thủ nữa. Nếu không thì lại thành hắn hẹp hòi... Ừm, hắn là hòa thượng có ý chí như đại hải!
- Cô ấy không sao chứ?
Trương Tuệ Tuệ nhìn Đoạn Liễu.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không sao, chỉ bị lạnh thôi, cần giữ ấm là được.
- Lấy áo khoác của tôi đi.
Trương Tuệ Tuệ đang muốn cởi áo khoác, đáng tiếc áo khoác của cô quá nhỏ.
Phương Chính cười khổ nói:
- Cái này có vẻ không tác dụng lắm.
Trương Tuệ Tuệ cũng phát hiện, có chút bất đắc dĩ.
Tiểu Thất lập tức nói:
- Còn của em nữa!
- Không đủ.
Phương Chính lắc đầu.
Đang lúc Phương Chính bế người lên, tìm một cửa hàng để sưởi ấm, bốn phía đột nhiên xuất hiện mấy cánh tay, mỗi người một cái áo!
Những người không đuổi theo tên đầu trọc kia đều tới tấp cởi áo khoác đưa tới. Thậm chí còn có một tên đầu trọc khác càng khổ hơn, cởi chỉ để lại áo ba lỗ, gió lạnh thổi tới, da gà phần phật xuất hiện.
Phương Chính tiếp quần áo của mọi người, trải xuống dưới đất, đặt Đoạn Liễu lên xong mới đắp tiếp cho cô, Trương Tuệ Tuệ thì giúp Đoạn Liễu lau nước trên mặt.
Tên đầu trọc khó chịu hỏi:
- Sao không lấy quần áo của tôi?
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, quần áo đã đủ nhiều rồi. Thí chủ mặc lại đi, trời đông giá rét, để cảm lạnh sẽ không tốt.
- Không sao, nhận của người khác được thì cũng phải nhận của tôi được. Không vì đâu xa, chỉ để chính danh cho bản thân, ai nói đầu trọc không có người tốt...
Tên đầu trọc cười hắc hắc nói.
Tiểu Thất nghe xong, khuôn mặt nhỏ đỏ lên:
- Anh đầu trọc cũng là người tốt.
Đám người nghe Tiểu Thất nói, lập tức cùng cười.
Đúng lúc này, Đoạn Liễu tỉnh lại, Phương Chính linh cơ khẽ động, điểm mi tâm đoạn liễn, Nhất Mộng Hoàng Lương!
Trong mơ hồ, Đoạn Liễu như thấy được cánh cửa mà cô quen thuộc, cánh cửa cô nhi viện .
Mở cửa lớn, Đoạn Liễu liền thấy được một cô bé vừa quen vừa lạ được dẫn vào trong.
- Tiểu Hổ, con qua đây, đây là Tiểu Anh, sau này con phải chiếu cố em nhé?
Sau đó, cô bé kia được Tiểu Hổ dẫn sang một bên chơi.
Đoạn Liễu bước đi trong cô nhi viện quen thuộc, đi tới cầu thang, một cô bé ngồi ở đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy Đoạn Liễu đi tới, cười hỏi:
- Tỷ tỷ, chị nói đêm nay có mặt trăng không? Chúng ta có thể ăn bánh Trung thu không?
Đẩy cửa phòng học, một đám trẻ nhỏ đang chơi đùa, thấy Đoạn Liễu tiến đến liền tới tấp vây lại, cười với cô.
Nhìn thấy cảnh này, trái tim Đoạn Liễu như nhũn lại.
- A Di Đà Phật, thí chủ, chào cô.
Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu vang lên.
Đoạn Liễu thầm giật mình, quay người nhìn sang, chỉ thấy hàng ghế cuối cùng trong phòng học lại xuất hiện một tiểu hòa thượng. Một thân tăng y trắng tinh khiết, một gương mặt ôn hòa, tựa như ánh mặt trời tháng chín, không nóng, chỉ ấm áp. Hòa thượng đi tới trước mặt Đoạn Liễu, tựa như không nhìn thấy cô, sau khi chào hỏi tất cả đám trẻ nhỏ, lại trở về chỗ ngồi.
Tiểu Anh, Tiểu Hổ xuất hiện, ngồi xuống ngoan ngoan, khiễn Đoạn Liễu nghĩ tới bản thân.
Hòa thượng đứng ở phía trước:
- Các bạn học, đầu tiên chúng ta phải chúc phúc cho Tiểu Anh, bởi vì Tiểu Anh là một cô bé hạnh phúc.
Đoạn Liễu nghi hoặc, một đứa trẻ mồ côi, sao lại hạnh phúc được?
Phương Chính nói:
- Phật nói: Ngàn năm duyên phận mới đổi được một cái ngoái nhìn. Như vậy phải tu bao nhiêu năm, bao nhiêu kiếp, mới đổi được thủ hộ một đời?
Lời vừa ra, trái tim Đoạn Liễu như xiết lại, cô nghĩ tới Bùi Lương.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Người được bảo hộ là hạnh phúc, nhưng trên đời này, người không được bảo hộ càng nhiều hơn. Cho nên, bần tăng nói Tiểu Anh là một cô bé hạnh phúc, nhưng hạnh phúc không phải độc hưởng, hạnh phúc cần chia sẻ. Được người bảo hộ là hạnh phúc, nhưng thủ hộ người khác, chế tạo hạnh phúc cho người khác, mới thực là hạnh phúc thực sự. Tiểu Hổ, con có cảm thấy bản thân mình hạnh phúc không?
- Hạnh phúc!
Tiểu Hổ cười vui vẻ, những đứa nhỏ khác cũng cười.
"Hạnh phúc không phải độc hưởng, hạnh phúc cần chia sẻ? Được người thủ hộ, thủ hộ người khác?"
Hai câu nói này như sấm giữa trời quang, bổ thẳng vào trong lòng Đoạn Liễu, trong nháy mắt đó, cô như thấy cửa lớn cô nhi viện mở ra...
Sau một khắc, hình tượng lại thay đổi, xuất hiện trong phòng ăn, bọn nhỏ đang chuẩn bị cơm, nhưng đồ ăn của bọn nó rất đơn giản, có cơm đủ để no bụng, ngoài ra canh nhiều hơn thức ăn.
Thấy cảnh này, trái tim Đoạn Liễu khẽ chua xót.
Đi vào ký túc xá, chăn bông không đủ dày, lò sưởi không đủ ấm...
Càng đi, Đoạn Liễu càng thêm đau lòng, cô bước ra từ đây, nên càng hiểu cô nhi viện hoạt động khó khăn thế nào. Toàn bộ đều phải nhờ những mạnh thường quân, kêu gọi tài trợ khắp các nơi. Bây giờ cô ra ngoài, có sự nghiệp, có tiền bạc, nhưng lại chưa từng tặng lại cô nhi viện thứ gì.
- Nhà, không đơn thuần là chung huyết thống. Nhà, là tình, có tình thì đó là nhà. Những đứa trẻ này bất hạnh, vì không có huyết thống gia đình, nhưng cũng là may mắn, vì có người bôn ba bốn phía, tạo ra nơi che mưa chắn gió cho những đứa nhỏ này. Có lẽ, nó không phải tốt nhất, nhưng đây là sự vô tư kính dâng, cho nên, đây là tình!
Không biết từ lúc nào, Phương Chính đã xuất hiện bên cạnh Đoạn Liễu.
Đoạn Liễu sững sờ, nhìn Phương Chính hỏi:
- Vì sao anh lại cho tôi xem những thứ này?
Phương Chính nói:
- Không có gì, bần tăng chỉ muốn nói cho thí chủ biết, có một số người, tuy đã chết, nhưng vẫn sống trong lòng thí chủ. Nếu như thí chủ cũng chết, vậy hắn cũng chết theo. Hắn là thủ hộ thần của thí chủ, thí chủ không chết, hắn cũng vĩnh sinh. Mặc dù hắn không để lại thứ gì thực chất, nhưng lại đã để lại thứ quý báu nhất cho thí chủ. Tự hỏi tâm mình một chút, thấy những đứa nhỏ này, thí chủ nghĩ tới điều gì? Muốn làm cái gì?
Nói xong, Phương Chính đi.
Đoạn Liễu nhìn bóng lưng Phương Chính, lại nhìn những đứa nhỏ đáng thương kia, nhìn những cô giáo, viện trưởng đang vất vả, cô bỗng hiểu điều gì đó, khom lưng hành lễ với Phương Chính:
- Đa tạ Đại sư, tôi biết nên làm gì rồi.
Nói xong, Đoạn Liễu quay người, đẩy cửa cô nhi viện, đứng bên đường phố nhìn lại, lập tức ngẩn ra.
Dòng chữ Ôn Ôn cô nhi viện, đã đổi thành Ô Ô gia.
Nhìn tới đây, Đoạn Liễu cười:
- Anh cho em một ngôi nhà, em sẽ cho bọn nhỏ một ngôi nhà. Anh không chỉ thuộc về em, anh còn thuộc về thế giới này, em sẽ đem tình cảm của anh, truyền ra ngoài...
Sau một khắc, Đoạn Liễu mở mắt.
Đồng thời nghe được tiếng giận dữ:
- Hòa thượng này, sao cứ không nghe khuyên bảo vậy nhỉ? Mau xuống, mau xuống dưới, đây là xe cứu thương, anh không phải người thân, anh hùng cứu người cũng không được... Xuống dưới...
Sau đó cô liền thấy, bóng lưng một vị hòa thượng chật vật bị đuổi đi.
Nhìn bóng lưng kia, Đoạn Liễu khẽ nghi hoặc, chẳng lẽ là người trong mộng? Thế nhưng... Không biết vì sao, nhìn thấy cảnh này, Đoạn Liễu lại cười.
-----------
Phóng tác: xonevictory