Chương 702: Chơi Hắ
Sau khi Bùi Lương đi, vẫn thi thoảng mua đồ ăn tới thăm Tiểu Liễu, đây là thời gian mà Tiểu Liễu vui vẻ nhất.
Về sau, Tiểu Liễu cũng rời cô nhi viện, hai người lần nữa được ở gần nhau. Thiên phú âm nhạc của Tiểu Liễu cũng bạo phát trong lúc này, đàn tranh, cổ cầm, thiên phú ca hát khiến cô được một nữ nghệ thuật gia đức cao trọng vọng coi trọng, được đi học tập âm nhạc, dẫn vào các chương trình lớn, tiếng tăm càng lúc càng lớn. Được người gọi là người có thể trở thành cổ vận đệ nhất nhân.
Tiểu Liễu theo sư phụ của cô rời khỏi thành phố Cổ Lâm, toàn thế giới đều có tiếng hát của cô. Mà mỗi lần cô biểu diễn, đều có thể nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, Bùi Lương, tựa như thần hộ mệnh, vĩnh viễn ở bên cạnh, chưa hề vắng mặt.
Đây cũng là động lực cố gắng của Tiểu Liễu, cô ca hát không vì danh tiếng, không vì vật chất, chỉ là vì thích nhìn Bùi Lương ở dưới đài, yên lặng cổ vũ, thưởng thức.
Bùi Lương nói, hắn thích cô mặc cổ trang, thích nhìn cô đánh đàn, nhìn cô lúc đó như tiên tử từ cung trăng hạ phàm, rất đẹp.
Thế là từ ngày đó, mỗi lần Tiểu Liễu biểu diễn thì đều mặc cổ trang, cô không quan tâm người khác cảm thấy thế nào, bởi cô chỉ biểu diễn cho một người - Bùi Lương!
Thế giới của cô rất lớn, đi khắp thế giới. Thế giới của cô cũng rất nhỏ, nhỏ tới mức chỉ chứa được một Bùi Lương.
Nhưng cô không biết Bùi Lương nghĩ thế nào, càng thích thì càng sợ, sợ một câu nói, hai người không thể đi tiếp với nhau.
Thế là, Tiểu Liễu chờ...
Nhưng Bùi Lương lại chậm chạm không tỏ thái độ, mỗi lần đều cười, xoa đầu cô nói:
- Nha đầu ngốc, lớn vậy rồi còn không tìm người mà gả đi? Chẳng lẽ ở vậy đến già, không gả ra ngoài?
Mỗi lần như thế, Tiểu Liễu đều nhìn chằm chằm hắn, nhìn tới khi Bùi Lương phải né tránh, nhìn trái nhìn phải không yên.
Hình tượng lại thay đổi, trên buổi hòa nhạc của Tiểu Liễu, thân ảnh quen thuộc kia lại không xuất hiện. Giờ khắc này, Tiểu Liễu luống cuống, ném cổ cầm, bỏ qua tất cả người xem, trong ánh mắt kinh ngạc của đám người mà chạy khỏi sân khấu. Cô không biết vì sao, nhưng nội tâm cô rất hoảng, cô biết, nhất định đã có chuyện!
Gọi điện thoại, không ai bắt máy.
- Đến cùng là có chuyện gì?
Tiểu Liễu càng thêm kinh hoảng.
Chạng vạng tối, cô mới nhận được một cuộc điện thoại:
- Bên đó là Đoạn Liễu sao? Anh trai cô gặp tai nạn, không cứu được rồi...
Trong nháy mắt đó, trước mặt Tiểu Liễu như tối sầm lại, tựa như toàn bộ thế giới đều mất đi màu sắc... Cô không biết bản thân đi thế nào để tới bệnh viện. Chỉ nghe được có người nói bên tai:
- Đường ngoài kia đang sửa, bị tắc rất nghiêm trọng. Anh trai cô vì đang vội gì đó, xuống xe taxi, một đường chạy đi. Lúc băng qua đường thì bị một xe ô tô không phanh vượt đèn đỏ đâm phải...
"Đang vội gì đó? Loại người trời sập cũng không hoảng như hắn, việc có thể khiến hắn vội vã, vậy chỉ có một..." Nghĩ tới đây, Tiểu Liễu khóc.
Trong nhà xác, Tiểu Liễu đẩy tất cả mọi người ra ngoài, sau đó một mình ngồi bên giường, nhìn gương mặt an tường nằm kia, thấp giọng nói:
- Không phải anh đã nói với em, trời đất bao la, mệnh là lớn nhất, sống mới có hết thảy sao?
- Không phải anh đã nói với em, an toàn là quan trọng nhất? Mỗi ngày đều nhắc em, đi đường phải nhìn đường, không được nghịch điện thoại sao? Người chú ý an toàn như thế, sao lại phạm sai lầm như vậy? Anh lừa em, lừa em...
Vừa nói, Tiểu Liễu vừa nhào lên người Bùi Lương khóc...
Bùi Lương cùng Tiểu Liễu đều không có người thân, lễ tang diễn ra rất đơn giản, Tiểu Liễu dùng thân phận vợ của Bùi Lương để lo liệu việc tang.
Sau đó, mỗi ngày Tiểu Liễu đều mặc cổ trang tới bờ sông, đánh đàn cho Bùi Lương. Bởi có người nói, khi đêm xuống, dòng sông chính là cửa liên thông âm tào địa phủ, ở đây, có thể liên hệ âm dương.
Nhưng đây còn chưa phải thứ mà Tiểu Liễu muốn, cô còn muốn gần Bùi Lương hơn nữa, thế là liền nhảy xuống.
Đúng lúc này, thanh âm huyên náo phá vỡ tất cả hình tượng trước mắt của Phương Chính, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện đã lên bờ.
Độc lang ủy khuất ngồi bên cạnh, tựa như nói: Tới lúc quan trọng thì đứt gánh, lần sau làm chút chính sự được không?
Phương Chính không thèm để ý tới nó, cúi đầu nhìn lại, khẽ lúng túng, hắn còn đang ôm con gái người ta a. Khó trách đám gia hỏa vây xem đều đang nhìn hắn.
- Ai u, Đại sư của ta, cậu tỉnh rồi. Nếu cậu còn chưa tỉnh, mọi người không cứu được cô gái này nữa.
Ánh mắt Phương Chính khẽ mờ mịt, có ý gì? Cứu người thôi mà, liên quan gì tới hắn tỉnh hay không tỉnh?
Trương Tuệ Tuệ tiến lên phía trước nói:
- Đừng ngốc nữa, mau buông tay! Anh ôm người ta mấy phút rồi đấy, không hiểu sao lực cánh tay của anh lại mạnh thế nữa chứ? Mọi người cùng kéo mà không được.
Phương Chính nghe xong lập tức hiểu, mặt mo đỏ ửng...
- Chậc chậc, tôi thấy là giả vờ ngất, thừa cơ chấm mút...
Đúng lúc này, một âm thanh âm dương quái khí vang lên.
Trương Tuệ Tuệ nghe xong, lập tức nổi giận nhìn lại, người nói chuyện chính là tên đầu trọc lúc trước.
Tiểu Thất tức giận nói:
- Tỷ tỷ nói rất đúng, đầu trọc không phải người tốt... Ách, không đúng, đại ca ca ngoại lệ.
- Ranh con, mày mắng ai đấy? Người lớn nhà mày dạy mày thế sao?
Đầu trọc trừng mắt dọa Tiểu Thất.
Trương Tuệ Tuệ đang muốn nổi giận, đã thấy một người ngăn lại tên đầu trọc, là một nam tử trung niên, người này để đầu đinh, vóc người cường tráng, còn cao hơn nửa cái đầu so với đầu trọc! Lạnh lùng nhìn xuống:
- Mày thử nói thêm một câu Đại sư không đúng nữa xem? Con mẹ nó, trên đời này chính vì có những loại tiểu nhân như mày, nên mới khiến người ta ngại làm người tốt. Hôm nay mày còn dám nói thêm một câu nữa, tao đập chết mày!
- Làm sao? Muốn đánh nhau sao? Bọn mày là một bọn, mọi người mau tới xem, một đám lừa đảo, còn muốn đánh người nữa!
Đầu trọc thấy vị trung niên kia tới gần, lập tức sợ lui về sau, đồng thời hét lớn.
Ba~!
Đầu trọc còn chưa hô xong, không biết là ai cầm giày da đập tới, sau đó liền nghe những người khác nổi giận:
- Đánh người? Hôm nay chúng tao đánh mày đấy, thì sao. Đánh nó!
- Đánh nó!
- Mẹ nó, nghĩ ai cũng ngu như mày sao? Hôm nay dạy cho mày biết, làm người thì phải thế nào!
- Dọa trẻ con? Mẹ nó, mày dọa thử cho tao xem, đánh nó!
...
Một đám đông ùa lên, đầu trọc thấy vậy liền muốn chạy, vừa chạy vừa hô cứu mạng.
Vừa vặn có hai thanh niên đi tới, thấy cảnh này liền muốn giúp đỡ, chợt nghe người phía sau hô:
- Bắt ấy tên khốn khiếp ngậm phân phun người kia! Tên khốn khiếp, đứng lại cho tao!
Hai người sững sờ, sau đó nhìn sang đầu trọc, lại nhìn đám người đuổi theo, đám người kia có cả già lẫn trẻ, cả nam lẫn nữ, hẳn là tập thể người tốt. Lại nhìn sang tên đầu trọc, mắt sâu, mũi nhọn, nhìn thế nào cũng không thấy giống người tốt, thế là hai người nhìn nhau, yên lặng ngáng chân...
-----------
Phóng tác: xonevictory