Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 699

Chương 699: Người Có Tâm Sự

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 699: Người Có Tâm Sự

- Sư phụ, chúng ta phải đi tới khi nào nữa? Sao mỗi lần ra ngoài, đều phải đi lại nhiều như vậy a?

Độc lang khổ sở nói, mặc dù mang theo đồ ăn, nhưng trời lạnh như thế, đồ ăn đều bị lạnh. Nó là một con sói, nhưng cũng không có nghĩa là nó thích ăn cơm lạnh!

Phương Chính gõ đầu Độc lang:

- Lúc sáng không phải chơi với đầu Husky kia rất vui sao? Người ta vừa đi, con đã khóc gào, sao? Coi trọng người ta rồi?

- A phi! Sư phụ, ánh mắt của người là có ý gì? Kia là một con chó đực!

Độc lang trợn trắng mắt, vô cùng kiêu ngạo ngẩng đầu:

- Hơn nữa, con là sói, đường đường từng là Lang vương! Hậu cung ba ngàn sói, sao có thể coi trọng một con chó, lại còn là chó đực?

Phương Chính hừ hừ nói:

- Nếu vi sư nhớ không lầm, sói đều theo chế độ một vợ một chồng a? Tịnh Tâm là yêu quái, cha mẹ còn là Yêu vương trong Yêu vương, người ta nói có ba ngàn mỹ nữ thì vi sư còn tin. Còn con? Nếu con lợi hại vậy, còn bị đuổi ra ngoài, đói tới mức phải đi cướp đồ ăn của học sinh sao?

Độc lang nghe vậy, lập tức đỏ bừng cả mặt, không nghĩ tới, chém gió nhiều lần tới mức bản thân nó cũng tin là thật, lần này thì hay rồi, trực tiếp bị vạch mặt... Mất mặt sói a!

Cũng may, mặt Độc lang đầu lông, không nhìn ra được đỏ mặt hay không.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Thời gian chém gió này, chi bằng nhanh đi dạo quanh bờ sông, nếu tìm được người hữu duyên kia, vi sư sẽ bỏ trừng phạt. Nếu không tìm thấy, vậy tiếp tục uống gió tây bắc đi.

Độc lang nghe xong, lập tức lấy lại tinh thần, kiêu ngạo nói:

- Sư phụ cứ yên tâm, để con đi tìm!

Nói xong, Độc lang liền nhanh chậy chạy đi...

Mấy phút sau, Độc lang đã chạy về:

- Sư phụ, phát hiện mục tiêu!

Ánh mắt Phương Chính lập tức sáng lên, kích động hỏi:

- Thế nào?

- Dưới cầu, ban ngày ban mặt có hai người lén lút ở đó, nhất định là có vấn đề!

Độc lang thành thật phân tích,

Phương Chính cảm thấy có lý, thế là đi theo Độc lang.

Không bao lâu, một người một sói đã đi tới dưới trụ cầu, Phương Chính thuận theo hướng Độc lang chỉ, mặt lập tức đỏ bừng lên!

Chỉ thấy một nam một nữ ôm lấy nhau, cuộn thành một đoàn, hai tay sờ loạn...

- Sư phụ, thế nào? Có phải là có vấn đề hay không? Lang tộc bình thường đánh nhau chỉ cắn cổ, cắn người, chưa từng cắn miệng đối phương! Hai người kia ngay cả miệng cũng không tha, thật là buồn nôn! Bọn họ không chê nước bọt của đối phương buồn nôn sao? Sư phụ? Người nói gì đi? Ai... Mặt của sư phụ sao đỏ vậy?

Độc lang ngao ngao kêu.

Đây là điều đám Độc lang, con sóc mới nghiên cứu được, có vẻ như bọn nó nói thú ngữ cũng có thể trao đổi với nhau, dù sao mọi người đều hiểu được. Còn nói tiếng người? Lúc không có người thì nói trộm một chút còn được, còn bình thường thì tính nguy hiểm khá cao.

Mặt Phương Chính đỏ bừng, chó chết này, lại đào hố cho vi sư nhảy vào!

May mắn hai người kia rất chuyên chú, không để ý tới là Phương Chính cùng Độc lang nhìn trộm, nếu không, Phương Chính cũng không biết phải giải thích thế nào.

Phương Chính trực tiếp kéo cái đuôi Độc lang lui lại, sau đó một tay đập xuống...

- Sư phụ, không có vấn đề thì người cứ nói không có vấn đề là được, sao còn đánh con... Ô ô...

Độc lang ủy khuất đi theo Phương Chính.

- Ngậm miệng! Vi sư đánh chó, không phải đánh người!

Phương Chính nói.

- Là sói, không phải chó!

- Sói ngốc còn đần hơn chó!

Phương Chính gật đầu.

Độc lang: "..."

Sau đó, Độc lang xuất kích bốn phía, kết quả Phương Chính phát hiện các đôi tình lữ ẩn ở mọi nơi. Ngẫu nhiên còn bị phát hiện, bị thóa mạ một hồi, người nào tính nóng nảy, còn kém chút nhảy ra đòi đánh nhau...

Rơi vào đường cùng, Phương Chính quả quyết suy nghĩ để Độc lang tìm người, con chó ngốc này, không thể tin tưởng!

Đang lúc Phương Chính mệt mỏi, bộp một tiếng, đèn đường sáng lên.

Phương Chính mới phát hiện, trời đã tối rồi.

- Sư phụ, con đói rồi.

Độc lang tội nghiệp nhìn Phương Chính.

- Ngậm miệng, việc chưa làm xong, còn gây phiền phức cho vi sư, giờ muốn ăn cơm? Chịu đói đi.

Phương Chính hầm hừ nói, sau đó, bụng hắn cũng kêu.

Độc lang an vị đối diện Phương Chính, cúi đầu, con mắt nhìn xém 45 độ nhìn Phương Chính, ánh mắt đói khát như sắp sụp đổ đến nơi.

Đáng tiếc, Phương Chính căn bản không để ý tới nó, Phương Chính cũng đang sầu muộn a, hắn phát hiện, ra ngoài giải sầu thì không thể dùng Vô Tướng môn. Vô Tướng môn dù nháy mắt vượt ngàn dặm, nhưng phải trả giá rất nhiều! Không hoàn thành nhiệm vụ thì cứ như đi học mà không làm bài tập, lòng thực sự sẽ có cảm giác tội ác. Nếu không làm xong nhiệm vụ, Phương Chính ăn ngủ không yên, chứ đừng nói là đi chơi giải sầu.

Đang lúc Phương Chính suy nghĩ lung tung, một vị lão nhân vừa hay đi qua, sau đó cảm thán:

- Đứa nhỏ kia lại tới, ai...

Tiếng thở dài dẫn tới sự chú ý của Phương Chính, Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, trên một tảng đá ven sông dưới đê, có một cô gái tóc dài mặc cổ trang! Bên cạnh có một thanh cổ cầm, ngồi đó không động.

Trăng sáng dâng lên cao, ánh trăng như hoa trải xuống sông dài, sóng lớn cuộn lên, đánh nát ánh trăng.

Cảnh tượng này, đẹp như tranh vẽ.

Phương Chính cùng Độc lang nhìn nhau, cùng đứng dậy đi tới bờ đê, vịn lan can, nhìn cô gái bên dưới.

Độc lang thấp giọng nói:

- Sư phụ, cô gái này đang làm gì vậy? Nghe sư đệ nói, nữ quỷ đều thích mặc đồ trắng!

Ba~!

Phương Chính trực tiếp cốc tới, thấp giọng:

- Đừng nói lung tung.

- Nha...

Độc lang không lên tiếng.

Lúc này, một tiếng vui vẻ vang lên:

- Ca ca, anh cũng ở đây sao? Tịnh Pháp, cho sờ đầu một chút!

Phương Chính nghiêng đầu, không thấy ai! Cúi đầu, đã thấy Tiểu Thất ở dưới, kiễng chân cố gắng sờ đầu Độc lang, Độc lang đầy bất đắc dĩ, cúi đầu để Tiểu Thất sờ.

- Phương Chính trụ trì, thật là trùng hợp, lại gặp mặt rồi.

Tiểu Thất tới, Trương Tuệ Tuệ tự nhiên cũng tới theo. Chỉ có điều lần này không nóng tính như lúc sáng, cười ha ha chào hỏi Phương Chính.

Phương Chính nghe vậy, lòng cười khổ, cái này không phải là trùng hợp, hắn vẫn cứ quanh quẩn ở đây, ai tới đều có thể gặp hắn.

Ngoài miệng lại nói:

- Đúng là vừa hay, thí chủ, hai người tới tản bộ sao?

Tiểu Thất kêu lên:

- Không phải, bọn em tới nghe ca nhạc! Vị tỷ tỷ kia mỗi ngày đều tới đây hát, rất dễ nghe.

Trương Tuệ Tuệ cũng gật đầu:

- Cô ấy tên là Đoạn Liễu, người từ phương nam tới, mỗi ngày đều ở đây đánh đàn ca hát, hơn nữa chỉ hát đi hát lại một bài, hát tới nửa đêm mới rời đi. Vốn mọi người còn cho rằng cô ấy chuẩn bị biểu diễn gì đó, đều tới đây xem... Sau đó một thời gian dài, vẫn chỉ có một bài hát kia, hơn nữa bài hát kia còn rất... Ai, nói thế nào đây, dù sao mọi người cũng ít dần đi. Có điều, mỗi ngày đều có người nghe danh mà tới, chờ ở đây nghe. Có điều, tôi có thể cảm nhận được, cô ấy không biểu diễn, mà hẳn là người có tâm sự.

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay