Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 698

Chương 698: Chủ Nào Chó Nấy

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 698: Chủ Nào Chó Nấy

Ngao ngao ngao ô ô ô...

Một hồi chó sủa vang lên, một hồi sau, Husky một đường phi nước đại chạy về, ôm bắp đùi cô gái cào cào, ủy khuất ngao ô, đồng thời nhìn về phía sau rừng cây.

Một hồi sau, Độc lang hấp tấp chạy trở về.

Cô gái nhìn Husky, cũng không thấy bị thương:

- Đồ ngốc nhà ngươi, nó làm gì ngươi, sao phải sợ nó?

Husky ôm chặt lấy chân cô gái, sống chết không bước ra, cũng không chịu đứng lên.

Cô gái thấy Husky sợ hãi như thế, biết chuyện không đơn giản, cả giận nói:

- Hòa thượng, chó của cậu làm gì chó của tôi rồi?

Phương Chính buông buông tay:

- A Di Đà Phật, thí chủ, việc này thí chủ phải hỏi chó mới được, hỏi bần tăng làm gì? Vừa rồi bần tăng cũng không đi theo chúng nó a.

Phương Chính ủy khuất nhìn lại.

Cô gái sững sờ, có vẻ như cũng có lý, cau mày nói:

- Tôi không phải là thí chủ, tôi là Trương Tuệ Tuệ. Bất kể thế nào, chó của cậu cũng đã bắt nạt chó của tôi, cậu thân là chủ, phải có trách nhiệm. Nói xin lỗi khó thế sao?

Tiểu Thất che mặt:

- Tỷ tỷ, việc của chó thì để chó giải quyết đi, chị xen vào làm cái gì?

- Qua một bên, em theo phe ai? Sao lúc nào cũng đối nghịch với chị vậy? Husky nhà ta là chó anh hùng, sao có thể chịu ủy khuất?

Trương Tuệ Tuệ chống nạnh dữ dằn nhìn Phương Chính.

Phương Chính bất đắc dĩ nhìn về phía Độc lang, Độc lang thấp giọng nói:

- Yên tâm đi sư phụ, không có chứng cứ... Con dùng Long Trảo thủ của sư đệ dạy, mặc dù không có tay, nhưng móng vuốt cũng rất lợi hại... Đương nhiên, nếu nàng chịu ở lại, cũng có thể nhìn thấy thêm thứ khác.

Phương Chính nghe xong, thực sự muốn tát cho con chó ngu ngốc này hai cái, tên hỗn đản này, quả là thứ không chịu thua thiệt, mới bị người ta nhìn khinh bỉ, lại đã thông đồng với chó nhà người ta chơi Long Trảo thủ. Thật đúng là... Chủ nào chó nấy!

Có điều, Phương Chính cũng biết, Độc lang đã làm sai, Husky kia còn chưa khai linh trí, mới chỉ khinh bỉ một chút đã đánh người ta, thực quá đáng. Thế là Phương Chính chắp tay:

- A Di Đà Phật, đây quả thực là bần tăng sai, bần tăng thay nó xin lỗi thí chủ, thật xin lỗi.

Trương Tuệ Tuệ lập tức ngẩn người, trong mắt cô, trên người chó không có vết thương, hơn nữa đúng như Tiểu Thất nói, chuyện của chó, chủ không cần xem vào. Cô cũng chỉ thuận miệng nói, thuần túy là đi gây sự, nhưng lại không nghĩ tới, Phương Chính lại xin lỗi.

Nhìn bộ dáng hiền lành của Phương Chính, Trương Tuệ Tuệ vốn đang tức giận, không hiểu vì sao cũng tiêu tan không ít, sau khi bình tĩnh lại, Trương Tuệ Tuệ nhớ lại cảnh lúc trước, không khỏi đỏ mặt. Sau đó, Trương Tuệ Tuệ cắn răng, xoay người cúi chào:

- Thật xin lỗi, tiểu hòa thượng. Gần đây, tôi... Tôi gặp nhiều chuyện không thuận lợi, cho nên hơi nóng tính.

Phương Chính nghe vậy, khẽ lắc đầu:

- Bần tăng không sao, Tiểu Thất là đứa nhỏ còn có thể nhường thí chủ, bần tăng là người lớn, để thí chủ phát tiết một chút cũng có sao.

Tiểu Thất nghe vậy, sờ sờ cằm suy nghĩ:

- Người lớn, phát tiết... Đại ca, sao em nghe câu này có chút quen tai...

Phương Chính sững sờ, cái gì quen tai?

Trương Tuệ Tuệ phản ứng thật nhanh, một tay đập tới đầu Tiểu Thất, mặt đỏ tới tai nói:

- Tiểu tử ngốc, nghĩ đi đâu vậy? Dắt chó đi!

Sau đó, Tiểu Thất liền uể oải dẫn Husky.

Trương Tuệ Tuệ thì tới bên cạnh Phương Chính, cười khổ:

- Tiểu hòa thượng, chuyện lúc trước xin lỗi... Tôi...

- Thí chủ, không cần để tâm, không cần nói xin lỗi nữa.

Phương Chính cũng đã nhìn ra, mặc dù Trương Tuệ Tuệ này nóng tính thì nói không suy nghĩ, nhưng khi bình tâm lại, vẫn biết phân rõ phải trái. Nói tóm lại, Trương Tuệ Tuệ không phải người xấu, chỉ là có chút nóng tính ngốc nghếch mà thôi... Ừm, chủ thế nào thì có thế ấy, khó trách lại thích nuôi Husky.

- Ha ha... Tiểu hòa thượng thoải mái. Chính thức tự giới thiệu một chút, Trương Tuệ Tuệ.

Trương Tuệ Tuệ quả như một cây cung, tính tình như trận bão, nhưng đi qua thì lại yên bình.

Phương Chính nói:

- Pháp hiệu của bần tăng là Phương Chính.

- Phương Chính a... Phương Phương Chính Chính, rất tốt.

Trương Tuệ Tuệ cười nói:

- Đúng rồi, cậu ở chùa miếu phụ cận sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Bần tăng đến từ thành phố Hắc Hà.

- A, vậy thì rất xa.

Trương Tuệ Tuệ nói.

Sau đó, hai người trò chuyện, Phương Chính hỏi việc quanh đây với Trương Tuệ Tuệ, muốn tìm kiếm mục tiêu nhiệm vụ, kết quả Trương Tuệ Tuệ lại nói đủ thứ trên đời, nhưng đều không liên quan tới cái mà Phương Chính cần nghe. Ngược lại, một đường đi tới, vô luận là già trẻ gái trai, cơ bản đều biết Trương Tuệ Tuệ, tới tấp chào hỏi với cô. Mà Trương Tuệ Tuệ có vẻ đã phát tiết hết tức giận với Phương Chính, cho nên cũng tươi cười chào mọi người, Phương Chính thực sự không rõ, hôm nay hắn bước chân nào ra ngoài, sao lại gặp đúng lúc "lực đạn nổ" thảm như vậy...

Đi mười mấy phút, con Husky ngốc trí nhớ không nổi ba phút kia đã lại tiếp cận Độc lang, lần này Độc lang cũng không làm gì nó, chỉ mang nó theo chơi. Hai con chó ngu ngốc nháy mắt biến thành kỳ quan của công viên...

Nhìn hai con chó ngốc vừa chạy vừa vắt lưỡi ra ngoài, thi thoảng đứng thẳng bằng hai chân vờn nhau, thậm chí là chồng lên nhau, Phương Chính, Trương Tuệ Tuệ, Tiểu Thất đều cười tới ngả nghiêng.

Cự tuyệt lời mời của Trương Tuệ Tuệ, Phương Chính tiễn Trương Tuệ Tuệ cùng Tiểu Thất đi, sau đó cùng Độc lang tiếp tục dạo quanh sông, hắn tin tưởng, mục tiêu nhất định xuất hiện ở đây, chí ít cũng phải lấy được chút manh mối. Kết quả đi tới tận trưa, cũng không thấy điểm nào khả nghi.

Cùng lúc đó, Trương Tuệ Tuệ cùng Tiểu Thất trên đường về.

Tiểu Thất oa oa khoa tay:

- Tỷ tỷ, Tịnh Pháp thật lợi hại, lại còn đẹp nữa! Em lần đầu nhìn thấy chó lớn lại còn ngoan ngoãn như thế, quan trọng là nó thông minh hơn Husky nhà ta nhiều, như kiểu có thể nghe hiểu tiếng người vậy...

Trương Tuệ Tuệ nghe Tiểu Thất nói, rốt cục không nhịn được mà gõ qua một cái:

- Nó có lợi hại, cũng kém Husky nhà chúng ta, Husky nhà chúng ta đã từng cứu người!

Lời này vừa nói ra, Tiểu Thất lập tức không có lời phản bác, đi theo sau lưng Trương Tuệ Tuệ, xoa xoa mũi, tự nhủ:

- Nếu có người cần cứu, Tịnh Pháp có cứu không a? Hẳn là sẽ có...

Trương Tuệ Tuệ bất đắc dĩ lắc đầu:

- Tiểu tử thối, đừng có đoán mò. Không phải là con chó nào cũng có linh tính cùng dũng khí như thế... Đi thôi, Husky, về nhà! Husky! Trở lại cho ta, không được lục thùng rác!

- Husky, đi nhầm đường rồi, đó không phải nhà chúng ta!

- Husky... Husky!

Tiếng phẫn nộ cùng bất đắc dĩ của Trương Tuệ Tuệ cùng tiếng cười của Tiểu Thất không ngừng truyền tới.

Giữa trưa, Phương Chính cùng Độc lang ăn một chút bánh, tiếp tục lên đường.

Cuối cùng...

----------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay