Chương 697: Tiểu Đại Nhâ
Phương Chính biết Độc lang dù đánh đuổi đám chó kia, nhưng cũng biết phân tấc, chỉ đuổi chứ không đánh thật, cho nên cũng không để ý.
Những vị chủ của chó kia thấy Độc lang cũng chỉ giả hung ác, cho nên cũng chỉ cười cười không nói. Đương nhiên, bọn họ cũng không nghe thấy Độc lang nói thầm, nếu không dù không bị dọa chết, thì cũng bị tức chết.
Ngay khi Phương Chính nghĩ rằng Độc lang bắt bẻ như thế, đời này chắc chắn cô độc, đã đột nhiên thấy sau lưng Độc lang có thêm một con chó khác.
Phương Chính nhìn lại, lập tức ngẩn người, tên ngốc Độc lang lại có thể tìm được bạn? Nhìn chủng loại chó, ánh mắt như đã từng quen biết kia, Phương Chính bản năng nhìn lại Độc lang, sau đó bừng tỉnh đại ngộ... Khó trách!
Chỉ thấy sau mông Độc lang có thêm một con chó lông trắng xám, nhìn bộ dáng tương tự sói, nhưng nhìn cặp mắt ngáo ngơ kia, vậy mà chẳng khác Độc lang chút nào! Con chó này, chính là một con Husky!
Phương Chính nhìn Độc lang, lén cốc cho nó một cái, thấp giọng:
- Có người thân ở trong thành, sao không nói sớm?
Độc lang ủy khuất, đây là thân thích sao...
- Đừng có nhận bậy, Husky nhà chúng ta sao có thể có quan hệ với chó nhà các ngươi.
Một cô gái nhíu mày nói.
Phương Chính nghe vậy liền nhìn sang, chỉ thấy một cô gái mặc áo len vàng cau ngươi nhìn tới. Ánh mắt kia, tựa như việc Phương Chính nói Độc lang là thân thích của chó nhà cô gái này là đang bắt quàng làm họ vậy.
Phương Chính thầm cảm thán: "Tai thật là thính, nói vu vơ mà cũng nghe được..." Ngoài miệng lại nói:
- Thí chủ hiểu lầm rồi, bần tăng chỉ đùa với chó một chút mà thôi.
- Đừng có đùa linh tinh, chúng ta không quen các người!
Cô gái gật đầu, mặt đầy vẻ không vui, chỉ kém treo thêm một tấm bảng.
Phương Chính thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu, đụng phải thùng thuốc nổ này, hắn biết đi nói lý với ai?
- Đại ca ca, đừng giận, chị gái em vừa chia tay với bạn trai, gần đây lại bị mẹ em thu thẻ ngân hàng, hôm qua lại thất nghiệp, hiện tại đang ứ một bụng tức giận, làm gì cũng không vừa ý.
Lúc này, một âm thanh truyền tới, Phương Chính theo tiếng nhìn xuống, là một cậu nhỏ khá lạnh lùng. Cậu nhỏ này mặc cái quần rộng, hai tay đút túi, trên đầu còn đeo kính râm, thần sắc như người lớn, có chút khốc. Phương Chính bản năng so Hồng Hài nhi với đứa nhỏ này, kết luận: Người ta là tiểu vương tử, còn tiểu gia hỏa trên núi của hắn là tiểu dã tử...
Nghe cậu nhỏ này nói như vậy, Phương Chính cũng cười, khó trách cô gái kia lại nóng tính như thế. Một chút không thoải mái trong lòng Phương Chính, vì thấy cô gái kia không thoải mái mà cũng trở nên vui vẻ. Không sai, gia hỏa này không hề rộng lượng, chỉ là vui vẻ trên nỗi đau của người khác mà thôi...
Không đợi Phương Chính nói chuyện, cô gái kia đã trực tiếp rời đi, một tay kéo cậu nhỏ kia lên, hầm hừ nói:
- Tiểu Thất, lúc ra ngoài quên mẹ nói gì rồi sao? Không được nói chuyện với người lạ! Nhất là, người lạ không giống người tốt lắm!
Phương Chính xoa xoa mũi, hắn oan uổng a, trên đời này, còn người nào có thể càng vô hại hơn hắn sao?
Tiểu Thất giãy dụa kêu lên:
- Tỷ tỷ, mẹ nói chị phải thục nữ, đừng có nổi giận lung tung! Sao chị không nghe lời? Còn nữa, em thấy vị đại ca ca này giống người tốt? Sao lại không giống được?
- Ngậm miệng, chuyện của chị không cần em quan tâm! Còn người này, có người tốt nào để đầu trọc vậy sao?
Cô gái hùng hồn nói.
Phương Chính lắc đầu, tranh thủ rời đi, cô gái này quá dễ nổi giận, không thể chọc vào thêm.
- Tà thuyết hoặc chúng!
Tiểu Thất còn đang tranh luận cho Phương Chính.
- Ai cần em lo! Husky, mau về cho ta, không được đến gần con chó ngu ngốc kia! Ngươi thông minh hơn nó nhiều...
Cô gái này không hổ là cái thùng thuốc nổ, giận người xong, lại giận sang cả chó. Độc lang thấy vậy, tranh thủ chạy đi, tránh cho gặp tai họa...
Nhưng Độc lang đã nghĩ nhiều, nó chạy nhanh nhưng cũng không nhanh bằng cái miệng của người ta.
- Husky, không phải chó gì cũng có thể lại gần, ngươi là chó anh hùng, đã từng cứu người, đừng thấy con chó kia to xác, nhưng ngoại trừ có thể dọa người, uy hiếp tính mạng, tài sản của người khác, nào có lợi hại bằng mi.
Thanh âm cô gái không lớn, hiển nhiên không có ý định để người khác nghe được cô đang nói gì, nhưng Phương Chính cùng Độc lang đều có cái lỗ tai tốt, tự nhiên có thể nghe được rõ ràng, Phương Chính hứng thú nhìn Độc lang, Độc lang thì trực tiếp liếc mắt lại nhìn cô gái, sau đó ngẩng cao đầu, nó là Lang vương, so độ cao quý, một con chó có thể so với nó sao?
Có điều, Phương Chính lại sửng sốt nhìn qua con Husky kia, không nghĩ tới, con chó này lại đã từng cứu người! Chuyện ly kỳ như thế, đúng là lợi hại...
Phương Chính mở tuệ nhãn nhìn về phía Husky, kết quả lại khiến Phương Chính cảm thấy ngoài ý liệu, trên người Husky đúng là có kim quang lóng lánh, thậm chí có hư ảnh liên hoa, nhưng trên người cô gái kia cũng có hư ảnh liên hoa! Nói cách khác, cô gái này từng đã cứu người, tối thiểu cũng là người tốt.
Phương Chính nhướn mi... Đúng là, nhìn người không thể nhìn bề ngoài.
Tiểu Thất nghe xong, kích động hỏi:
- Tỷ tỷ, Husky thực đã cứu người sao?
- Đương nhiên, ngày đó nhà hàng xóm bị cháy, Husky đã xông vào ngậm một đứa nhỏ đi ra. Husky nhà chúng ta rất lợi hại...
Cô gái kiêu ngạo ngửa đầu, đồng thời vuốt vuốt đầu Husky.
Cậu nhỏ nghe chuyện, con mắt lập tức sáng lên, nó đã nghe chuyện này nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe đều thấy thích thú...
Cô gái nói tới đây, có chút đắc ý nhìn qua Phương Chính, tựa như nói, Husky nhà ta lợi hại hơn con chó trông thì ngon mà không dùng được nhà các ngươi nhiều! Có phục hay không?
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, quả là con gái... Có điều, đúng là chủ thế nào thì chó thế ấy, cô gái kia kiêu ngạo nói mấy câu, con Husky cũng liền ngẩng đầu chó, một bộ ta giỏi hơn ngươi. Độc lang nhìn tới, nếu không phải Phương Chính đưa ánh mắt ngăn lại, con hàng này đã sớm dạy cho đầu Husky kia biết phải làm chó thế nào rồi.
Cô gái thấy Phương Chính không thèm để ý, trực tiếp dẫn Độc lang rời đi, cũng có chút mất hứng, kéo theo Husky chạy theo.
Tiểu Thất như ông cụ non, kéo tay cô gái lải nhải:
- Tỷ tỷ, chị đã là người lớn rồi, phải học cách kiềm chế lại. Không thể vô cớ tức giận với người ngoài, về nhà, chi tức giận với em cũng được. Là một thằng con trai, em có thể nhịn được.
Cô gái trợn mắt, không thèm để ý tiểu gia hỏa.
Phương Chính nghe như nghe nhạc, thầm thấy cậu nhỏ này thật thú vị. Độ thành thục còn cao hơn cả Hồng Hài nhi, quan trọng là còn rất đáng yêu.
Đi tới một hồi, Phương Chính cũng không phát hiện chuyện gì lạ, nhưng con Husky kia lại đúng là không biết mất mặt là gì, tiếp tục xán lại gần. Lần này Độc lang cũng không kiêu ngạo nữa, hấp tấp mang Husky đi. Phương Chính nhìn cái đuôi của Độc lang hất hất lên, cảm thấy con chó chết này nhất định không có ý tốt. Có điều nghĩ lại, gia hỏa này cũng không thể làm gì con Husky kia được.
------------
Phóng tác: xonevictory