Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 696

Chương 696: Nhiệm Vụ Mới

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 696: Nhiệm Vụ Mới

Ngày hôm nay, lúc ăn cơm, Độc lang vừa ăn vừa xùi bọt mép. Con sóc hào khí chạy tới hét lớn:

- Sư huynh, đệ giúp huynh chia sẻ một chút!

BA~!

Phương Chính vung một mảnh lá qua, trực tiếp phủ kín con sóc...

Mấy phút sau, con sóc sờ sờ cái bụng to tròn, nhìn nửa mảnh lá còn thừa:

- Sư huynh, sư đệ đã cố hết sức, không được, không được nữa rồi...

Độc lang khổ sở nhìn củ cải còn y nguyên, nó muốn khóc! Giờ khắc này, nó rốt cục hiểu, lúc trước ăn vụng cải trắng, không phải là sư phụ không nhớ thù! Mà quả đúng là báo thù không để qua đêm, trực tiếp đào hố cho nó nhảy! Tiện thể còn lấp đất luôn!

Hồng Hài nhi cùng con khỉ nhìn nhau, âm thầm thở dài một hơi, cảm thấy may mắn vì trước đó không ăn vụng, nếu không giờ kẻ đang kêu khổ là bọn nó rồi. Cây cải trắng này, quá lớn... Một người ăn không thể hết được! Phương Chính quả đúng là thịt người không nhả xương a...

Ngày thứ năm, Phương Chính mới rời giường, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy ống quần bị kéo!

Cúi đầu nhìn lại, đã thấy Độc lang tội nghiệp, nước mắt đầm đìa ôm chân, ô ô kêu:

- Sư phụ, con sai rồi, không ăn cải trắng nữa được không? Ăn nữa, con nôn ra mất...

- Ồ? Sai rồi? Sai ở đâu?

Phương Chính cười ha ha hỏi.

- Con không nên ăn vụng, đồ ăn ngon như vậy, đáng ra nên đợi mọi người đông đủ rồi mới ăn. Ăn một mình là không đúng.

Độc lang thành thật nói.

Phương Chính chắp hai tay, cười nói:

- A Di Đà Phật, Tịnh Pháp, con có thể hiểu điều này, vi sư rất vui mừng.

- Sư phụ, con không cần ăn cải trắng nữa phải không?

Độc lang thầm vui vẻ.

- Ắn hết tuần này rồi lại nói.

Phương Chính nhìn gốc cải trắng, thầm bất đắc dĩ, thứ này cứ để đó thì phí, nhưng ăn thì lại ăn không hết a!

Căn cứ nguyên tắc tử đạo hữu bất từ bần đạo, Phương Chính quyết đoán hy sinh Độc lang, mặc cho Độc lang kêu rên, Phương Chính đi gõ trống.

Ăn sáng xong, Phương Chính cảm thấy ở trên núi cũng đã lâu rồi, muốn đi làm việc gì đó. Nhưng càng nghĩ, có vẻ cũng không có việc gì cần làm, thời tiết càng lúc càng lạnh, khách lên núi cũng giảm bớt, cổng sân vắng lạnh, hắn cũng sốt ruột.

- Hôm nay vi sư xuống núi, ai đi cùng?

Phương Chính hỏi.

- Con!

Lần này, Độc lang đột nhiên đổi tính, đòi xuống núi theo.

Đầu chó ngẩng cao, một mắt hai tròn quét ngang bát hoang lục hợp, ai dám tranh với nó, nó để đối phương ăn cải trắng! Khí thế ép người không dám lên tiếng!

Phương Chính thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu:

- Vậy thì Tịnh Pháp theo vi sư.

Độc lang lập tức đắc ý... Xuống núi được ăn cơm rồi.

Phương Chính nói:

- Tịnh Tâm, chuẩn bị cho vi sư một bao cải trắng, để sư huynh con gánh trên lưng, tránh cho đi đường bị đói!

"Phốc!"

Độc lang lập tức phun đống cơm trong miệng ra, xuống núi mà cũng không thoát được ác mộng cải trắng sao?!

Mặc kệ Độc lang kêu gào, cuối cùng vẫn bị buộc một bao lớn, trong bao có bánh trưng làm từ linh mễ, cải trắng cùng măng trúc. Lá cải bó linh mễ, trong linh mễ lại có măng trúc, đây chính là sản phẩm mới của Nhất Chỉ tự. Cái tên rất hay, nhưng mùi vị... Khiến cho Độc lang ăn cải trắng tới nôn lại có thể nôn thêm mấy bữa.

Đương nhiên, điểm quan trọng nhất là dễ ăn, dễ mang, không lo đói.

Mở Vô Tướng môn, Phương Chính mang theo Độc lang ra ngoài!

...

Trong lờ mờ, Phương Chính tựa như nghe được tiếng nhạc, rất nhu hòa, còn có tiếng hợp xướng... Nhưng cụ thể là hát cái gì, hắn nghe không rõ.

Hắc ám tan đi, Phương Chính phát hiện chỗ đang đứng là cạnh một con sông lớn, mặt sông bốc sương mù, tựa như một đầu Bạch long phủ phục trên sông, vô cùng hùng vĩ! Dương liễu hai bên sông phủ xuống, dưới gió đông đã sớm không còn lá xanh, cành liễu có chút khô héo xào xạc theo gió, ý cảnh tiêu điều.

Có lẽ là trời còn sớm, người ở bờ sông cũng không có nhiều, chỉ có thể thấy mấy người lớn tuổi đang tập dưỡng sinh, người trẻ tuổi đang chạy bộ, từ phía xa hơn, tựa như còn có thể thấy người đang múa kiếm...

Chỉ nhìn cảnh tượng, Phương Chính không biết đây là đâu, có điều hắn có thể xác định, đây vẫn là đông bắc.

- Sư phụ, đây là đâu?

Độc lang ngửa đầu, hiếu kỳ nhìn chung quanh hỏi.

- Không biết, đi xem một chút đi.

Phương Chính thấp giọng, sau đó dẫn Độc lang đi dọc theo bờ sông, rất nhanh đã tới một cây cầu lớn, cạnh cầu có một pho tượng, pho tượng một người đang cố gắng chèo thuyền, cơ bắp có vẻ chất đầy lực lượng.

Phương Chính nhìn tới đây, vười nói:

- Vi sư biết nơi này là ở đâu!

- Là?

Độc lang hỏi.

- Thành phố Cổ Lâm!

Phương Chính cười nói, pho tượng này là tiêu chí của thành phố Cổ Lâm, cho nên Phương Chính nhìn mới có thể nhận ra.

Đối với Độc lang mà nói, thành phố Cổ Lâm hay thành phố Hắc Hà, đều là thành thị xa lạ. Thậm chí trong mắt nó, các thành thị đều không có gì khác nhau, dù sao cũng đều là xi măng cốt thép, ngựa xe như nước, dòng người như dệt, không có tiền thì không có ăn...

- Sư phụ, giờ chúng ta đi đâu?

Độc lang nhìn bốn phía, mờ mịt hỏi.

Phương Chính nghĩ nghĩ, Vô Tướng môn dù thích làm loạn, nhưng xưa giờ đều có dấu vết lần theo, điểm hắn xuất hiện thường sẽ khác gần mục tiêu, hoặc là cũng là nơi mục tiêu thường xuyên tới! Tính như vậy, hắn đúng là không nên đi loạn, nếu bỏ qua, vậy chỉ có thể trở về. Mặc dù thành phố Cổ Lâm cùng Nhất Chỉ tự đều ở tỉnh Cổ Lâm, nhưng nếu đi...

Nhìn núi còn làm ngựa chết, ở đây ngay cả núi cũng không thấy, hòa thượng có chạy tới chết cũng không về tới được. Mà không muốn chết thì chỉ có thể đi xe, đi xe thì phải dùng tiền, nghĩ tới việc cần dùng tiền, Phương Chính quả quyết lắc đầu, đại nghĩa lẫm nhiên đi dọc bờ sông, vô luận thế nào, không thể tiêu tiền linh tinh được!

Độc lang cũng không biết Phương Chính tản bộ làm gì, chỉ biết đi theo mông. Vừa đi một hồi, con sói trắng bạc lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt nhìn, nhất là đám chó cái!

Mới bước vài bước, đã có một bé chó chạy lại, ủi thẳng vào mông Độc lang...

Độc lang đột nhiên quay người, nhấc trảo lên đập tới, đập cho bé cho kia lảo đảo lui ra, không dám tiến lên nữa. Độc lang thầm nhủ: Một thân tạp mao, nhìn là biết huyết thống không thuần, dám có ý đồ với bản sói? Phi!

Nhưng mà, người dắt chó đi dạo quá nhiều, mấy con chó bắt đầu thi nhau ra trận.

Phương Chính nghe tiếng chó không ngừng ai minh sau lưng truyền đến, lại thêm tiếng thì thầm giận giữ của Độc lang:

- Miệng giống như thỏ... Chân ngắt bụng sát đất... Lỗ tai dài như vậy... Lông che cả mắt, khó trách mù như thế...

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay