Chương 695: Độc Lang Muốn Khóc
"Có, Phật vạc! Phật vạc có thể đựng Bạch ngọc cải trắng, thời gian không hạn định. Nhưng nếu thế, ngươi sẽ không có Vô Căn tịnh thủy, lấy hay bỏ, tự ngươi xử lý." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe xong, hai mắt trợn trắng, cải có thể không ăn, nhưng nước không thể không có. Thứ này không chỉ tẩy rửa thân thể, quan trọng còn cần để tưới ruộng Linh mễ. Huống chi, không có Vô Căn tịnh thủy, nấu cơm cũng không ngon bằng. Tương tự, hương vị của Bạch Ngọc cải trắng cũng kém không ít.
"Ta đem nó chôn lại được không?" Phương Chính hỏi.
"Không được, Bạch Ngọc cải trắng liền thành một khối, một khi gãy mất một lá, thậm chí là có một lỗ hổng, đều sẽ khiến linh khí rò rỉ. Ngươi đã bẻ một lá, có chôn xuống cũng vô dụng." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe vậy, triệt để không còn cách nào khác, nhìn chằm chằm vào cải trắng, giậm chân, cắn răng:
- Liều mạng! Đã không giữ được, vậy thì bỏ vào bụng giữ, ăn nó!
- Sư phụ, người nói gì vậy?
Lúc này, Độc lang từ trong bếp đi ra, khóe miệng còn dính một mảnh lá, hiển nhiên, tên ngốc này ăn vụng.
Hồng Hài nhi cùng con khỉ thấy vậy liền nhướn mi, ăn vụng? Thực không ra gì, bọn nó còn chưa ăn vụng, gia hỏa này lại đã ăn trước rồi.
- Sư phụ, Đại sư huynh ăn vụng!
Hồng Hài nhi lập tức cáo trạng.
Con khỉ hung hăng gật đầu, biểu thị tán thành.
Độc lang nghe xong, lập tức có chút cuống, nó không sợ Phương Chính ăn thịt, nhưng sợ Phương Chính tước đoạt khẩu phần a!
Kết quả, Phương Chính chỉ cười ha ha:
- Xem các ngươi này, cải trắng không phải để ăn sao? Tịnh Pháp thích ăn như vậy, vậy thì cứ ăn thôi...
- Ách?
Hồng Hài nhi hồ nghi nhìn Phương Chính, gia hỏa này sao nay lại dễ nói chuyện như vậy? Việc khác thường tất có bí ẩn! Thận trọng! Thế là Hồng Hài nhi quả quyết chọn im lặng.
Con khỉ khẽ nhấc mí mắt, hai tay chắp lại:
- Sư phụ nói rất đúng.
Hồng Hài nhi trực tiếp liếc một cái, con khỉ này bình thường đàng hoàng, nhưng lại nịnh rất tốt.
Độc lang vốn đang chuẩn bị chịu phạt, kết quả nghe Phương Chính nói, lập tức vui vẻ, hấp tấp chạy tới lấy lòng Phương Chính:
- Đúng là sư phụ là tốt nhất, bạch ngọc cải trắng này rất ngon! Thịt lá chắc nịch, ăn vào ứa nước, chậc chậc... Cảm giác đó, như cắn mông bê con vậy. Dễ chịu... Còn có phần cải trắng nữa, thực giòn! Khẽ cắt một cái, không chỉ đủ nước, mà còn ngọt ngào, mỹ vị a...
Nói tới đây, Độc lang đã lại chảy nước miếng.
Đám Phương Chính, Hồng Hài nhi nghe xong, bản năng nuốt nước miếng, thực sự ngon vậy sao?
Có điều, Hồng Hài nhi cùng con khỉ căn cứ nguyên tắc, Phương Chính không động, chúng nó không động, ở bên chờ đợi.
Phương Chính cũng thèm nhỏ dãi, muốn ăn một chút, có điều trước đó còn có lời muốn nói:
- Tịnh Pháp, nếu con đã thích ăn như thế, về sau ăn nhiều một chút.
Độc lang nghe xong, đầu to liên tục gật, cải trắng ngon như vậy, ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Phương Chính thấy vậy, con mắt híp lại, nở nụ cười xấu xa, vỗ vỗ đầu Độc lang:
- Ừm, vậy thì tốt. Cho con một nhiệm vụ, trong một tuần, ăn sạch nó! Nếu như còn thừa, sau này lượng cơm giảm một nửa.
Lời vừa nói ra, Độc lang liền ngẩn người, nhìn cải trắng ngon lành kia, lại nghĩ lại dư vị chưa dứt, cũng không nghĩ nhiều, lập tức gật đầu, miệng rộng cười như muốn nứt ra! Độc lang liên tục tỏ ra hiểu rõ! Không thành vấn đề!
Phương Chính thì nói với Hồng Hài nhi cùng con khỉ:
- Hai người các con làm chứng kiến.
Hồng Hài nhi cùng con sóc hâm mộ nhìn Độc lang, thầm nghĩ: Sớm biết cũng ăn vụng. Cái này không phải trừng phạt, rõ ràng là khen thưởng a! Quả nhiên, nhập môn sớm nhiều chỗ tốt, sư phụ coi trọng, phúc lợi lớn...
Độc lang có khẩu dụ của Phương Chính, tự nhiên đã yên tâm, lập tức vào bếp ken kén ăn, vừa ăn vừa khen ngon.
Phương Chính cũng không khách khí, bẻ một miếng cả cho vào miệng, quả như Độc lang nói, vào miệng là tan, để lại vị ngọt dịu! Còn ngon hơn bất cứ hoa quả gì mà Phương Chính từng ăn! Lại xé một miếng lá non để vào miệng, ôn nhuận như ngọc, mềm mại ướt át... Phương Chính chưa ăn bít tết, nhưng thứ này hẳn còn ngon hơn cả bít tết chứ?
Hồng Hài nhi cùng con khỉ thấy vậy, cũng tranh thủ lao vào ăn, ăn một miếng, Hồng Hài nhi chẹp chẹp miệng, thầm nói:
- Cái này không phải thứ cho gà nhà ta ăn sao...
BA~
Phương Chính, con khỉ đồng thời đưa tay đập tới!
- Tịnh Tâm, nên đi gánh nước rồi.
Phương Chính nói.
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức xúc động muốn khóc, chịu thiệt một lần từ vụ Linh sâm rồi, lần này nhịn nửa ngày, rốt cục vẫn nói sai, họa từ miệng mà ra! Hồng Hài nhi khổ sở xuống núi múc nước... Có điều, Hồng Hài nhi cũng hiểu, đúng là thứ này nhà nó cầm cho tiểu yêu ăn, nhưng tới nơi này, ăn rau quả bình thường đã quen, lại ăn cái này đúng là mỹ vị! Kết quả, Hồng Hài nhi xuống núi múc nước, việc đầu tiên sau khi về là ăn cải trắng, sau đó tiếp tục múc nước... Kể từ đó, vì được ăn ngon, bước chân Hồng Hài nhi như bay, hiệu suất múc nước tăng không ít.
Chỉ có điều, lần thứ ba trở lại, đã thấy một gia hỏa tròn ve đang ghé vào rỏ rau, chổng mông ăn thoải mái, khỏi phải nói, tự nhiên là con sóc rồi.
Buổi sáng, Phương Chính tự mình xuống bếp, làm một nồi canh cải trắng, xào một đĩa lá cải, thêm Linh mễ, uống trà hàn trúc, đám người ăn say sưa ngon lành...
Độc lang cảm thán, thời gian thực quá tốt đẹp!
Ngày đầu tiên, mọi người ăn thoải mái, Độc lang vui vẻ.
Ngày thứ hai, mọi người đã không còn quá nhiều hứng thú, Độc lang vẫn ăn như sói đói.
Ngày thứ ba, mọi người đã không còn hưng phấn, chỉ coi như món ăn bình thường, thậm chí hàn trúc lần nữa lấy lại địa vị của nó. Độc lang ngửa đầu nhìn cái thứ đã ăn ba ngày nay, lần đầu nhíu ngươi, có điều cúi đầu nhìn cái bụng, cắn răng... Ăn!
Đến ngày thứ tư, Phương Chính mở cửa thiền phòng, đã thấy Độc lang lôi kéo con khỉ nói nhỏ gì đó, kết quả con khỉ lắc đầu liên tục. Sau đó Độc lang lại chạy đi tìm Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi cũng lắc đầu liên tục. Cuối cùng chạy tới tìm con sóc, con sóc gật đầu đáp ứng, có điều Độc lang vẫn không vui vẻ được.
------------
Phóng tác: xonevictory