Chương 694: Buồn Rầu
- Lớn như thế?
Phương Chính cũng giật nảy mình!
Cải trắng, hay còn gọi là bắp cải, loại rau củ rất thường gặp. Từ nhỏ tới giờ, Phương Chính đã từng thấy qua vô số cải trắng như thế. Nhưng có thể lớn như vậy, đây là lần đầu hắn thấy, Phương Chính dám cược, bình thường tuyệt không có củ cải nào lớn hơn được củ này!
Đây còn chưa phải điều quan trọng nhất, hiện còn đang trong đêm, mặt trăng còn chưa lặn, ánh trăng chút xuống, chiếu thẳng vào cải trắng khiến cho thịt cải phát ra ánh sáng nhẹ!
Màu trắng bạc của ánh trăng mang theo một chút màu lam, vẩy lên cải trắng, khiến cho cải trắng lộ ra một màu trắng noãn như ngọc! Trên củ cải như ngọc là lá cây xanh biếc, nhìn thế nào cũng không thấy giống cải trắng bình thường! Rõ ràng là ngọc thạch điêu khắc a! Giờ khắc này, Phương Chính rốt cục hiểu rõ, vì sao gọi là Bạch Ngọc cải trắng! Mấy người ở Linh sơn đúng thực là lười, trực tiếp nhìn hình mà đặt tên như thế!
Cạch!
Đúng lúc này, một tiếng vang lên giòn rã!
Thanh âm không lớn, nhưng ở trên Nhất Chỉ sơn này lại không bình thường.
Bây giờ là cuối thu, trời còn chưa sáng, chim tước đang ngủ. Mà trời đông tới, côn trùng cũng ngủ đông. Toàn bộ Nhất Chỉ sơn này, ngoại trừ tiếng gió thi thoảng lạo xạo, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được!
Bởi vậy, thanh âm này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, Phương Chính, con khỉ, Độc lang, Hồng Hài nhi tò mò nhìn về phía âm thanh phát ra! Không biết từ lúc nào, con sóc đã chạy tới bên cạnh cải trắng, cắn một cái!
Gia hỏa này vừa hé miệng cắn xuống, tạo ra tiếng động liền không dám động nữa, ngồi yên tại chỗ, mắt to tội nghiệp nhìn đám người, tựa như đang nói: Con không có ý, mọi người phải tin con?
Trong ánh mắt đó, ánh mắt mọi người đều biến thành muốn hầm con sóc!
- Tịnh Tâm, sáng nay ăn cơm, thêm chút đồ mặn đi.
Phương Chính hừ hừ nói.
Hồng Hài nhi liếm liếm môi:
- Sư phụ, Tịnh Khoan dù béo, nhưng cái đầu vẫn hơi nhỏ. Chúng ta nhiều người như vậy, sợ là không đủ chia, chi bằng đem hầm làm canh...
- Con nghe nói mọi người thích ăn đồ nướng, hay là chúng ta cũng ăn đồ nướng? Con sóc mật này, nướng lên đảm bảo béo ngậy.
Con khỉ thòm thèm.
Độc lang nuốt một ngụm nước miếng:
- Nếu mọi người không để ý, con nghĩ là nên thêm chút thì là...
Phương Chính chắp hai tay, còn chưa mở miệng đã thấy ống quần bị kéo, cúi đầu nhìn lại, đã thấy con sóc ôm chân, nước mắt đầm đìa:
- Sư phụ! Con biết người tốt nhất! Khẳng định không nỡ ăn con, đúng không?
Phương Chính gật đầu nói:
- Không sai, vi sư không nỡ ăn. Hơn nữa, vi sư là hòa thượng, tương lai còn thành phật làm tổ, sao có thể sát sinh ăn thịt?
Ánh mắt con sóc lập tức sáng lên, đây chính là hy vọng a!
Phương Chính nói tiếp:
- Cho nên, bọn Hồng Hài nhi nướng ăn, bần tăng ở bên ngửi mùi, xem là được.
"Phốc!"
Con sóc trợn trắng mắt, sau đó trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Đám người thấy vậy, lập tức cười ha ha. Tiểu gia hỏa này, cả ngày ngoài ăn thì cũng là ngủ, mặc dù đã khai linh trí, nhưng vẫn như một đứa nhỏ, không tim không phổi, trêu trọc cấp thấp như vậy mà cũng thành dọa ngất...
Đám người khẽ lắc đầu, con khỉ xách con sóc lên, nhét trở lại ổ sóc.
Còn cải trắng bị cắn?
Con sóc nhỏ như thế, đừng nói là cắn một cái, cho dù ăn tới no, cũng có thể ăn được bao nhiêu?
Chỉ là một gốc cải trắng hoàn mỹ không tì vết bị phá hư, mọi người có chút đau lòng mà thôi.
Hồng Hài nhi nhìn lỗ hổng, quay sang với Phương Chính:
- Sư phụ, bị cắn rồi, thật đáng tiếc.
Phương Chính lắc đầu, cười nói:
- Cải trắng vốn là để ăn, sư huynh của con không cắn thì chúng ta cũng ăn. Đi thôi, đều đã tỉnh rồi thì cũng không cần về ngủ nữa, chúng ta thử xem Linh sơn cải trắng khác gì cải trắng bình thường!
Phương Chính hô một tiếng, đám gia hỏa ham ăn lập tức quên việc thưởng thức cái đẹp, có tay thì góp tay, không có tay...
- Tịnh Pháp, ngậm miệng lại, ngươi dám cắn thì không được ăn!
Phương Chính, Hồng Hài nhi, hầu tử cùng quát lớn.
Đùa, đây là đồ sẽ cho vào nồi, có thể cắn miệng vào sao? Miệng vừa cắn xuống chẳng phải mọi người đều ăn dở của ngươi? Nghĩ thôi cũng buồn nôn.
Thế là, Độc lang khổ sở từ miệng ngậm đồ ăn, thành miệng ngậm rổ chuyển cải trắng.
Cải trắng này quá lớn, Phương Chính ước lượng, một cái lá cũng đủ mọi người ăn, cho nên giật một cái lá, xé thành mảnh nhỏ rồi bỏ vào giỏ, cho Độc lang ngậm đi.
Nhưng vấn đề là, còn lại thì xử lý thế nào?
Cải trắng quá lớn, chậu hoa vì không chịu nổi mà bị ép vỡ. Bây giờ không có chậu hoa, rễ cải lộ ra ngoài, nếu không xử lý nhanh, ai biết nó có thể hỏng hay không.
"Đừng lo lắng linh tinh, đồ của Linh sơn, tất là tinh phẩm. Mặc dù đây chỉ là đồ dưới chân núi, nhưng cũng lợi hại hơn cải trắng của các ngươi. Cải bình thường, chỉ cần khí lạnh phù hợp là có thể để qua mùa đông, huống chi là Bạch Ngọc cải trắng của Linh sơn?" Hệ thống khinh thường nói.
"Ý là có thể bảo quản được?" Ánh mắt Phương Chính sáng lên, một củ cải lớn thế, có thể đỡ được một tháng, trộn thêm các loại rau khác nữa, vậy cơ bản có thể ăn hai tháng! Tuyệt đối đáng giá!
"Ừm, có thể giữ được một tuần!" Hệ thống nói.
Phương Chính đang muốn tán thưởng, đột nhiên lấy lại tinh thần, cả kinh kêu: "Một tuần? Chỉ có thể giữ được một tuần?"
"Ngươi nghĩ sao? Cải trắng ở Linh sơn có thể như cải trắng bình thường sao, rời khỏi đất, lại không có linh khí tưới nhuần, linh khí trong cải sẽ nhanh chóng tán đi, không có linh khí, nó chỉ là cải trắng bình thường. Ngoại trừ lớn, không có điểm đặc biệt gì khác. Đương nhiên, nếu ngươi không ghét bỏ, có thể để đó ăn." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe xong, lập tức bó tay, sờ sờ cằm, bảo quản thứ này thực đúng là một vấn đề!
"Hệ thống, không có cách nào khác sao?" Phương Chính hỏi.
"Có, dùng vạc nước bằng ngọc bưng kín để đựng, có thể kéo dài một tháng." Hệ thống nói.
"Vạc bằng ngọc? Còn phải kín?" Phương Chính cao giọng, mặc dù hắn không hiểu giá ngọc thế nào, nhưng cũng hiểu thứ kia rất đắt! Hơn nữa ngọc thường không lớn lắm, muốn to bằng cái vại? Đừng có đùa, dù là bán cả Nhất Chỉ tự, cũng không mua được, không có mà mua.
"Còn có cách nào khác không? Thiết thực, lại rẻ nữa!" Phương Chính không thể không thêm hậu tố.
----------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!