Chương 692: Đầu Nguồ
Giờ khắc này, Độc lang đã khoác một chân lên bếp lửa, chảy nước miếng.
- Phương Chính, cậu tới thật đúng lúc, hôm nay bắt đầu làm tương. Chút nữa cậu lấy một chút về nhé.
Đỗ Mai cười nói.
Mùa đông đang rầu không biết ăn gì, có tương thực sự sẽ dễ ăn hơn. Phương Chính cũng không khách khí, liên tục gật đầu:
- Tốt tốt tốt...
Độc lang ở bên thấy vậy, đắc ý liếm láp đầu lưỡi. Mặc dù là một con sói, hẳn nên thích ăn thịt, nhưng từ khi nó đi theo Phương Chính, nó phát hiện, đồ ăn của loài người mới là ngon nhất! Bởi vậy vừa nghe có đồ ăn, tự nhiên vui vẻ tới điên.
- Dương thí chủ, để bần tăng tới nhóm lửa đi.
Ăn đồ của người ta, tự nhiên cũng phải góp chút sức? Thế là Phương Chính đề nghị.
- Đừng đừng đừng... để tôi làm. Phương Chính trụ trì, cậu đừng khách khí với chúng tôi.
Dương Hoa liên tục khoát tay, Đỗ Mai có thể không cảm thấy gì, nhưng Dương Hoa thì không. Đúng như mấy người Vương Hữu Quý, Đàm Cử Quốc nói: Phương Chính đã lớn rồi, không thể coi là trẻ nhỏ như trước nữa. Một người quản lý một cái chùa, cũng không dễ dàng. Nếu Phương Chính không cố gắng, mọi người có thể coi như con cái trong nhà để quan tâm thì không nói làm gì. Nhưng hiện tại thì khác, Phương Chính có tiền đồ, tiền đồ còn không thể đong đếm. Mọi người ra ngoài, phải coi Phương Chính là người lớn mà đối đãi, phải cho Phương Chính đủ mặt mũi. Mọi người phải hợp lực đẩy Phương Chính lên, chứ không phải là đè xuống!
Dương Hoa vẫn nhớ mấy lời này, huống chi Phương Chính đúng là có bản lĩnh, cả thôn này đều nợ ân tình của hắn. Nhất là Dương Hoa, con nhỏ trong nhà còn là cầu từ Nhất Chỉ tự mới có a! Tự nhiên càng phải thêm tôn trọng Phương Chính, mặc dù không tới mức khúm núm, nhưng tôn kính ngang hàng thì phải có.
Phương Chính còn muốn nói thêm, Đỗ Mai đã vỗ vỗ bếp lò:
- Tiểu tử thối nhà ngươi không nghe lời đúng không? Nếu không nghe lời, không cho tương nữa! Nếu nhàn rỗi không có việc gì làm thì cho gà ăn giúp thím, con chó ngốc ngoài kia cứ đuổi gà suốt ngày, làm bọn gà không có cơ hội mà ăn.
Phương Chính hiểu tính Đỗ Mai, vị thím nóng tính thẳng thắn này, nói một thì không có hai. Vì tương của bản thân, đành thành thật bưng một chậu cơm thừa ra ngoài.
Độc lang lập tức chạy theo, Phương Chính liền đá tới một cước:
- Làm việc đi, gọi đám gà vịt tới, vi sư phát đồ ăn.
Độc lang liên tục gật đầu, nhanh chân chạy đi, kết quả đuổi được một con tới thì một con lại chạy...
Phương Chính không nhịn được nữa:
- Không biết tìm thêm trợ thủ sao?
Kết quả là, con chó vàng đang nằm trong sân sưởi ấm cũng bị Độc lang trưng dụng. Độc lang uy mãnh bá khí, chó vàng lập tức chạy tới hỗ trợ, hai tên gia hỏa một trái một phải, gà vịt tán loạn... Phương Chính không nhịn nổi nữa, nếu để hai tên này tiếp tục dằn vặt, đoán chừng đám gà này đều trụi lông hết thôi...
Phương Chính kêu Độc lang mau dừng lại, kết quả vừa hô một tiếng, đám gà đề dừng lại theo!
Phương Chính đột nhiên nhớ tới, đám gà này vốn là có thể hiểu hắn nói a!
Thế là Phương Chính nói:
- Tới đây ăn cơm!
Kết quả gà vịt đồng thời nhìn về phía chó vàng, chó vàng như biết bị cáo trạng, lập tức cụp đuôi như nhận sai.
- A Di Đà Phật, thí chủ, sau này đừng bắt nạt gà vịt nữa. Cùng ở chung một nhà, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau...
Phương Chính nói với con chó vàng.
Lúc này, Dương Hoa đi ra, thấy Phương Chính nói chuyện với chó, cười nói:
- Phương Chính trụ trì, con chó ngốc này nhà chúng tôi không hiểu tiếng người, không thông minh lanh lợi được như Tịnh Pháp, đối với nó, chỉ có thể dùng gậy mà dạy thôi.
Nói xong, Dương Hoa vung gậy, chó vàng lập tức chạy.
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, có điều hắn cũng hiểu, người trong thôn dù ngoài miệng hung ác, nhưng thực tế vẫn rất yêu thương động vật, đặc biệt là loài trung thành như chó, nói đánh, thực sự rất ít khi đánh thật...
Con chó vàng chạy, đám gà vịt vẫn chưa chạy tới ăn cơm.
Phương Chính buồn bực hỏi:
- Sao vậy?
Đám gia hỏa này như chong chóng đảo theo chiều gió, cùng nhìn về phía Độc lang!
Độc lang khẽ trợn mắt, nhe răng. Đám gia hỏa khốn nạn này, nó có làm gì đối phương, nhìn nó làm cái gì?
Phương Chính vội ho một tiếng, ánh mắt nhìn tới, Độc lang cũng xám xịt rời đi.
Dương Hoa thấy vậy, cười nói:
- Phương Chính trụ trì, đoán chừng đám gà vịt này bị dọa sợ rồi, chó đi rồi vẫn không dám ăn.
Phương Chính nhìn về phía đám gà vịt, quả nhiên, vẫn chưa có con nào chạy lại:
- Các ngươi sao vậy?
Thế là đám gà vịt cùng nhìn về phía Dương Hoa!
Dương Hoa bị nhìn chăm chú, giật mình nói:
- Phương Chính trụ trì... chuyện này... là sao?
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, bọn nó đang nhìn thí chủ. Hay là, thí chủ cũng tránh đi?
Dương Hoa cười khổ:
- Khá lắm, gà vịt ăn một bữa, chủ nhà còn phải tránh. Đến cùng đây là nhà bọn nó, hay là nhà ta đây...
Lắc đầu, Dương Hoa đi ra nhà vệ sinh sau vườn. Còn việc đám gà vịt nhìn hắn, lại còn chỉnh tề như thế, Dương Hoa cũng không nghĩ nhiều. Thủ đoạn thuần thú của Phương Chính thần kỳ thế nào, mọi người đều đã sớm thấy. Hung mãnh như sói, tinh nghịch như khỉ, hoạt bát như sóc, đứa trẻ nghịch ngợm như Tịnh Tâm đều bị thuần phục, một đám gà vịt có là gì. Huống chi, đã một năm qua, thần tích từ trên người Phương Chính còn ít sao?
Quả nhiên, Dương Hoa cầm gậy vừa đi, đám gà vịt đã quang quác gọi nhau, phật phật lau về phía Phương Chính, duỗi cổ chờ ăn.
Phương Chính nhanh tay rải cơm thừa, gà vịt liền chạy loạn, tranh nhau tứ tung, vô cùng náo nhiệt.
Thấy cảnh này, Dương Hoa kinh ngạc gãi đầu, thầm nói:
- Ta còn đáng sợ hơn chó sao? Đúng là không có thiên lý mà...
Lắc đầu, Dương Hoa đi vệ sinh.
Chờ Dương Hoa trở lại, đám gà vịt đã ăn sạch chậu cơm, con nào con nấy phấn chấn bay loạn. Thấy cảnh này, Dương Hoa giơ ngón cái với Phương Chính:
- Phương Chính trụ trì, lợi hại!
Phương Chính cười ha ha, xem như đáp lại.
Chờ Dương Hoa vào nhà, Độc lang cùng con chó vàng mới trở lại. Có thêm tiểu đệ, Độc lang như nhớ lại oai phong lúc làm Lang vương khi trước, đi đường đều ưỡn ngực ngẩng đầu. Đáng tiếc, cái bệnh trợn mắt, vung lưỡi ra ngoài vẫn không đổi được, hoàn toàn triệt tiêu Vương giả chi khí đáng có.
------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!