Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 691

Chương 691: Lại Rút Thưởng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 691: Lại Rút Thưởng

Triệu Du Dân cùng Nguyễn Tương Hà rời khỏi Nhất Chỉ tự, xin lỗi xong, hai người trút được gánh nặng, thở nhẹ một hơi. Mặc dù địa vị của hai người đều không thấp, nhưng đối mặt với kỳ nhân dị sĩ như vậy, ít nhiều cũng có phần thấp thỏm. Có điều, cũng may đều đã thuận lợi, không có phiền phức gì kéo dài. Hai người cũng không phải người tham lam, cũng không có ý định cầu cạnh Phương Chính làm gì. Chẳng qua hai người chỉ cảm thấy, bản thân đã sai lầm, vậy phải tới xin lỗi, nếu không lòng khó thể an.

Đang lúc hai người rời đi, một thanh âm vang lên.

- Triệu thí chủ, gia sư sai bần tăng tới giao thứ này cho thí chủ.

Vừa nói, Hồng Hài nhi vừa đưa qua một tờ giấy.

Triệu Du Dân cùng Nguyễn Tương Hà nhìn nhau, có chút nghi hoặc, giấy gì đây?

Triệu Du Dân mở ra, chỉ thấy bốn chữ như long phi phượng vũ: Hạt vừng nở hỏa.

- Cái này, là có ý gì?

Triệu Du Dân không hiểu.

Ánh mắt Nguyễn Tương Hà sáng lên:

- Đây là một câu ngạn ngữ, hạt vừng nở hoa... liên tiếp lên cao! Nghĩ là nói cho ông biết, ông sắp lên chức.

- Thật hay đùa vậy? Tôi đã chừng này tuổi rồi, còn có thể lên chức?

Triệu Du Dân hỏi.

- Là thật hay đùa, qua một hồi chẳng phải sẽ biết sao?

Nguyễn Tương Hà cười ha ha nói, kéo Triệu Du Dân xuống núi.

Quả nhiên, sau khi trở về, một tờ điều động chuyển tới, Triệu Du Dân được chuyển tới một bệnh viện lớn ở thành phố, trực tiếp từ cấp huyện lên cấp thành phố... quả nhiên là lên chức! Hơn nữa còn gần với Nguyễn Tương Hà!

Đêm đó, Triệu Du Dân cùng Nguyễn Tương Hà trở lại Nhất Chỉ tự, sau khi cảm ơn Phương Chính, để lại một vạn đồng hương hỏa rồi mới đi.

Phương Chính nhìn xấp tiền trong tay, cười tới híp mắt, lại có tiền...

Thời gian cứ thế qua, tiết sương kéo tới, gió trời đã lạnh nay còn thêm buốt vì sương, gió sương như những lưỡi dao, cắt xuống từng mảnh lá rụng, lại mạ vàng từng chiếc lá cây.

Phương Chính đứng dưới cây Bồ Đề, ngửa đầu nhìn Bồ Đề còn xanh tốt, thầm nói: Đại ca, người ta đã đổi quần áo mùa đông rồi, ngươi đừng có mải mê chạy theo thời trang thế được không?

Đáng tiếc, gió thổi lá rụng, nhưng cây Bồ Đề vẫn trổ đầy mầm non để bổ sung vào, tươi tốt như mùa hè. Phương Chính thậm chí còn hoài nghi, đây có phải là cây giả hay không...

- Sư phụ, tên hỗn đản này cố ý? Lá rụng mãi không hết, khiến con quét mãi không xong.

Con khỉ hầm hừ nói.

Phương Chính nói:

- Có thể.

- Vậy con không quét nữa a?

Con khỉ hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Con có thể không quét, nhưng ta cũng có thể không nấu cơm cho con.

- Vậy con đi quét lá...

Con khỉ rời đi.

Đúng lúc này, hệ thống mở lời: "Ngươi không rút thưởng sao?"

"Rút thưởng cái gì?" Phương Chính ngạc nhiên.

"Chùa này là của ngươi, trong tự viện cũng không có Bồ tát, chân phật thực sự tồn tại. Bồ tát trong tự viện hiển linh cứu người cũng là công đức của ngươi. Giang Đình trở về từ cõi chết, tự nhiên ngươi cũng được chia một phần công đức. Có điều, công đức này giảm nửa không thể rút được thứ gì tốt, nhưng vẫn có thể rút thưởng." Hệ thống nói.

Phương Chính nghĩ nghĩ một chút, nói: "Vậy thì rút... dù sao, cũng không có việc gì gấp..."

"Tinh! Chúc mừng ngươi, rút được một viên hạt giống Bạch Ngọc cải trắng! Hệ thống thương thành thêm tuyển chọn hạt giống cải trắng, có thể tùy thời mua sắm." Hệ thống nói.

Phương Chính sững sờ, hạt giống? Hệ thống thương thành có thể mua hạt giống? Phương Chính nhớ tới, có vẻ như trước đó chỉ có hạt giống Linh mễ, ngoài ra không còn gì khác! Bây giờ rốt cục cũng có sản phẩm mới, Phương Chính lập tức cảm động tới rơi lệ!

Sau một khắc, trước mặt Phương Chính đột nhiên xuất hiện một đoàn Phật quang, Phương Chính tiện tay bóp nát, bên trong có một hạt giống trắng noãn như quả trứng.

"Hệ thống, hạt này trồng cần bao lâu mới thu hoạch? Hơn nữa, nó có sợ lạnh không?" Phương Chính hỏi vấn đề mà hắn quan tâm nhất.

"Sản phẩm tới từ Linh sơn, không quan tâm hoàn cảnh. Tương tự Linh mễ, một ngày là thu hoạch được." Hệ thống nói.

Phương Chính nghe xong lập tức cuồng hỉ, bây giờ hắn đã có tiền, tự nhiên cũng muốn cải thiện bữa ăn. Mặc dù Linh mễ rất ngon, nhưng không ngừng ăn cũng có lúc chán. Mùa đông, không có rau xanh, rau dại, như vậy càng khó ăn hơn. Bây giờ có cải trắng, Phương Chính lập tức cảm thấy, mùa đông này sẽ không khó qua lắm.

Phương Chính tìm một chậu hoa lớn, đào hố, thả hạt giống, lấp đất, lại tưới chút Vô Căn tịnh thủy, sau đó đợi!

- Lại có đồ ăn ngon rồi, ha ha...

Đối với đồ từ hệ thống, Phương Chính vô cùng chờ mong. Vốn cũng không có việc gì bận, Phương Chính liền chờ xem cải trắng mọc, kết quả, càng chờ, thời gian trôi qua càng chậm...

Cuối cùng, Phương Chính trở về thiền phòng để ngủ trong cơn tức giận! Thời gian mở mắt trôi quá chậm, đi ngủ sẽ nhanh hơn!

Nhưng mà... Phương Chính lại phát hiện, hắn nằm trên giường, lại không ngủ được...

- Quả nhiên, anh hùng khó độ ải mỹ thực, bần tăng đọa lạc rồi...

Phương Chính cười khổ một tiếng, gọi Độc lang cùng xuống núi.

Vừa xuống núi, cái mũi của Độc lang liền không ngừng ngửi ngửi:

- Sư phụ, người có ngửi được mùi thơm không?

Phương Chính cũng ngửi ngửi, quả nhiên, trong không khí tràn ngập mùi đậu tương rang, lập tức khẽ vỗ trán, cười nói:

- Quả nhiên là đến sớm không bằng đến đúng lúc, đi, đi tìm ăn!

Độc lang nghe được sẽ có ăn, lập tức tỉnh táo, hấp tấp đi theo Phương Chính vào nhà Dương Hoa.

Bước qua cổng nhà, một mùi đậu tương rang nồng đậm bay tới, Độc lang bản năng híp mắt lại. Lúc này, con chó vàng nhà Dương Hoa ngoắt ngoắt đuôi lao tới, sụp mi thuận mắt ủi đầu vào ngực Độc lang, thậm chí còn vây quanh cái mông, nghe loạn. Khiến cho Độc lang xiết chặt cửa sau, quay người một vồ đập nó ra, lúc này mới hất đuôi, không dằn nổi mà chạy vào nhà.

Bây giờ, đám Độc lang, con sóc đều đã là khách quen của Nhất Chỉ thôn, bọn nó cũng như Phương Chính, chưa từng coi bản thân là người ngoài, đến nhà ai cũng đều rất quen thuộc, các thôn dân cũng thích bọn nó, tự nhiên cũng hoan nghênh.

- Tịnh Pháp, sao mày lại tới đây? Sư phụ mày đâu?

Trong phòng truyền tới tiếng kinh ngạc mà thân thiết của Đỗ Mai.

Độc lang cơ trí ô ô hai tiếng, xem như đáp lại, khiến Đỗ Mai cười to một hồi.

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng ở đây.

Phương Chính cũng bước vào nhà, cũng không vào nhà trong, mà đi thẳng qua gian bếp. Chỉ thấy Dương Hoa ngồi ở đó, thi thoảng bỏ một hai bó củi vào trong lò, bỏ củi ở đây khác với củi mà Phương Chính dùng. Phương Chính dùng là cành khô nhặt trong núi, nhưng ở trong thôn thì không có nhiều cành khô như vậy, thường là lấy rơm khô cuốn với lõi ngô là chính. Cách bếp lửa không xa, còn có hai ba bó như thế. Trong chảo đầy đậu tương, Đỗ Mai không ngừng đảo tay.

Cạnh nồi sắt có một cửa sổ, cách cửa số là gian phòng sưởi, trên giường có hai đứa nhỏ sinh đôi đang ngủ say.

Mùi thơm trước đó truyền ra, chính là từ hạt đậu trong chảo sắt...

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay