Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 688

Chương 688: Hố Mấp Mô

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 688: Hố Mấp Mô

Chọn một cái bình gốm, lau rửa sạch sẽ mới bỏ Linh sâm vào trong, nhóm lửa, sắc thuốc!

Đồng thời, Phương Chính bắt đầu luyện Long Tượng luyện thể, bộ luyện thể thuật này chia làm ba phần, một phần là Tượng hình, một phần là Long hình, cuối cùng là hai hợp một, hóa thành Long Tượng thần hình. Mỗi một hình thái đều tương đương với một bộ công pháp tu luyện, Phương Chính đang luyện phần thứ nhất, Tượng hình!

Tượng hình là tư thái chiến đấu mô phỏng loài voi, hết thảy có mười hai thức, chú trọng lực chân, hấp thu đại địa chi lực quán thâu toàn thân, một quyền đánh ra không chỉ có lực của bản thân, mà còn có lực lượng của đại địa.

Trí nhớ của Phương Chính rất mạnh, sớm đã khắc các chiêu thức trong lòng, phất tay là có thể thi triển. Ban đầu còn có chút vụng về, thậm chí có chút khó chịu, nhưng Phương Chính cắn răng kiên trì, mỗi lần luyện, đều dễ dàng hơn nhiều. Đồng thời da dẻ toàn thân đều trở nên cứng cỏi hơn không ít, cơ bắp cũng nở ra, xương cốt cũng yên lặng biến hóa.

Biến hóa này quá mức nhỏ bé, mắt thường không thể quan sát được...

Có điều chỉ cần có biến hóa, Phương Chính đã hài lòng. Hai quyền cùng múa, một cước bước ra, tựa như chiến tượng xuất chinh, cước đạp trên đất, cự lực xông lên, xuyên qua gối, chuyển tới eo, từ vai xuống nắm tay! Một quyền đánh ra, Phương Chính có thể nghe được tiếng không khí nổ bạo, tựa như pháo nổ!

- Khá lắm, một quyền đánh nổ không khí, cái này phải mạnh tới mức nào cơ chứ?

Phương Chính thầm kinh hãi.

Hắn biết, quyền vương trên thế giới này, một quyền có thể đánh được ngàn cân. Có thể nói là một quyền đấm chết người, hai quyền đấm chết trâu. Nhưng hắn thì sao, lúc trước chỉ luyện Phàm võ "Đại Lực Kim Cương chưởng" mà đã có ngàn cân lực. Bây giờ luyện Linh võ "Long Tượng luyện thể thuật", dù chỉ là mới mở nhất mạch, đã có vạn cân chi lực! Một quyền này đánh ra... Phương Chính như có thể cảm nhận được đám người hô vang như núi kêu biển gầm: Đại gia súc!

Nghĩ tới cảnh này, Phương Chính không nhịn được mà giật mình, nếu chuyện này truyền đi, chẳng may bị bắt đi cắt miếng nghiên cứu thì sao?

Nếu rơi vào trong tay người nước ngoài, bị cắt thành miếng nghiêng cứu thì còn đỡ. Nếu rơi vào tay người trong nước, tám mươi phần trăm sau khi cắt miếng nghiên cứu, còn bị đem đi chấm nước mắm để thử mặn nhạt...

Nghĩ tới đây, Phương Chính lập tức quyết định... không được để lộ ra!

Khiêm tốn! Phải khiêm tốn!

Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ lung tung của hắn, hắn cũng biết, thế giới này còn không tới mức khủng bố như vậy, dù sao, trên đời này còn rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi khác, nếu cái gì cũng cắt miếng nghiên cứu, vậy loài người đã sớm tự giết lẫn nhau hết cả rồi.

Lắc đầu, thanh trừ suy nghĩ linh tinh trong đầu, nín thở ngưng thần, tiếp tục luyện võ.

Tượng Hình quyết, Phương Chính đánh mười hai lượt, mỗi lần đánh xong đều có thể cảm nhận được một cỗ khí bay ra từ mạch luân, sau đó dung nhập vào cơ thể, lực lượng dần tăng lên! Đánh xong mười hai lượt, vừa hay tiêu hao hết nội khí trong mạch luân, tinh thần có chút trở nên không còn phấn chấn!

Cũng may, mùi thuốc nhàn nhạt đã bốc ra, Phương Chính lập tức xông vào bếp, chỉnh cho lửa nhỏ lại, sau đó an vị ngồi trông coi.

Hồng Hài nhi đi tới, ngồi xổm bên cạnh Phương Chính, nhìn ấm sắc thuốc:

- Sư phụ, tiết lộ cho người một bí mật, hầm củ cải cũng phải có kỹ xảo, kỳ thực còn có thể bỏ thêm...

- Tịnh Tâm a, vi sư chợt nhớ một việc. Con xuống núi một chuyến, đi mua một túi muối lên đây.

Không đợi Hồng Hài nhi mở miệng, Phương Chính đã cắt lời trước.

Hồng Hài nhi nghe vậy, khuôn mặt nhỏ liền tối đen lại, liếc qua hộc tủ còn bày một loạt túi muối, nhếch nhếch miệng nói:

- Sư phụ, chúng ta còn rất nhiều muối a.

- Vi sư nói không đủ, nếu con không tin, vi sư có thể giảng kinh cho con nghe, chúng ta luận đạo, thế nào?

Phương Chính cười tủm tỉm hỏi.

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức chọn xuống núi.

- Từ hôm nay trở đi, ai nói nhân sâm của vi sư là củ cải, liền xuống núi mua muối!

Phương Chính hừ hừ nói.

Hồng Hài nhi nghe xong, mặt khổ sở, thế đạo vô thường, nói thật cũng bị... ai, thở dài một tiếng, ngẩng đầu đã thấy con khỉ lao tới.

Con khỉ ngửi ngửi, hiển nhiên cũng thấy mùi thơm truyền đến, vừa thấy Hồng Hài nhi liền hỏi:

- Sư đệ, sư phụ làm gì vậy? Sao thơm như thế?

Hồng Hài nhi nghe hỏi, tròng mắt khẽ chuyển, cười nói:

- Sư phụ nói cơm nước quá đơn giản, nên muốn hầm một nồi canh cải cho mọi người cải thiện bữa ăn. Ai tới cũng có phần, đệ đã uống rồi, rất ngon. Đúng rồi, không còn nhiều lắm đâu, nếu sư huynh muốn uống, vậy phải đi nhanh một chút. Nếu không hai vị sư huynh Tịnh Pháp, Tịnh Khoan trở về, vậy sẽ không đủ chia.

Con khỉ nghe xong, tính khỉ lập tức lộ ra, tranh thủ chạy vào bếp. Có điều con khỉ cũng không ngốc, từng bị lừa nhiều lần nên cũng học khôn. Vừa vào, liền nhìn thấy cái hũ trên bếp, lửa còn cháy liu diu, mùi thơm nhẹ nhàng bay lên, Hồng Hài nhi quả không có lừa nó, thế là liền hỏi:

- Sư phụ, người hầm củ cải sao?

Phương Chính nghe xong, mí mắt liền nhấc lên, mỉm cười với con khỉ...

Không bao lâu, con khỉ ủ rũ đi ra khỏi hậu viện, vừa ra liền thấy Hồng Hài nhi tựa cây Bồ Đề cười ha ha.

Con khỉ thuận tay cầm gậy gỗ, hôm nay nó muốn thế thiên hành đạo! Báo thù lừa gạt!

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân quen thuộc truyền tới, con khỉ cùng Hồng Hài nhi nhìn nhau, con khỉ lập tức thu gậy sau lưng, chắp tay đi dạo, tản bộ cảm thán:

- Canh củ cải của sư phụ thật ngon... nhờ có sư đệ nhắc nhở, nếu không, không chủ động đi thì đoán chừng không tới lượt uống.

Hồng Hài nhi nói:

- Đúng rồi a, lúc đầu sư phụ định uống một mình. Hương vị đó, đúng là không tệ... xuỵt, các sư huynh trở lại rồi, đừng nói nữa, nếu bị nghe thấy, muốn uống cũng không đủ mà uống.

- Ừ.

Con khỉ phối hợp gật đầu.

Độc lang ở ngoài nghe tiếng, lập tức thu lưỡi, thản nhiên bước vào, một đường đi thẳng tới hậu viện. Con sóc ngồi trên, bản năng sờ sờ cái bụng, híp mắt, tựa như đang tính toán gì đó.

Qua cửa hậu viện, thoát khỏi tầm mắt của Hồng Hài nhi cùng con khỉ, Độc lang liền tăng tốc, xông vào trong bếp, cười ha hả nói:

- Sư phụ, nghe các sự đệ nói người hầm canh củ cải cho chúng con? Canh đâu rồi?

Mười phút sau, trên đường xuống núi.

Độc lang, con sóc u oán nhìn Hồng Hài nhi cùng con khỉ...

- Sư phụ đúng là, mua muối thôi có cần nhiều người vậy sao? Mỗi người một túi, vậy là bốn túi, mua nhiều muối vậy làm gì chứ?

Con khỉ buồn bực hỏi.

Hồng Hài nhi vuốt cằm:

- Không biết, đoán chừng là để tích lũy...

Mấy tiểu tử nghĩ nát óc cũng không thông.

...

Cùng lúc này, Phương Chính đã nấu xong nồi Linh sâm, uống một ngụm cạn sạch, sau đó ngồi xếp bằng trong Phật đường, minh tưởng nhập định, vận chuyển Long Tượng thuật, Long Tượng hư ảnh trong cơ thể duỗi cái mũi như cá vòi hút nước, đem dược lực Phương Chính vừa uống vào thu lại, chuyển hóa thành một đoàn Long Tượng chi khí trữ trong mạch luân...

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay