Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 686

Chương 686: Huyết Khí Phương Cương

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 686: Huyết Khí Phương Cương

Phương Chính bị tiếng quát dọa cho giật mình tỉnh lại, hai tay chắp lại:

- A Di Đà Phật, bần tăng bái kiến các vị thí chủ.

Nhìn ba người trước mắt, hai người thì đang phẫn nộ, một người cũng đỏ bừng cả mặt... trong đầu Phương Chính đầy dấu hỏi chấm, hắn làm gì không phải sao?

- Không cần, chúng tôi không gánh nổi mấy chữ này. Trong mắt cậu chỉ có Giang Đình, nào có người khác?

Nguyễn Tương Hà hừ lạnh một tiếng.

Phương Chính cũng không phải đồ ngốc, nghe Nguyễn Tương Hà nói vậy, lập tức hiểu rõ, ra là lúc hắn ngẩn người, lại bị hiểu nhầm thành lưu manh nhìn chằm chằm người ta. Thầm cười khổ, nhưng Phương Chính cũng hiểu, việc như vậy càng giải thích càng dễ hiểu lầm hơn. Có điều, Nguyễn Tương Hà nói vậy, Phương Chính cũng lúng túng không biết nói sao.

Đúng lúc này, Giang Đình bước lên nói:

- Viện trưởng, vừa rồi trụ trì không nhìn cháu, chỉ là đang ngẩn người mà thôi.

Phương Chính nghe Giang Đình nói, lòng thầm cảm động: Người tốt a! Ánh mắt cảm kích nhìn qua Giang Đình, nhưng lần này hắn không dám nhìn nhiều nữa, sợ lại bị hiểu lầm.

Kết quả, ánh mắt lướt qua lại thành lén lút, như tưới dầu vào lửa giận của Nguyễn Tương Hà:

- Giang Đình, cháu không cần phải nói đỡ cho cậu ta. Đàn ông con trai, làm thì nhận là làm, che giấu trốn tránh thì có tài gì? Còn nữa, đối với kẻ háo sắc như thế, cháu phải dũng cảm đứng ra phê bình, trốn tránh là yếu thế, dễ bị tổn thương lần hai! Đứng ra, quyết liệt lên, như vậy sau này cậu ta không dám dùng ánh mắt như vậy xâm phạm người khác nữa.

Phương Chính nghe xong, hai mắt trợn trắng, chuyện gì vậy? Hắn chỉ ngẩn người suy nghĩ mà thôi, sao phải làm căng như vậy, còn nói hắn háo sắc, tổn thương lần hai, lại còn xâm phạm? Phương Chính đúng là muốn, nhưng Hệ thống không cho a! Khả năng tưởng tượng của bà lão nầy thực sự quá phong phú... quả nhiên, Nhất Chỉ thiền sư nói đúng, chọc ai cũng chớ chọc nữ nhân, bởi vì ngươi vĩnh viễn không bẻ lái nhanh bằng đối phương.

Giang Đình cũng dở khóc dở cười, cô chỉ nói thật mà thôi, kết quả không những không trừ bỏ được hiểu lầm, lại càng làm hiểu lầm lớn hơn...

Triệu Du Dân cũng có chút tức giận, lần này lên núi, lão đã kém chút nói rằng trên núi này có chân phật. Kết quả là lại gặp tên lưu manh. Hơn nữa, Phương Chính nhìn chằm chằm vào Giang Đình như vậy, thân là trưởng bối, lão không thể để cô bị thiệt? Có điều, Triệu Du Dân cũng hiểu...

Thế là, Triệu Du Dân nói:

- Được rồi, đừng nói nữa. Dù sao cũng chỉ là đứa nhỏ, tuổi trẻ huyết khí phương cương, nếu là ở ngoài, hẳn đã sớm tìm đối tượng kết hôn. Đứa nhỏ này lại phải ở trên núi làm hòa thượng, từ góc độ sinh lý mà nói, đúng là lúc nhìn người khác giới, hơn nữa còn xinh đẹp thì dễ khiến thất thần. Chúng ta là người từng trải, nên hiểu cho người ta một chút.

Lời này vừa nói, Phương Chính thực không biết nên cảm ơn Triệu Du Dân hay là nên mắng đối phương già mà không nên nết. Hắn giống hòa thượng lưu manh đói bụng ăn quàng vậy sao?

Nguyễn Tương Hà nghe vậy, nghĩ nghĩ có vẻ cũng đúng, thế là liền gật đầu đồng ý, sau đó ánh mắt nhìn Phương Chính cũng thêm mấy phần đồng tình thương cảm...

Có điều, ý đồng tình này cũng chỉ tồn tại mấy giây, sau đó lập tức lại bị nộ hỏa thiêu đốt!

Bởi Nguyễn Tương Hà phát hiện, tiểu hòa thượng này bị nói như vậy rồi, vẫn trơ mắt đứng đó, tựa như không có bất cứ việc gì, không có nửa phần ý ăn năn! Thậm chí, ánh mắt kia như người ngoài cuộc xem náo nhiệt. Nộ hỏa lập tức bốc lên, bà thực sự không hiểu nổi, đất nước này không còn hòa thượng nào khác nữa sao? Một cái chùa đầy thiền ý như vậy, sao lại để một tên tiểu hòa thượng làm trụ trì!? Từ khi hòa thượng này xuất hiện, bà lập tức có cảm giác yêu vân tràn ngập, uổng cho lúc trước còn nghĩ rằng chùa này có cao tăng, hiện tại, cao tăng không có, yêu tăng thì có một!

Nguyễn Tương Hà đã tỉnh táo hơn một chút, giờ mắng Phương Chính thì cũng không được, nhưng cũng không thể mặc cho đứa nhỏ này tiếp tục sai lầm, liền nói:

- Tiểu... Phương Chính trụ trì, cậu là trụ trì, tôi là viện trưởng bệnh viện, địa vị hai chúng ta không khác nhau lắm. Nhưng tôi lớn tuổi hơn cậu, là một người từng trải, có một số việc cần nói với cậu một chút. Cậu đã là hòa thượng, vậy phải ra dáng một hòa thượng, dù thân thể ham muốn, nhưng cũng phải học cách khắc chế, bởi vì cậu là hòa thượng, nếu cậu làm sai, cả tôn giáo của cậu đều sẽ bị ảnh hưởng. Huống chi, cậu còn là trụ trì, nói thật, ở tuổi như cậu, tôi không có năng lực như vậy. Nhưng năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, thân là trụ trì, phải có trách nhiệm của trụ trì, vô luận là điều nào, cũng cần phải có dáng vẻ một trụ trì phải có, không thể mới nhìn con gái nhà người ta đã...

Nguyễn Tương Hà vừa mở miệng, Triệu Du Dân liền quăng cho Phương Chính một ánh mắt đồng tình, lão là người hiểu Nguyễn Tương Hà rõ rất, không dạy thì thôi, một khi đã định dạy người, thì có ba ngày cũng không nói hết... thế là Triệu Du Dân tranh thủ ra dấu với Giang Đình, ra hiệu cho Giang Đình mau ngắt lời Nguyễn Tương Hà.

Giang Đình thấy vậy, cũng chỉ bất đắc dĩ cười khổ, Triệu Du Dân thân là bạn đời của Nguyễn Tương Hà còn không dám mở miệng, cô nào dám? Như vậy chẳng phải tự rước họa vào thân sao?

Có điều, Giang Đình nhìn Phương Chính, lại nhìn Nguyễn Tương Hà, biết việc này vì cô mà ra, cũng không thể để Phương Chính bị tra tấn được?! Thế là cắn răng, thừa dịp Nguyễn Tương Hà khẽ ngắt hơi:

- Viện trưởng, trước kia cháu từng gặp Phương Chính trụ trì, có thể coi là bạn. Phương Chính không phải người như cô nghĩ đâu, hẳn là... nhìn được gì đó... là số mạng.

Giang Đình cũng không phải người biết nói dối, trước đó thì còn tốt, còn đằng sau, trực tiếp thuận miệng nói bậy.

Cũng may, đại bộ phận lực chú ý của Nguyễn Tương Hà đều đặt trên người Phương Chính, cũng không để ý tới tròng mắt loạn chuyển của Giang Đình, hồ nghi nhìn lại:

- Nhìn được số mạng?

Giang Đình thấy đã thành công chuyển lực chú ý của Nguyễn Tương Hà, lập tức thở nhẹ một hơi, đầu óc cũng linh hoạt trở lại. Nghĩ tới lúc trước, hầu tử vì được Phương Chính chỉ điểm mà thoát một kiếm, lập tức tự tin nói:

- Cháu có một người bạn, tên là Hầu Đông Thần, lần trước vì được Phương Chính trụ trì chỉ điểm, mà thoát khỏi một vụ tai nạn giao thông, nhặt được một cái mạng trở về.

Nghe lần này nhìn chằm chằm sang Giang Đình, thấy Giang Đình thành khẩn, rốt cục cũng có chút tin, có điều vẫn hỏi lại:

- Thật?

Giang Đình liên tục gật đầu:

- Thật, nếu cô không tin, về cháu sẽ gọi người bạn kia tới, cô hỏi trực tiếp là được.

Nguyễn Tương Hà có chút lúng túng, nếu quả thực là hiểu lầm, vậy nãy giờ bà nói cả một tràng thực đúng là mất mặt a! Mặt mo lập tức đỏ ửng.. Có điều nghĩ lại, xem số mạng? Cái này vốn là lừa đảo a, chỉ là mấy trò tâm lý học mà thôi! Nếu như thế, tên tiểu tử Phương Chính này không những là lưu manh, còn là lừa đảo nữa! Nghĩ tới đây, Nguyễn Tương Hà lại càng thêm phẫn nộ, quyết định vạch trần trò xiếc của Phương Chính! Để hai kẻ ngốc Triệu Du Dân cùng Giang Đình hiểu rằng, trên đời không có đoán mệnh, không có Đại sư!

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay