Chương 685: Phật Thủ Bồ Tát
- Hít...
Triệu Du Dân cùng Nguyễn Tương Hà gần như đồng thời thở nhẹ một hơi, hai người nhìn nhau đầy sửng sốt, cái chùa này có vẻ không đơn giản!
Cho tới hiện tại, Nguyễn Tương Hà rốt cục đã thu lại cảm giác khinh thị trong lòng lại, bắt đầu dùng ánh mắt bình tĩnh quan sát Nhất Chỉ tự, lòng thầm nghi hoặc: Chẳng lẽ cái chùa này thực sự không đơn giản? Thế gian thực sự có thần thông?
Mang theo sự nghi hoặc, ba người đi vào trong phật đường, trong phật đường không có tượng phật, chỉ có bức họa màu vàng, đương nhiên, ba người đều không cho rằng thứ này là Vàng, chỉ coi là chất liệu khác. Dâng hương, lễ bái, ba người đều cầu bình an cho gia đình, nhất là Giang Đình, lần trước tới đây, cô cũng cầu bình an, chỉ có điều lần trước không thành tâm lắm. Nhưng sau việc của mập mạp, hầu tử, cô đã cảm giác được nơi này khác thường, lúc dập đầu xuống cầu khẩn, tựa như có người đang vuốt nhẹ lên đầu...
Điều này dọa cho Giang Đình nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lại, lại phát hiện, ngoại trừ Triệu Du Dân cùng Nguyễn Tương Hà đều đang tùy ý lễ bái, ngoài ra không thấy bất cứ ai!
Nhìn tới đây, Giang Đình liền giật nảy mình, nhìn hai bên điện, có chút hoài nghi nhìn về phía Vạn Phật bài, Vạn Phật bài không chút biến hóa.
Nhưng Giang Đình có thể khẳng định, vừa rồi thực sự có người vuốt đầu cô, thế mà bốn phía lại không có ai, rốt cục là có chuyện gì?
Ra khỏi Phật đường, Giang Đình hỏi dò:
- Viện trưởng, vừa rồi mọi người có thấy người nào khác trong Phật đường không?
Triệu Du Dân sững sờ:
- Người? Chẳng phải có ba người chúng ta sao?
Giang Đình nói:
- Thực sự không có người khác sao? Vậy, mọi người có ai đập đầu cháu không?
Nguyễn Tương Hà cau mày:
- Không, vừa rồi chúng ta cúng bái xong rồi ra ngay, nào có chạm vào cháu?
Giang Đình nghe xong, cũng có chút không thể xác định được, dù sao cảm giác vừa rồi quá nhẹ, nhẹ tới mức khiến cô hoài nghi đây là ảo giác. Dù sao bản thân cũng không sao, Giang Đình dứt khoát lắc đầu:
- Có thể là ảo giác... không sao.
Nguyễn Tương Hà quan tâm hỏi:
- Tiểu Giang, gần đây có thể là cháu làm việc quá sức, hôm nay về nhớ nghỉ ngơi đầy đủ.
Giang Đình thầm cười khổ, cô biết, Nguyễn Tương Hà cũng hoài nghi cô gặp ảo giác, có điều cũng không giải thích nhiều, bởi cô cũng cảm thấy có thể là bản thân gặp ảo giác...
Đúng lúc này, một tiếng kêu nhẹ vang lên.
- A?
Ba người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một tên hòa thượng đứng ở sau cửa bước vào, kinh ngạc nhìn Giang Đình.
Người tới là Giang Đình, Phương Chính thực sự có chút sửng sốt, người khác không thấy Giang Đình có biến hóa, nhưng Phương Chính lại có thể thấy được trên người Giang Đình có thêm một tầng Phật quang! Phật quang phủ từ đỉnh đầu xuống dưới, tự như một cái lồng bảo hộ!
Người tới Nhất Chỉ sơn rất nhiều, bái phật cũng không ít, nhưng xuất hiện tình huống như của Giang Đình, đây là lần đầu tiên!
Phương Chính mở Thiên nhãn đảo qua, lập tức...
Một cảnh tượng xuất hiện, chỉ thấy Giang Đình đang lau kính, đột nhiên trượt chân, ngã từ tầng thứ 16 xuống, bỏ mình tại chỗ.
"Hệ thống, có chuyện gì vậy?" Phương Chính hỏi.
"Không cần ngạc nhiên, trên người vị thí chủ này có nhiều công đức, hôm nay thành khẩn cầu an. Tương lai hẳn là nàng có một kiếp nạn, cho nên kích phát Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm phản hồi, gia trì cho nàng một tầng hộ thân pháp chú. Có pháp chú này, có thể bảo hộ nàng bình an vượt qua một kiếm," Hệ thống nói.
"Ồ? Ai cũng có thể được phản hồi sao?" Nếu như vậy, Phương Chính có chút hướng tới, chùa này của hắn muốn không nổi danh cũng khó!
"Ngươi nghĩ nhiều rồi, muốn được Bồ tát phản hồi, tối thiểu nhất phải thỏa mãn ba yêu cầu! Thứ nhất, công đức phải lớn hơn nghiệp lực, đồng thời công đức phải đạt tới mức ngưng tụ pháp tướng liên hoa, hư ảnh là được. Thứ hai, sở cầu phải phù hợp với năng lực của Bồ tát. Thứ ba, tương lai có việc liên quan. Ba yêu cầu này, thiếu một cái cũng không thể kích phát Bồ tát phản hồi." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe xong, âm thầm tặc lưỡi, điều kiện thứ nhất thực sự quá khó! Người bình thường thì đúng là đều có công đức lớn hơn nghiệp lực một chút. Nhưng chỉ có những người có tâm địa thiện lương, thích giúp người mới có thể hóa công đức thành kim quan. Mà muốn ngưng tụ hư ảnh liên hoa, tối thiểu cũng phải từng cứu được mạng người, hoặc các loại đại công đức tương tự mới được. Người như vậy, trăm người chưa hẳn có một người!
Dù sao, không phải lúc nào cũng có người chết, đâu ra nhiều người để cứu như vậy? Tích công đức đã khó, mà kiên trì mỗi ngày làm việc tốt lại càng khó hơn.
Còn điều kiện thứ hai, Phương Chính cảm thấy khá dễ thỏa mãn, dù sao người bây giờ cũng đã có kiến thức, rất ít gặp chuyện bái sai Bồ tát.
Có điều, điều kiện thứ ba
Có điều, điều kiện thứ ba, phải có một yêu cầu thiết thực. Nếu một tên ăn mày cầu ngày mai trở thành phú ông bạc tỉ, trừ phi công đức đủ đến mức khiến Bồ tát xuất thủ quấy nhiễu thế gian, nghịch chuyển càn khôn. Nếu không chỉ có cách nằm mơ mới được... hơn nữa, người có nhiều công đức như vậy, chú định không phải người thường, càng sẽ không cầu khẩn thứ nhàm chán như vậy.
Phương Chính nhanh chóng suy nghĩ, thậm chí quên cả chào hỏi ba người.
Nguyễn Tương Hà nhìn Phương Chính đang ngẩn người nhìn Giang Đình, ánh mắt kia nhìn một cách trực tiếp không né tránh, lòng không khỏi hơi không thoải mái, nhíu mày thầm nói: Đúng là hòa thượng trẻ, phật pháp không đủ thâm hậu, nhìn thấy người khác giới là không dời nổi bước chân. Thực sự không hiểu nổi, hòa thượng như vậy sao có thể trở thành trụ trì? Chẳng lẽ thiên hạ này không còn người nào nữa sao?
Triệu Du Dân cũng có chút khó chịu, Giang Đình là cháu gái của bạn lão, cháu gái nhà mình bị một tên hòa thượng nhìn chăm chú như thế, lòng tự nhiên có chút không thoải mái, vội ho một tiếng, muốn kéo Phương Chính tỉnh lại.
Kết quả, Triệu Du Dân giả ho khan đến mức muốn ho khan thực sự, Phương Chính cũng không thu ánh mắt, với tu dưỡng của lão, cũng có chút xúc động muốn chửi thầm: Tên hòa thượng này mi thanh mục tú, sao có thể không biết lễ nghĩa như vậy?
So với hai vị viện trưởng, Giang Đình là người bị nhìn chằm chằm lại có chút thẹn thùng, bởi cô phát hiện, ánh mắt Phương Chính nhìn về phía cô, nhưng tiêu điểm không trên người cô, nhìn bộ dạng của Phương Chính, tựa như... đang ngẩn người!
Nhìn tới đây, Giang Đình liền có chút cảm giác dở khóc dở cười, bản năng đưa tay lên sờ sờ mặt, lòng có chút rối loạn. Dù sao, Phương Chính trụ trì cũng là tiểu soái ca, bị người khác phái nhìn, cũng chứng minh cô có sức hút. Hơn nữa, lại còn là một vị hòa thượng không dính hồng trần, như vậy nếu có sẽ càng thêm mấy phần tự hào. Đáng tiếc...
- Vị tiểu Pháp sư này, cậu nhìn đủ chưa?
Đúng lúc này, Nguyễn Tương Hà không nhịn được nữa, trực tiếp mở miệng quát lớn. Dù sao bà cũng không phải người bị Phương Chính nhìn, cho nên cũng không nhận ra điểm khác biệt.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!