Chương 684: Một Bước Thiên Đường
Triệu Du Dân cười khổ:
- Đừng có nói móc tôi nữa, chẳng lẽ tôi còn không nhìn ra được là đứa nhỏ hay máy gặt sao? Tôi đã gửi ảnh chụp tới rồi đó, tự bà xem đi...
Nguyễn Tương Hà cười lành một tiếng, mở hình ảnh, trong đầu đã nhanh chóng nghĩ ra vô số câu để sỉ vả Triệu Du Dân, chỉ chờ cơ hội mà mắng. Đương nhiên, cũng không hẳn là mắng, với bà mà nói, đây chỉ là công tác đả thông tư tưởng cho Triệu Du Dân... chỉ có điều, ngôn từ hơi cực đoan một chút. Dù sao cũng là bạn học cũ, chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, kết hôn sinh con, cùng nhau sinh sống mấy chục năm, sớm đã hiểu rõ tính nhau... cần mắng, thì mắng.
Nhưng vừa mở ảnh, Nguyễn Tương Hà liền trợn tròn mắt, bức hình này dù có chút mờ, nhưng nhìn ngang nhìn dọc đều không thấy liên quan đến một đứa nhỏ, thực sự đúng là giống một cái máy móc, nếu cẩn thận quan sát, thực sự đúng là giống máy gặt...
- Thế nào, là đứa nhỏ hay mắt gặt? Thế nào, có muốn đi thăm dò cụ thể hay không?
Triệu Du Dân nhạo báng hỏi.
- Ông xác định không phải là Photoshop chứ?
Cuối cùng hai người vẫn đi, chỉ có điều, Nguyễn Tương Hà vẫn không nghĩ Triệu Du Dân nói thật, cho rằng lão già mà tâm hồn trẻ nhỏ này tìm người chỉnh sửa, tìm lý do để hẹn gặp bà mà thôi. Dù sao, hai người ở hai bệnh viện khác nhau, hiếm có cơ hội gặp mặt.
Nhưng dọc đường tới Nhất Chỉ sơn, dù là Triệu Du Dân hay là hộ sĩ Giang Đình, cả hai đều nhắc tới đủ các loại thần kỳ ở trên núi, đủ các bệnh kỳ quái, thậm chí còn có một đứa nhỏ gần như chết chắc, kết quả sau khi tới Nhất Chỉ sơn, liền hồi phục như thường!
Càng nghe, Nguyễn Tương Hà càng cảm thấy có vẻ Triệu Du Dân không có lừa bà, nhưng kinh nghiệm sống mấy chục năm lại nói cho bà, trên đời này có cao tăng, nhưng không có thần thông! Bởi bà đã từng xem bệnh cho rất nhiều cao tăng, ngay cả những cao tăng của chùa lớn như vậy còn cần xem bệnh, vậy hòa thượng ở một cái chùa nhỏ này, có thể có khả năng bao lớn?
Nguyễn Tương Hà mang theo đầy nghi hoặc lên núi, một đường đi tới, đường núi xa xôi làm bà càng cảm thấy gạt người.
Nhưng vừa bước vào Nhất Chỉ thôn, Nguyễn Tương Hà lập tức rung động!
Bên ngoài Nhất Chỉ thôn thì không có gì, nhưng nhìn diện mạo chỉnh tề, tinh thần phấn chấn của thôn dân lại khiến bà sửng sốt, tất cả thôn dân đều thường trực mang theo một nụ cười hạnh phúc, cho gà cho vịt, chăn heo thả ngỗng, tinh khí thần vô cùng sung túc, khác với những thôn khác, người rảnh rỗi không đánh bài thì cũng tụ tập nói chuyện, ngồi lê đôi mách.
Mỗi khi đi qua các đám thôn dân, đều có thể nghe được các đề tài làm thế nào để phát triển, trao đổi kinh nghiệm chăn thả, nuôi trồng cho nhau. Có điều, càng nhiều người khác đều đang ngồi khắc, một tay đao, một tay trúc, thuần thục đục đẽo.
Lại thêm thi thoảng có xe du lịch đi tới...
Nguyễn Tương Hà có chút hoảng hốt, đây là một cái thôn nhỏ sao? Thôn này sao có thể náo nhiệt như vậy?
Nguyễn Tương Hà tới bắt chuyện với mấy thôn dân, hỏi bóng hỏi gió, kết quả càng hỏi lại càng nghi hoặc. Đông bắc có rừng trúc? Đông bắc có cây Bồ Đề? Trong chùa không chỉ có hòa thượng, còn có một con sói, một con sóc, một con khỉ và một đứa nhỏ? Chuyện này, sao lại giống chuyện xưa vậy?
Nguyễn Tương Hà dù thường xuyên đọc báo, nhưng thứ bà đọc cũng chỉ báo chí về y học, hoặc tình hình quốc tế.
Nhất Chỉ tự dù có chút danh tiếng, thậm chí có nhiều bài báo đăng, nhưng bà thực chưa từng đọc qua. Có lẽ từng liếc ở đâu đó, nhưng không để trong lòng, hiện đã sớm quên...
Nhưng hiện tại.
Nhìn mảnh rừng trúc xanh um dưới núi, dù gió đông lạnh buốt, nhưng cũng chỉ thổi được mấy cái lá trúc mà thôi, không thể khiến mảnh rừng trúc này chết lạnh.
Nguyễn Tương Hà có chút hoảng, đây thực là đông bắc sao?
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, đã tới trên đỉnh núi. Nguyễn Tương Hà nhìn chùa nhỏ phía xa xa, cùng với rừng trúc ở phía sai, nhìn cả Bồ Đề sum suê trong sân, lần nữa bị chấn động. Những thứ trước mắt, thực sự quá huyền ảo, tựa như cảnh trong mơ vậy. Chùa này như đang khiêu chiến thế giới quan của bà...
Kỳ thực, không chỉ Nguyễn Tương Hà, ngay cả Triệu Du Dân cũng bị rừng trúc cùng cây Bồ Đề làm giật mình, mặc dù Triệu Du Dân đã sớm nghe nói, nhưng khi nhìn thấy tận mắt, cũng không tránh được sự rung động.
Ba người đi qua cửa Nhất Chỉ tự, bên ngoài ngoại trừ có gác chuông cùng lầu canh, còn có hai cây La Hán. Hai cây La Hán này dù mới được trồng không lâu, nhưng phật khí thấm nhuần, cũng đã cao tới hơn hai mét, thân cây to bằng cánh tay. Quan trọng là, gió thu thổi tới, lá bạc đã phủ lên một màu vàng kim!
Ở đông bắc này, cây La Hán cũng không phải thứ gì hiếm, nhưng hai gốc này thực sự khác, lá cây vàng rực rỡ, tựa nhủ ngọn lửa thiêu đốt trên tàng cây, hút ánh mắt người nhìn!
Nguyễn Tương Hà đi qua xem xét cẩn thận, càng nhìn càng sửng sốt, tán thán:
- Cây này được chăm sóc không tệ, có thể nói là quý tộc trong quý tộc của loài La Hán này. Cũng không biết chùa này chăm sóc thế nào mà được như thế...
Triệu Du Dân cũng nói:
- Đúng vậy, tôi cũng từng xem qua không ít La Hán, nhưng hai cây này tuyệt đối là hai cây có phẩm tướng tốt nhất. Nếu đem ra ngoài bán, không biết có bao nhiêu người thích cây sẽ vung tiền mua.
Giang Đình không hiểu về cây, hơn nữa có hai vị viện trưởng ở đây, cô cũng không tiện mở miệng nói lung tung, chỉ có điều, hai mắt đã vụt sáng, thầm nói: "Phương Chính trụ trì đúng là thần, Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự này cũng ngày càng thần kỳ." Mà bản thân cũng càng hiếu kỳ hơn, thực sự không hiểu, Phương Chính trụ trì này là người thế nào? Vì sao cái gì trong tay hắn cũng trở nên phi thường như thế?
Nghĩ tới đây, Giang Đình nhìn qua gác chuông, lầu canh, hai thứ này là do mập mạp cùng hầu tử quyên tặng, nàng cũng khá hiểu hai thứ này. Nhưng càng nhìn lại càng thấy không thể tưởng tượng nổi, rõ là mới xây, sao lại có thể khiến người cảm giác như đã trải qua ngàn năm tẩy lễ? Cái Nhất Chỉ tự này cũng thế, lần trước tới đây còn cảm thấy phòng ốc rất mới, đi vào sẽ thấy tâm tường khí hóa, nhưng hôm nay đã lại thấy được sự trang nghiêm không thể xâm phạm của đại tự. Cảm giác này, cô mới chỉ thấy qua tại các cổ tháp có lịch sử ngàn năm...
Mấy người nghi hoặc đi vào trong.
Vừa sải bước vào Nhất Chỉ tự, Nguyễn Tương Hà lập tức có cảm giác như bước qua ngưỡng cửa Linh sơn, bỏ hết thảy phiền nào ở ngoài, tâm tình yên tĩnh. Mặc dù trong lòng còn chút tạp niệm, nhưng so với trước, đã trút được rất nhiều gánh nặng.
-----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!