Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 683

Chương 683: Có Khách Tới

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 683: Có Khách Tới

Đương nhiên, đây chỉ là một cảm giác, cụ thể thế nào còn cần kiểm nghiệm thực tế.

Mặc dù thực lực tăng nhiều, nhưng Phương Chính cũng cảm thấy nguyên khí trong cơ thể hao tổn, tinh thần không còn thịnh.

Trở lại hậu viện, nhìn Linh sâm vẫn đứng vững trong vườn, Phương Chính khẽ nhướn mày:

- Hôm qua bần tăng giúp ngươi, hôm nay đến lượt ngươi giúp bần tăng rồi.

Nói xong, Phương Chính thận trọng đào một ít đất, tìm lấy mội sợi rễ sâm, sau đó nhẹ nhàng cắt một đốt nhỏ, cuối cùng lần nữa đắp kín đất...

Cầm mẩu rễ, Phương Chính tìm một chậu hoa chôn xuống, hít một hơi thật sâu, rót một tia Dược khí vào!

Vài giây sau, đất trong chậu khẽ rung lên, một cái mầm xanh mọc ra, nhanh chóng sinh trưởng trong gió rét, trổ nhánh nảy mầm, mọc lá rụng lá... cuối cùng, cũng như cây mẹ, nhất trụ kình thiên!

Phương Chính không nhịn được mà thầm nói:

- Nhân sâm nhân sâm, quả đúng là nhân sâm có phẩm hạnh. Cây khác đều có nhánh dài, còn ngươi thì đúng là hay, chỉ có một thân cây mọc lên... người biết thì biết ngươi là nhân sâm, người không biết, còn tưởng mặt đất cũng "Chào cờ".

Trong lúc suy nghĩ linh tinh, Linh sâm đã trưởng thành, triệt để hấp thu xong Dược khí, cũng không tiếp tục sinh trưởng nữa.

Phương Chính cũng không khách khí, cẩn thận lột bỏ đất trong chậu, sau đó móc nguyên gốc Linh sâm ra, cố ý để lại một chút rễ, sau này nếu thiếu nhân sâm, trực tiếp đem Dược khí truyền vào chậu hoa là được, bớt công đi đào gốc sâm mẹ kia...

Nhánh chính của Linh sâm chỉ dài chừng cánh tay, màu kim sắc nhàn nhạt, nhưng vừa ra khỏi đất đã liền biến thành màu trắng, trắng noãn như ngọc, trong trắng lại có một tia vàng, Phương Chính giơ cao soi dưới ánh mặt trời... càng nhìn càng thích, gốc Linh sâm lớn như thế, nếu đem đi bán, chậc chậc... Phương Chính thấy cả đống tiền đang ở trước mắt.

Đúng lúc này, một thanh âm truyền đến:

- Sư phụ, người cầm củ cải làm gì thế? Cái miệng sắp chảy nước miếng rồi a...

Phương Chính nghe tiếng, sắc mặt liền lạnh xuống, quay lại đã thấy Độc lang nhanh nhẹn đi tới, ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

Phương Chính khẽ cười với Độc lang, còn chưa mở miệng.

Độc lang đột nhiên giật nảy mình, nụ cười này, điềm bất tường a?! Mặc kệ, trước phải nịnh đã, thế là Độc lang tranh thủ kêu:

- Sư phụ, người ngày càng đẹp trai a.

Phương Chính nghe xong, lập tức cười:

- Đồ nhi, ngộ tính không tệ.

- Tạ ơn sư phụ. Đúng rồi, sư phụ, người cầm củ cải làm gì vậy?

Độc lang nhẹ nhàng thở nhẹ, miệng tiện lại hỏi.

Phương Chính nhướn mày:

- Tịnh Pháp, củi trong bếp đã không còn nhiều nữa, con đi nhặt thêm một chút về đi. Không đầy kho củi, tối nay giảm nửa phần ăn.

Nói xong, Phương Chính liền nhấc chân đi vào phòng bếp, mặc cho Độc lang đang khổ sở ngoài sân, nó thực không hiểu, nó sai ở đâu chứ...

- Đại cẩu, thứ trong tay sư phụ không phải là củ cải, mà là bảo bối Linh sâm. Lần sau nói chuyện chú ý chút a...

Hồng Hài nhi tỏ vẻ lão đại, chắp tay sau lưng, như ông cụ non nói.

Con khỉ bước theo Độc lang, vỗ cái đầu Độc lang nói:

- Sư huynh, nhặt củi là việc mệt nhọc, sư đệ ta rất muốn giúp huynh.

Độc lang khẽ cảm thấy ấm áp, quả nhiên, vẫn là con khỉ này có tâm tính lương thiện!

Kết quả, còn không đợi Độc lang cảm ơn, con khỉ đã nói tiếp:

- Có điều, sư đệ ta đột nhiên có cảm ngộ, cần đi phật điện lĩnh ngộ đại đạo, không thể đi cùng sư huynh được. Sư huynh, trời đông giá rét, đường trơn trượt, đi đường chú ý an toàn.

Nói xong, con khỉ chắp tay sau lưng, lắc đầu rời đi.

Độc lang đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng con khỉ, lòng yên lặng chửi bậy.

- Sư huynh, đừng nói giận, để đệ giúp huynh.

Đúng lúc này, một thanh âm vang lên.

Độc lang nghiêng đầu, chỉ thấy con sóc hùng dũng oai vệ đi tới, vung móng vuốt nhỏ:

- Đệ giúp huynh nhặt củi!

Độc lang nhìn qua cái túi vải sau lưng con sóc, hai mắt trợn trắng:

- Định đi nhờ xe vào rừng lấy hạt thông sao?

Con sóc cười xấu hổ...

Độc lang bất đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng vẫn mang theo con sóc ra ngoài, chỉ có điều, con hàng này thi thoảng lại liếc qua cái túi mà con sóc buộc trên cổ nó, liếm môi thầm nghĩ... có ăn!

Con sóc ở trên không nghĩ tới, mỹ vị của nó lại bị để mắt tới rồi. Tiểu gia hỏa còn đang ngồi trên đầu sói, kéo lông sói, hăng hái tự hào vì trí tuệ của bản thân...

Cùng lúc đó, ba người khác đi lên đường núi, một lão giả, khuôn mặt hòa ái ôn hòa, lúc không cười cũng khiến người khác cảm thấy như đang mỉm cười. Tuy đeo kính lão, nhưng tốc độ đi đường tuyệt không chậm. Phía sau lão giả, là một cô gái, nếu Phương Chính nhìn thấy, có thể nhận ra cô gái này. Chính là tiểu hộ sĩ Giang Đình lần trước dẫn Mập Mạp và Hầu Tử lên núi, lão giả chính là Viện trưởng Triệu của bệnh viện huyện, Triệu Du Dân.

Đi bên cạnh Viện trưởng Triệu là một lão phu nhân, khuôn mặt lão phu nhân đầy vẻ nghiêm túc, nhìn qua có chút cứng ngắc, tóc hoa râm, một thân áo len đơn giản, nhưng nhìn tổng thể lại có khí thể của người đứng trên cao. Nếu có bác sĩ nhìn thấy bà, nhất định có thể nhận ra, người này chính là Viện trưởng của bệnh viện trung tâm thành phố Hắc Sơn, Nguyễn Tương Hà, một cái tên đầy nam tính, cách đối nhân xử thế cũng lôi lệ phong hành, nói một không nói hai.

Từ lần Đỗ Mai thần kỳ có thai, Viện trưởng Triệu đã sớm chú ý tới Nhất Chỉ tự, sau đó lại có đàn ông mang bầu cục gạch, hắn lại càng hoài nghi, thậm chí từng muốn lên núi tìm hiểu thực hư. Nhưng lúc kể lại cho bạn tốt Nguyễn Tương Hà. Nguyễn Tương Hà trực tiếp phê bình hắn: Giờ đã là thời đại nào rồi? Còn đi mê tín dị đoan? Trên đời này nếu thực có quỷ thần, còn cần bác sĩ chúng ta làm gì? Ngã bệnh thì cứ đi cầu thần bái phật không phải là được sao? Thân là viện trưởng một bệnh viện, chữa cho không biết bao nhiên tăng nhân, chẳng lẽ còn không hiểu sao? Hòa thượng có thần thông, còn cần tới bệnh viện chữa bệnh?

Bị Nguyễn Tương Hà giáo huấn, Triệu Du Dân nghĩ nghĩ cũng có lý, cho nên cũng đè lòng hiếu kỳ trong lòng xuống.

Nhưng hai ngày trước, bác sĩ Tôn đột nhiên tới tìm hắn, nói với hắn, có một người tới Nhất Chỉ tự, sau khi về liền có bầu một cái máy gặt!

Lời vừa nói ra, Triệu Du Dân kém chút cởi giày đánh cho bác sĩ Tôn một trận! Nhưng khi nhìn thấy ảnh siêu âm, lập tức sững sờ, trong tấm ảnh, quả là có một cái máy gặt góc cạnh rõ ràng! Liên tưởng tới tình huống lúc trước, nghi hoặc trong lòng lập tức lại trỗi dậy.

Thế là Triệu Du Dân gọi điện cho Nguyễn Tương Hà, nói rõ tình huống, Nguyễn Tương Hà vừa tức vừa buồn bực: Làm loạn! Lão Triệu, có phải gần đây quá mệt nên có ảo giác không? Nhìn thai nhi dị dạng thành cục gạch thì cũng thôi, bây giờ còn trực tiếp nhìn thành máy gặt? Sao không nhìn ra hàng không mẫu hạm luôn đi?! Nếu như vậy, quốc gia chúng ta ủng hộ hắn.

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay