Chương 682: Thành Công
- Sư phụ, đây là Linh sâm sao.
Lúc này, Hồng Hài nhi đột nhiên hỏi.
- Ồ? Con biết?
Phương Chính kinh ngạc hỏi, sau đó liền bừng tỉnh, đồ ở Địa tiên giới, đúng là Hồng Hài nhi có quyền lên tiếng.
Hồng Hài nhi nói:
- Đương nhiên biết, ở bếp nhà con có một giỏ, thường đem hầm ăn, hương vị cũng được.
Phương Chính nghe Hồng Hài nhi mà đỏ ngầu cả mắt, hắn khổ sở mới bồi dưỡng được một củ sâm như thế, kết quả ở nhà đứa nhỏ này lại đem ra nấu ăn như cải? Quả là trời sinh thiếu gia! Thiếu gia địa tiên giới! So với đám thiếu gia ở trái đất, phá sản hơn không biết bao nhiêu lần.
- Nói điểm chính!
Phương Chính tranh thủ cắt đứt, không cho Hồng Hài nhi tiếp tục khoe khoang, nếu không, nghe sẽ đau lòng, khó chịu a...
Hồng Hài nhi nhìn ánh mắt đỏ rực của Phương Chính, biết nói thêm nữa sẽ bị đánh đòn, vội vàng nói:
- Linh sâm là nhân sâm ẩn chứa thiên địa linh khí, loại nhân sâm này không chỉ có dược lực, còn có linh khí. Cho dù các yêu vương đạt được, bình thường cũng đều đem luyện đan, chỉ có những chỗ như nhà ta... khụ khụ, không khoe. Nói đơn giản là, người bình thường ăn có thể cường kiện thân thể, duyên thọ mười năm, chữa khỏi bách bệnh! Nhất là người mới bị ngoại thương, mất máu, một sợi rễ sâm là có thể bổ sung nguyên khí.
- Ngoài ra, người luyện võ lại càng cần hơn, có một câu, bần văn phú võ, không có tiền thì đọc sạch, cần đầu óc mà thôi. Còn luyện võ, mỗi ngày đều phải quơ tay múa chân, rèn luyện thần thông... những việc này đều cực hao tổn nguyên khí, nếu không có bổ sung, đừng nói là luyện thành, không tự phế đã là may mắn. Nhưng có linh sâm này thì khác, mỗi ngày chỉ cần một rễ, nguyên khí tự viên mãn, làm ít công to. Tóm lại, cái đồ chơi này, với người phàm thì chính là thần dược!
- Đối với các ngươi thì sao?
Con sóc mở miệng hỏi.
Hồng Hài nhi nói:
- Củ cải!
Phương Chính vốn đang mỉm cười, nháy mắt liền đơ người:
- Tịnh tâm, Linh mễ cần tưới nước rồi.
Hồng Hài nhi lập tức thầm rên rỉ, quả là tên tặc ngốc này báo thù không quản ngày đêm, lập tức liền báo... nó muốn khóc!
Mặc kệ Hồng Hài nhi đả kích thế nào, Phương Chính cũng không coi thường gốc Linh sâm này, bất kể thế nào, đây chính là gốc Linh dược đầu tiên của hắn, hơn nữa, Phương Chính đã quyết, coi gốc Linh sâm này là linh vật của Nhất Chỉ tự, để nuôi không để ăn!
Ngày hôm nay, Phương Chính không làm gì hết, ăn cơm đi ngủ, niệm kinh xong liền ngẩn người nhìn Linh sâm!
Ngày thứ hai, trời vừa sáng, Phương Chính mới đứng lên, cảm nhận một cơn gió lạnh thổi tới, không nhịn được mà rùng mình!
Tăng y thần kỳ chỉ có thể đảm bảo Phương Chính không chết rét, không chết nóng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ý lạnh. Lại nhìn qua bên ngoài, Phương Chính liền giật mình! Một đêm qua, mặt đất, mái hiên... mọi nơi đều đã phủ lên một tầng sương mỏng.
Đi tới tiền viện, ngẩng đầu nhìn lên, Bồ Đề vốn sum suê, cũng đã hiện một màu vàng óng. Đẩy cửa chùa, cây cối trên Nhất Chỉ sơn cũng đều được phủ thêm một lớp tơ trắng...
Gõ chuông đánh trống, mặt trời mọc lên, ánh sáng chiếu xuống đỉnh núi, tầng sương mỏng phản chiếu ánh mặt trời, Nhất Chỉ sơn như khoác thêm một tầng kim giáp, đầy vẻ uy vũ. Từ xa nhìn lại, đỉnh núi như phát ra kim quang, tựa như Phật quang, khiến Nhất Chỉ sơn tăng thêm mấy phần thiền ý.
Kết thúc gõ chuông đánh trống buổi sớm, Phương Chính liền về quét dọn phật đường, ăn điểm tâm. Sau đó liền rời Nhất Chỉ tự, tìm một khối đá lớn bằng phẳng trong rừng trúc, bắt đầu xếp bằng luyện Long Tượng luyện thể, dựa theo ghi chép trên Dược kinh, Phương Chính cố gắng nhớ lại tấm Long Tượng Thần đồ, Chiến Tượng có huyệt mạch Thiên Long, chân đạp sơn hà, đầu đội nhật nguyệt, vòi hút cả biển cả! Thiên địa vì đó mà lật úp, nhật nguyệt vì đó mà luân chuyển...
Đồng thời, trong cơ thể Phương Chính xuất hiện một cỗ khí, khí này như một vòng xoáy nhỏ, bắt đầu chậm chạp xoay tròn, hấp thu năng lượng trong cơ thể Phương Chính. Phương Chính sống ở Nhất Chỉ sơn này lâu như thế, phật khí đã sớm nhập thể, dung vào trong máu. Nhưng trước đó, Phương Chính không thể điều động phật khí. Giờ thì khác, phật khí đều bị hút vào trong vòng xoáy, chuyển hóa thành một đạo khí thể kim sắc đặc thù, năng lượng này theo quá trình minh tưởng của Phương Chính mà không ngừng biến hóa, vặn vẹo, cuối cùng hóa thành hư ảnh Long Tượng, Long Tượng ngẩng đầu, phát tiếng huýt dài!
Cơ hồ đồng thời, Phương Chính cũng không nhịn được mà rống dài một tiếng!
Hống!
Tiếng rống như của người mà không phải người, như của thú mà không phải thú, âm thanh chấn động cả ngàn mét, sau một khắc, từng đạo phật khí từ Nhất Chỉ tự như được triệu hóa, đằng không mà lên, hóa thành trường hồng rót vào trong miệng Phương Chính, chảy thẳng vào trong Long Tượng giữa đan điền, sau một khắc, hư ảnh Long Tượng trở nên càng thêm ngưng thực, tiếp đó giậm chân một cái, Phương Chính liền thấy có gì đó nổ tung.
Đồng thời, Phương Chính cũng cảm nhận được một tia thanh khí bay ra, thuận theo cánh tay chảy xuống cổ tay, cuối cùng hóa thành một cái vòng ở cổ tay. Phương Chính cúi đầu nhìn, quả nhiên, vòng cỏ trên tay lại có thểm một sợi cỏ nữa, hai sợi cỏ cuốn nhau hóa thành một cái vòng! Sợi cỏ chính là Dược khí!
- Hô...
Phương Chính nhìn thấy trong tay có thêm mội tia Dược khí, lập tức thở nhẹ, quả nhiên hệ thống không lừa hắn!
Đồng thời, Phương Chính cũng cảm nhận được lực lượng trong cơ thể tăng lên, đan điền vận động, nội có Long Tượng ẩn núp, tựa như chứa đựng lực lượng vô tận. Có điều, Phương Chính cũng có chút buồn bực, mạch luân mà dược kinh nhắc tới lại chỉ có bảy cái. Từ trên xuống dưới lần lượt là Đỉnh luân, Mi Tâm luân, Hầu luân, Tâm luân, Thái dương luân, Tề luân và Hải để luân... nhưng trong Long Tượng luyện thể thuật lại ghi chép chính mạch luân, hai cái chưa có là Thiên luân cùng Địa luân, nhưng trong sách cũng không chỉ ra vị trí cụ thể của hai luân này. Chẳng lẽ người trái đất khác với người địa tiên giới? Cho nên không có chín mạch luân? Hay là hai luân kia giấu ở chỗ khác?
Càng nghĩ, Phương Chính càng không rõ, dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao hai luân này còn lâu mới mở, đoán chừng sinh thời còn chưa chắc đã chạm tới, biết cũng không có tác dụng.
Thu lại tinh thần, đứng dậy, phủi mông đi về Nhất Chỉ tự. Vừa đi, Phương Chính vừa cảm nhận biến hóa trong cơ thể, đầu tiên là sức lực tăng lên, cụ thể lớn bao nhiêu thì hắn cũng không rõ, nhưng có cảm giác, một quyền có thể đấm chết voi. Tiếp đó là hình thể thay đổi, trước đó thân thể hắn rất dẻo dai, mà giờ đã càng thêm cứng rắn! Phương Chính có cảm giác, dù là bỏ tăng y, hắn có thể đối đầu với một con voi đâm tới, hơn nữa, voi còn bị đâm gãy xương...
------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!