Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 681

Chương 681: Trồng Nhân Sâm

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 681: Trồng Nhân Sâm

Phương Chính thoải mái ngủ một giấc, lúc tỉnh lại, đã là một ngày mới.

Sau đó tiếng leng keng bát đũa liền vang lên, hai ngày chưa ăn cơm, Phương Chính ăn như quỷ đói đầu thai, một người quét sạch non nửa nồi cơm. Nhìn Phương Chính hung hãn như vậy, con sóc bắt đầu cảm thấy sót, căn cứ nguyên tắc ăn được bao nhiêu thì là của mình, không ăn thì đều bị Phương Chính ăn, lập tức nhảy xuống gia nhập đại chiến nồi cơm, cuối cùng, bị con khỉ kéo ra ngoài...

- Tiểu gia hỏa nhà ngươi, lại đi so bụng với sư phụ? Ở ngoài đợi không tốt sao?

Con khỉ thầm nói.

Con sóc phẫn nộ:

- Không phải sư phụ nói, tâm lớn mới là lớn sao, tâm ta lớn a!

Con khỉ nhấc mí mắt hỏi:

- Lớn thế nào?

Con sóc quơ nắm đấm, kêu:

- Có thể ăn một nồi cơm!

Con khỉ: "..."

Ăn no cơm, Phương Chính liền thấy toàn thân thoải mái, vung vẩy hai tay, bắt đầu suy nghĩ vấn đề tu luyện. Có điều, muốn luyện Long Tượng thuật thì phải có Linh dược mới được. Theo lý thuyết, Phương Chính có Dược khí, tùy tiện chọn một loại dược liệu là có thể bồi dưỡng thành Linh dược.

Nhưng Linh dược cũng có nhiều loại khác nhau, loại nào tốt thì công hiệu cũng lớn! Huống chi, dược tính trong Linh dược khác nhau, nếu Phương Chính làm loạn, bồi dưỡng một loại Linh dược có tác dụng tráng dương, vậy đoán chừng, thảm rồi...

Nghĩ tới đây, Phương Chính liền cảm thấy run người.

Thép tốt phải dùng trên lưỡi đao, Phương Chính liền xuống núi, đi thẳng vào trong Thông Thiên sơn mạch, sau đó mặt dày xin Nhạc Thiên chân nhân một ít mầm nhân sâm.

Nhạc Thiên chân nhân mỗi ngày đều ăn măng trúc của Phương Chính, cho nên vẫn luôn cảm thấy thiếu nợ. Mà người tu đạo thì trọng nhân quả, hắn muốn lánh đời không dính nhân quả, tự nhiên giờ thiếu nợ sẽ không cảm thấy thoải mái...

Thế nhưng Nhạc Thiên chân nhân lấy hết thảy đồ tốt của bản thân ra, nhưng Phương Chính lại đều có đồ tốt hơn. Ngay cả lúc uống trà sâm lần trước, Phương Chính cũng không hề lộ vẻ ham thích, không hứng thú với nhân sâm. Vốn cho là mãi mãi phải nợ món nợ này, không nghĩ tới, Phương Chính lại đột nhiên tới cửa cầu đồ!

Nhạc Thiên chân nhân tự nhiên là vui vẻ đưa Phương Chính mầm sâm, Phương Chính vừa đi, liền cười lớn, trả xong nhân quả, ha ha ha... thoải mái!

Phương Chính trở lại Nhất Chỉ sơn, nhìn nhân sâm trên tay, hắn có chút sầu muộn không rõ thứ đồ này trồng thế nào?

Nhân dâm không phải Hàn trúc, Hàn trúc trồng đâu cũng sẽ mọc thành mảng lớn, không giấu được.

Còn nhân sâm thì khác, ai cũng hiểu sâm núi đáng giá, nếu bị người nào đó để mắt tới, vậy có thể bị trộm đi mất.

Càng nghĩ, cuối cùng cũng chỉ có thể trồng ở hậu viện, cạnh ổ chó của Độc lang.

Lỗ tai Độc lang rất thính, lại vô cùng cảnh giác, hơn nữa gần đó là phòng bếp, chỗ mà con khỉ cùng Hồng Hài nhi ở. Như vậy, một khi cửa sau khóa lại, dù là thần tiên tới, cũng chưa chắc có thể trộm nhân sâm của Nhất Chỉ tự.

Huống chi, hậu viện ít có người tới, không biết trong viện có một gốc nhân sâm, như vậy cũng bớt được phiền phức.

Nghĩ tới đây, Phương Chính liền cuốc một mảnh dược điền cạnh góc tường, đặt mầm sâm xuống.

Có điều từ Thông Thiên sơn mạch về đây cũng khá lâu, khiến cho mầm sâm đã có chút héo, tựa như lúc nào cũng có thể chết hẳn.

- Sư phụ, thứ này sống được sao?

Độc lang ghét bỏ nhìn mầm sâm cướp địa bàn của nó, lại còn muốn nó phải chú ý nữa. Độc lang không hiểu nổi, ở nhà nhiều miệng ăn như vậy còn nuôi chưa xong, còn nuôi thêm một gốc thực vật làm gì? Chẳng lẽ dùng để đi tiểu? Nhưng gốc thực vật này quá nhỏ a... nào có thoải mái bằng tiểu góc tường?!

Phương Chính không biết Độc lang nghĩ gì, nếu biết, không chừng trực tiếp giúp Độc lang tẩm quất một trận rồi.

Hồng Hài nhi cũng nói:

- Sư phụ, cái này là nhân sâm sao? Nhưng chỉ là một cái mầm non, muốn nó phát huy tác dụng, cũng phải mất cả trăm năm? Đến lúc đó, sư phụ người cũng xuống mồ rồi.

Phương Chính đưa tay cốc qua một cái:

- Có con mới xuống mổ, xem thủ đoạn của vi sư đây!

Nói xong, Phương Chính khẽ nhấc tay, thanh khí trên tay liền bay xuống, hóa thành điểm điểm thanh quanh, tựa như mưa xuống tưới cho mầm sâm, sau một khắc, mầm sâm như được gọi tỉnh, vèo một cái, đứng thẳng lên, ý chí sôi sục.

Độc lang giật nảy mình, nhảy dựng cả kinh kêu:

- Gia hỏa này phát xuân sao?

Phương Chính cốc đầu Độc lang một cái:

- Chú ý tố dưỡng!

Độc lang le lưỡi, hỏi:

- Sư phụ, gốc sâm này sao rồi? Sao tự nhiên đứng thẳng như thế?

Phương Chính cười nói:

- Hẳn là ăn no, nên có sức đứng dậy.

Tiếng nói vừa dứt, mầm sâm bắt đầu động, lắc lắc mấy cái, cành lá càng lúc càng lớn, tốc độ lá non mở ra có thể thấy được bằng mắt thường, xem như là Linh mễ ban đầu cũng không có tốc độ sinh trưởng như vậy đi! Rất nhanh, lá mọc rồi lá rụng, từng tầng lá non mọc lên...

Có điều, Phương Chính biết, không thể nhìn lá cây mà tính tuổi sâm. Mà phải nhìn vào số sẹo để lại do lá rụng mà tính, nhưng điều khiến Phương Chính kinh ngạc là, lá gốc sâm này vừa rụng, lá mới liền trực tiếp mọc lên tại chỗ cũ, nói cách khác, lá rụng thì nhìn thấy sẹo, nhưnglá mới mọc thì lại mất sẹo!

Phương Chính có chút ngơ ngác, cách phân biệt mà Nhạc Thiên chân nhân nói cho hắn, có vẻ không dùng được với tiểu gia hỏa đang trưởng thành này rồi.

Hơn nữa, nhân dâm của Nhạc Thiên chân nhân chỉ cao có mười mấy phân, còn con hàng này, đã gần tới một mét! Phương Chính thậm chí có chút hoài nghi, có phải Nhạc Thiên chân nhân cho hắn sâm hàn hay không? Cũng may củ sâm này lộ rõ màu đỏ tươi ướt át, sáng long lanh như hồng ngọc, chứ không phải củ cải.

Độc lang nhìn chằm chằm vào nhân sâm, liếm láp đầu lưỡi:

- Sư phụ, thứ này có vẻ rất ngon.

- Ngươi dám ăn nó, vi sư liền hầm ngươi.

Phương Chính trừng mắt liếc mấy tên gia hỏa tham ăn.

Độc lang bĩu môi:

- Nó nhỏ như thế, còn chưa đủ nhét kẽ răng. Có điều lớn như vậy, sau này tiểu...

Nói tới đây, Độc lang liền kịp phản ứng, có vẻ như vị hàng xóm này còn có địa vị cao hơn nó, nếu dám tiểu vào, đoán chừng nhất định sẽ bị Phương Chính đánh chết, cho nên lập tức ngậm miệng lại.

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay