Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 679

Chương 679: Quà Lớ

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 679: Quà Lớ

Ban ngày tới, mặt trăng đã lặn, náo nhiệt đêm qua cũng đã tiêu tán.

Nhất Chỉ sơn vẫn yên lặng như cũ, nhưng không khí đã thêm một tia lạnh.

Phương Chính duỗi lưng, đẩy cửa phòng, cảm thán nói:

- Mùa đông năm nay tới sớm a.

Ra ngoài gõ chuông đánh trống, một ngày mới, theo tiếng chuông tiếng trống mà bắt đầu.

Kiểm tra tình hình của Linh mễ, giờ khắc này, cây lúa đã cao hơn một mét, hạt lúa tròn sung mãn kéo cả cây lúa nghiêng về một bên, đã có thể ngửi được mùi thơm man mác của Linh mễ, khiến cho người thèm nhỏ dãi. Những tia sáng đầu tiên hiện lên, cây lúa càng hiện một màu vàng quyến rũ, tựa như có Phật Đà ẩn hiện, có điều, cảnh tượng này cũng chỉ thoáng qua lúc tia nắng đầu xuất hiện.

Đối với việc này, Phương Chính đã sớm quen, có điều hắn cũng lưu tâm, không để bất luận ai tới gần Linh mễ.

Gõ mõ, tụng kinh, nghe chim hót, nghe tiếng gà kêu, một mảnh tường hòa giáng xuống Nhất Chỉ sơn.

Niệm kinh xong, Phương Chính mới ngửa đầu nhìn trời, thầm nói:

"Hệ thống, rút thưởng đi."

"Ngươi rốt cục chịu rút thưởng, đã tích nhiều công đức như vậy, nhất định có thể rút được đồ tốt." Hệ thống nói.

Phương Chính mỉm cười, hắn nín nhịn lâu như vậy, không phải chính vì cái này sao?

"Tinh! Xác nhận rút thưởng?" Hệ thống hỏi.

"Xác định, rút đi!" Phương Chính nhẹ nhõm nói, lòng lại khẩn trương muốn chế, dù sao, đây cũng là lần đầu rút thưởng sau thăng cấp của hắn!

"Tinh! Chúc mừng rút được một phần gói quà lớn của Dược vương bồ tát! Tượng thần tự động đưa vào Vạn Phật bài, mời kiểm tra và nhận."

Phương Chính nghe xong, lập tức mừng đến phát điên, đã lâu như vậy, rốt cục mới rút được tôn tượng Bồ tát thứ tư! Không dễ dàng a! Hơn nữa, nghe giới thiệu, có vẻ như không chỉ có tượng bồ tất, mà còn là một gói quà lớn!

Phương Chính tranh thủ chạy về Vạn Phật điện, vừa vào cửa đã thấy quả nhiên thêm một tấm bài! Vị Bồ tát này đầu đội bảo quan, tay trái nắm tay đặt trước eo, tay phải để trước ngực, chụm lại nắm một cây thuốc.

Phương Chính biết đây chính là Dược vương Bồ tát, kỳ thực nhiều người không biết vị Bồ tát này, chỉ biết Dược vương Bồ tát cùng Dược Bồ tát này một đôi anh em, Dược vương Bồ tát là anh, Dược Bồ tát là em, Dược vương bồ tất tên thật là Tinh Túc Quang , Dược Bồ tát tên là Vi Điện Quang Minh.

Vì nuôi dưỡng các loại thuốc, cứu giúp nhiều người, nên được phong làm Bồ tát.

So với Dược vương Bồ tát, Dược sư phật được mọi người biết tới nhiều hơn, Đại Hùng bảo điện đa phần đều cung phụng Dược sư phật. Mà có Dược sư phật, thì Dược vương Bồ tát càng ít được chú ý hơn, tuy nhiên, không ai có thể gạt bỏ được công đức cùng năng lực của Dược vương Bồ tát.

Phương Chính cung kính thắp cho Dược vương Bồ tát một nén nhang, cầu nguyện thiên hạ không còn bệnh tật, sau đó mới rời đại điện, hỏi hệ thống.

"Hệ thống, Tống Tử Bồ tát có thể giúp người có thai, Địa Tạng vương Bồ tát có thể mở Địa Ngục chi môn, Thiên Thủ Quan Âm Bồ tát có thể chúc phúc, vậy Dược vương Bồ tát đem lại cho ta thần thông gì?" Phương Chính hỏi.

"Tinh! Dược vương Bồ tát chỉ cung cấp một năng lực, đó là linh khí phật dược, linh khí này có thể bồi dưỡng dược liệu, bất kỳ dược liệu nào rơi vào trong tay ngươi, cũng có thể mượn năng lực của Dược vương Bồ tát mà gia tốc sinh trưởng, gia tăng dược lực, dược liệu mà ngươi bồi dưỡng ra sẽ không phải dược liệu bình thường ở trái đất, mà đã là linh dược! Linh dược, chỉ cần tương ứng liền có thể tạo thành tác dụng thuốc đến trừ bệnh, tái tạo toàn thân, khởi tử hồi sinh.

Phương Chính nghe xong, lập tức vui mừng, hưng phấn nói:

"Ý là, sau này ta cũng là thần y sao?"

"Gần như là vậy, có điều cần chú ý một chút, mỗi ngày chỉ có thể thu hoạch một tia Dược phật chi khí, một tia này chỉ đủ để gia tốc cho một phần dược liệu trưởng thành." Hệ thống nhắc nhở.

Phương Chính nghe xong, Dược phật chi khí lại không cung cấp vô hạn, nhưng nghĩ lại, mỗi ngày một tia, dùng để thúc đẩy dược liệu cứu người, mỗi ngày cứu một người, một năm cứu 365 người, đây cũng là công đức không nhỏ.

Nghĩ tới đây, Phương Chính đã hài lòng với năng lực mà Dược vương Bồ tát cung cấp, có điều vẫn tham lam nói:

"Hệ thống, có cách nào giúp ta lấy thêm được Dược phật chi khí không?"

"Có thể." Hệ thống quả quyết đáp.

"Thu hoạch thế nào?" Phương Chính khẩn trương hỏi.

"Giờ mỗi ngày ngươi được mấy chục một trăm hương hỏa, có mùa thịnh vượng có mùa không, bình quân mỗi ngày có ba mươi nén nhanh. Chờ tới khi trung bình mỗi ngày có một trăm nén hương, năng lực của Bồ tát đều được tăng lên. Sau đó mỗi ngày tăng một ngàn nén, một vạn nén, mười vạn nén... cứ thế mà suy ra, tăng lên mười lần. Cho nên, thiếu niên, tiếp tục cố gắng đi." Hệ thống nói.

Phương Chính nghe nói một trăm nén hương mỗi ngày có thể tăng năng lực của Dược vương Bồ tát, lập tức vui vẻ, việc này không quá khó, một ngày nào đó sẽ có thể đạt tới. Nhưng nghe đoạn sau, lập tức tuyệt vọng... một ngày một ngàn nén? Còn là bình quân! Coi như chùa chiền bình thường cũng không có nhiều hương hỏa như thế! Bình quân mỗi ngày một vạn nén hương, một năm là 365 vạn nén, cũng là 365 vạn người tới du lịch, đồng thời mỗi người đều phải thắp một nén hương! Phương Chính đoán chừng, sợ là Thiếu Lâm tự còn không có nhiều hương hỏa như thế!

Còn mười vạn nén hương, Phương Chính nghĩ cũng không dám nghĩ tới, trừ phi bắt cóc toàn nhân loại, nếu không căn bản không thể.

Phương Chính cười khổ: "Hệ thống, mỗi ngày mười vạn nén hương, ngươi đúng là dám nghĩ mà. Không nói có thể đạt được hay không, nếu một ngày đúng là có chừng đó người tới, ngươi đoán ngọn núi nhỏ này có thể cho nhiều người như vậy lên sao?"

Nhất Chỉ sơn đúng là cao, nhưng so với những danh sơn khác, ngọn núi này quá nhỏ, đường núi cũng không rộng, điều này đã quyết định tương lai của Nhất Chỉ tự chỉ hạn chế.

Đối với việc này, Phương Chính cũng không thể trách được...

"Không phải ta nghĩ, mà là ở Linh sơn, đây là chỉ là yêu cầu cơ bản mà thôi. Dân số trái đất không ít, cố lên nha, chẳng may được thì sao? Còn vấn đề đất... chỉ cần ngươi có thể bước tới bước kia, tự nhiên có thể giải quyết vấn đề." Hệ thống bình tĩnh nói.

Phương Chính trợn mắt, so trái đất với Linh sơn? Có thể sao?

"Không có cách khác sao?!" Phương Chính hỏi.

"Cái bàn có đáp án." Hệ thống nói.

-----------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay