Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 676

Chương 676: Có Bầu

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 676: Có Bầu

Tôn Hữu Tiền cảm thấy bản thân có thể thực đang có thai, không dám đi bệnh viện lớn, sợ truyền tin ra sẽ mất mặt. Thế là tìm một ông bạn làm bác sĩ Trung Y, đối phương kiểm tra mạch tượng, liền cổ quái nhìn Tôn Hữu Tiền:

- Quản lý Tôn, tôi thực không biết nên nói thế nào...

- Có gì mà không biết nói thế nào? Có gì cứ nói a!

Tôn Hữu Tiền gấp gáp.

- Chủ yếu là, tôi cũng không biết chúc phúc cho anh, hay là thương cảm cho anh nữa. Anh có rồi...

Bác sĩ nói.

Tôn Hữu Tiền như thấy thế giới tối sầm lại, kém chút ngất đi. Hắn đã có vợ, nhưng mãi chưa có con, thậm chí hai người còn tính đi thụ tinh ông nghiệm, kết quả giờ thì hay rồi, vợ ở nhà không có, còn hắn lại có bầu... hắn thực không biết, nên lo hay nên vui nữa.

- Có điều, mạnh tượng của anh rất cổ quái, tốt nhất là nên đi bệnh viện siêu âm để xem rõ hơn.

Ông bạn bác sĩ nói.

Tôn Hữu Tiền lập tức đứng dậy, cái bụng đã vượt mặt, đi đường cũng tốn sức, có điều vẫn cắn răng lái xe tới bệnh viện.

Lần này, Tôn Hữu Tiền cũng không dám xếp hành, lén nhờ người quen, tìm một bác sĩ có kỹ thuật tốt để siêu âm...

- Bác sĩ Tôn, lần này phải nhờ anh rồi.

Tôn Hữu Tiền khổ sở cười nói.

Bác sĩ Tôn ra hiệu cho Tôn Hữu Tiền nằm xuống, ôn hòa nói:

- Được rồi, thả lỏng cơ thể, không cần khẩn trương. Không phải chỉ là có thai thôi sao, cũng không có gì đặc biệt. Năm ngoái tôi cũng tiếp mấy bệnh nhân, cũng là con trai mà có thai. Hơn nữa, đứa nhỏ không phải con, mà là cục gạch!

- Cục gạch?!

Tôn Hữu Tiền ngạc nhiên, sau đó lắc đầu:

- Sao có thể, người sao có thể hoài thai cục gạch?

- Chuyện này là thật, thế giới lớn không thiếu cái lạ, trước đó tôi cũng không tin, nhưng sau này mời nhiều chuyên gia kiểm nghiệm, chuẩn đoán chính xác không sai, đúng là mang thai cục gạch. Hơn nữa cục gạch kia còn lớn dần... chậc chậc.

Bác sĩ Tôn gật gù đắc ý nói:

- Chuyện này cả bệnh viện đều biết, không tin anh có thể đi hỏi mọi người.

Tôn Hữu Tiền thấy bạn của mình cũng gật đầu, tin một nửa, sau đó hỏi:

- Người đó giờ sao rồi? Một người lớn như thế, không thể bị cục gạch abc xyz chứ?

Bác sĩ Tôn cười nói:

- Trời mới biết hắn giờ thế nào, có điều tôi nghe nói, người kia trước khi mang thai từng tới Nhất Chỉ tự. Cái chùa kia rất thần kỳ, từng có một đôi vợ chồng hiếm muộn tới đó cầu tự, sau khi về liền có thai... chậc chậc... đương nhiên, chúng ta đều là người theo chủ nghĩa duy vật, việc này có thể là trùng hợp mà thôi... ách, quản lý Tôn, anh sao vậy?

Bác sĩ Tôn nói một nửa, đột nhiên phát hiện thái độ của Tôn Hữu Tiền trở nên cổ quái, sắc mặt trở nên khó coi, liền quan tâm hỏi.

Tôn Hữu Tiền nuốt một ngụm nước bọt:

- Không sao, anh mau kiểm tra cho tôi đi...

Bác sĩ Tôn gật đầu, bắt đầu cẩn thận quan sát...

- Để tôi kiểm tra... ừm... hả? Ôi trời!

Bác sĩ Tôn vốn đang bình tĩnh, một hồi sau liền kêu quái lại, cuối cùng kém chút nhảy dựng lên.

Tôn Hữu Tiền thầm run lên:

- Bác sĩ, anh thấy gì vậy?

Bác sĩ Tôn xoa xoa mồ hôi trên trán:

- Quản lý Tôn, đến cùng là anh làm gì vậy?

- Làm gì là làm gì? Tôi cũng mang thai cục gạch sao?

Tôn Hữu Tiền kinh hoảng nói.

- Yên tâm, không phải cục gạch!

Bác sĩ Tôn suýt chút phì cười.

- Vậy thì tốt rồi, vậy là cái gì vậy?

Tôn Hữu Tiền hỏi.

- Cái này, có chút giống, máy gặt...

Bác sĩ Tôn cẩn thận quan sát, nói từng chữ một, trong lòng nói còn mang theo vẻ hoài nghi không xác định.

Tôn Hữu Tiền nghe xong, hai mắt trợn lên, kém chút ngất tại chỗ. Bạn của Tôn Hữu Tiền cũng cả kinh:

- Sao có thể? Cục gạch có lớn có nhỏ, nhét vào trong còn được, thế nhưng máy gặt... quản lý Tôn, khẩu vị anh nặng vậy?

- Cút!

Tôn Hữu Tiền nhảy dựng lên, chất lỏng trên bụng cũng không thèm lau, đứng lên, chạy ra ngoài.

- Quản lý Tôn, đừng kích động, coi chừng động thai!

Bạn của Tôn Hữu Tiền khẩn trương hô.

Tôn Hữu Tiền nghe mà kém chút ngất, xông ra bệnh viện liền lái xe đi.

Bác sĩ Tôn ngồi trên ghế, nhìn màn hình đã lưu lại, tấm tắc lấy làm kỳ lạ:

- Chuyện này nói ra, đoán chừng không có ai tin! Nếu có người tin, hẳn là có thể đi lấy giải nobel sinh học, y học rồi...

Tôn Hữu Tiền ra khỏi bệnh viện, chạy xe thẳng tới Nhất Chỉ sơn! Giờ khắc này, trong đầu hắn chỉ có bốn chữ: Sớm Sanh Quý Tử! Ngoài ra, chỉ có thanh âm của đứa nhỏ kia: Là sinh hay đưa, thí chủ hãy nghĩ kỹ!

Kít!

Một cước đạp phanh, Tôn Hữu Tiền dừng xe.

Sau đó cắn răng một cái, gọi điện cho Giang Hướng Vĩ, kết quả còn chưa mở miệng, đã nghe Giang Hướng Vĩ nức nở nói:

- Quản lý, cuối cùng anh cũng nghe máy, nếu anh còn không về, chỗ tiêu thụ của chúng ta sẽ bị lật ngược mất.

- Sao rồi? Chuyện gì xảy ra?

Tôn Hữu Tiền có chút ngơ ngác, Tôn gia tuy không phải đại gia đại tộc, nhưng ở cái huyện thị này cũng có chút năng lượng, ai dám tới lật chỗ tiêu thụ của bọn hắn?

- Quản lý Tôn, tôi cũng không biết, có vẻ là người của Tỉnh Long tập đoàn. Bọn hắn không nói lý do, chỉ nói là tới tìm anh...

Giang Hướng Vĩ nói.

Tôn Hữu Tiền càng thêm không hiểu, người của tập đoàn Tỉnh Long? Đây là tập đoàn lớn, hắn nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra, lúc nào chọc phải người của tập đoàn này? Có cho hắn một trăm lá gan, hắn cũng không dám nữa! Tôn Hữu Tiền thực sự có chút sợ, nhưng cũng không dám trở về, càng nhìn cái bụng lớn, càng không dám trở về...

- Tiểu Giang, nghe tôi, mặc kệ người của tập đoàn nào tới. Cậu lập tức, lập tức chuyển một cái máy gặt tới Nhất Chỉ thôn cho tôi! Cành nhanh càng tốt, tốc độ nhất định phải nhanh, về tôi sẽ tăng lương cho cậu!

Tôn Hữu Tiền nói.

- A? A, được được.

Giang Hướng Vĩ chỉ là tên lính quèn, không có người chú ý tới hắn, cho nên trực tiếp tới kho mấy một máy, gọi người tới kéo đi liền xuất phát.

...

- Chuyện quái gì vậy chứ... sao hôm nay việc nào cũng bất lợi vậy...

Tôn Hữu Tiền nói thầm, chân đạp chân ga, lái xe hướng Nhất Chỉ thôn.

...

-----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay