Chương 675: Lấy Lòng
Lời vừa nói ra, mấy người đều sững sờ, sau đó liền bật cười ha ha:
- Còn tưởng là chuyện gì nữa, thôn chúng ta cũng chỉ có chừng này, đâu cần tới hai cái máy gặt? Tặng thì tặng... hơn nữa, không tặng thì để lại cũng làm gì đâu? Thôn chúng ta cũng không có ai rảnh đem thứ kia ra ngoài làm việc cả. Có thời gian còn không bằng dành để luyện tay nghề.
Phương Chính thấy mọi người đông ý, lập tức thở nhẹ một hơi.
- Đã như vậy, giờ tôi lập tức tới nhà xưởng, lấy cái máy gặt kia trở về.
Vương Hữu Quý nói.
Việc cần làm đã giải quyết xong, Phương Chính liền cùng các đệ tử về chùa.
Phương Chính vốn cho rằng mọi việc đều ổn thỏa, kết quả về chưa được bao lâu, đã nghe tin Vương Hữu Quý báo về:
- Cái gì? Đối phương định quỵt nợ?
- Đúng vậy, tên cháu trai Tôn Hữu Tiền kia muốn quỵt nợ, còn nói chúng ta đánh cược là phạm pháp, giấy trắng mực đen cũng không có giá trị. Ai... là tôi sơ sót, đáng ra phải bắt hắn viết giấy nợ. Chứ không nên ghi là đánh cược...
Vương Hữu Quý thở dài:
- Không có cái máy gặt này, kế hoạch của chúng ta sợ là không thành rồi.
Không nói tới Phương Chính, mấy người Hồng Hài nhi ở bên nghe chuyện cũng nổi giận!
Con sóc quơ quơ móng vuốt:
- Lão gia hỏa này quá vô sỉ! Con muốn đi đánh hắn!
- A Di Đà Phật, bần tăng nguyền rủa hắn tiểu không ra nước.
Con khỉ nói.
Độc lang nói:
- Sớm biết thì đã bắt hắn lại, bao giờ thấy máy rồi mới thả người.
Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ, hay là để con đi! Nếu hắn dám...
- Được rồi, đừng làm rộn nữa. Chuyện này để vi sư giải quyết...
Phương Chính cười lạnh một tiếng, đồ của Nhất Chỉ thôn dễ quịt vậy sao?
- Sư phụ, không phải ngài lại tính dùng thần thông chứ? Thần thông của ngài còn không bằng của con a.
Hồng Hài nhi phàn nàn nói, nó còn muốn lấy lại thần thông, ra ngoài chơi một vòng đây.
Phương Chính cười nói:
- Thần thông của con thì cứ để đó, xem vi sư đây!
Nói xong, Phương Chính lấy bút nghiên giấy mực, vẽ mấy chữ như long phi phượng vũ, sau đó kín đáo đưa cho Hồng Hài nhi:
- Đi đem qua cho Tôn Hữu Tiền kia.
Hồng Hài nhi cầm tờ giấy, cảm nhận pháp lực trong cơ thể đã trở về, lập tức vui vẻ đằng không bay lên, nháy mắt đã đi xa.
Phương Chính ngồi ở hậu viện, thưởng thức trà, thầm nói:
"Một thân hắc khí, hiển nhiên đã kiếm không ít tiền bất nghĩa, hôm nay lấy ra giúp ngươi tích đức làm thiện đi. Ừm... bần tăng quả đúng là người tốt, người xấu như vậy mà ta cũng giúp nữa."
Tôn Hữu Tiền trở lại nhà máy, vốn định dùng dăm ba câu đuổi Vương Hữu Quý đi, nào ngờ Vương Hữu Quý tính tình bướng bỉnh, không đòi được tiền quyết không đi!
Tôn Hữu Tiền ngồi trong phòng làm việc mà cũng có chút bất đắc dĩ, đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, mở cửa phòng lại không thấy ai.
Tôn Hữu Tiền sờ sờ đầu, thầm nói:
- Ai rảnh như vậy...
Kết quả vừa quay đầu, đã thấy trên bàn làm việc xuất hiện một trang giấy!
Tôn Hữu Tiền dám chắc, trước đó không có tờ giấy nào trên bàn, lập tức cảm thấy rợn tóc gáy...
Đồng thời, một thanh âm con nít vang lên:
- Là sinh hay đưa, thí chủ hãy suy nghĩ!
Tôn Hữu Tiền giật này mình, nhìn quanh bốn phía, đồng thời hét lớn:
- Ai!
Phòng làm việc của hắn cũng chỉ có như vậy, nhìn một vòng là không sót chút gì, trong văn phòng không có bất cứ ai! Tôn Hữu Tiền cảm thấy lông tơ toàn thân dựng cả lên, lòng thầm nhủ, nhất định là con cái nhà ai tới quấy rối. Thế là mở hết thảy ngăn tủ, tìm trẻ nhỏ. Cuối cùng... không thấy bất cứ thứ gì!
Tôn Hữu Tiền đổ đầy mồ hôi lạnh, nhìn về tờ giấy trên mặt bàn, trên giấy ghi bốn chữ như phượng múa: Sớm Sanh Quý Tử!
Ký tên: Phương Chính!
Tôn Hữu Tiền càng đổ mồ hôi lạnh:
- Phương Chính? Không phải là tên tiểu hòa thượng kia sao? Sao hắn lại đưa giấy này tới đây? Bốn chữ trên giấy là có ý gì?
Tôn Hữu Tiền còn đang không hiểu, đột nhiên trợn mắt hốc mồm, hoảng sợ vén áo lên nhìn bụng, chỉ thấy cái bụng bắt đầu to lên...
- Lớn, lớn... sao lại lớn như thế!
Tôn Hữu Tiền hoảng sợ kêu lên, đang muốn đứng dậy, kết quả bụng to quá mà lại không đứng được! Cố gắng đứng lên, mở cửa phòng xông ra ngoài, hắn thực sự sợ... bụng hắn đột nhiên lớn bất thường như thế, rốt cục là có chuyện gì? Mặc dù đang tự hỏi, nhưng trong đầu lại hiện lên bốn chữ "Sớm Sanh Quý Tử!" Trên tờ giấy kia.
- Không phải là thực sự sinh con chứ...
Tôn Hữu Tiền thực sự bị dọa, lao xuống nhà, không thấy Vương Hữu Quý, lập tức ra ngoài lái xe đi.
Vương Hữu Quý đang đi vệ sinh, lúc đi ra cũng không gặp Tôn Hữu Tiền, tiếp tục đợi ở đại sảnh... đúng lúc này, một người mặc đồ tây đi tới, nhìn thấy Vương Hữu Quý liền chào:
- Anh là trưởng thôn Nhất Chỉ thôn, Vương Hữu Quý sao?
- Đúng vậy... các cậu là?
Vương Hữu Quý có chút ngơ ngác.
- Không có chuyện gì, trưởng thôn đừng kích động. Tổng giám đốc của chúng tôi nghe nói quý thôn gặp phiền phức, cho nên bảo chúng tôi tới hỏi thăm xem là chuyện gì, anh có thể gọi tôi là Tiểu Triệu. Đây là danh thiếp của ông chủ chúng tôi, sau này nếu Nhất Chỉ thôn có việc gì cần tới, cứ gọi cho tôi là được.
Người này đem danh thiếp cho Vương Hữu Quý.
Vương Hữu Quý cầm lên, trên đó viết: Giám đốc tập đoàn Tỉnh Long: Tỉnh Vũ Long, bên dưới còn có số điện thoại, còn có một dãy số viết tay.
- Số viết tay là số điện thoại cá nhân.
Tiểu Triệu tranh thủ giải thích.
Nhưng Vương Hữu Quý lại có chút ngẩn người, chuyện gì đây? Hắn không biết Tỉnh Vũ Long là ai, nhưng lại biết tập đoàn Tỉnh Long, đây là con quái vật khổ lồ ở cái đất Cổ Lâm này a! Mẹ nó, nếu như không phải là nhầm người, vậy có vẻ...
Vương Hữu Quý cười...
...
--------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!