Chương 674: Đại Trượng Phu
- Phương Chính trụ trì, cậu còn trẻ như vậy đã xuất gia rồi sao, sau này không có ý định kết hôn à?
Chu Tử Hằng hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Sau này bần tăng vẫn có thể hoàn tục, có điều mọi thứ phải xem duyên phận, chờ thời cơ. Còn thí chủ, anh cả, anh hai của thí chủ đều đã kết hôn, còn thí chủ thì sao?
- Tôi á...
Chu Tử Hằng sững sờ, sau đó nằm xuống cỏ, nhìn lên trời xanh:
- Tôi còn trẻ, chưa vội...
Phương Chính biết Chu Tử Hằng đang nói trái lương tâm, người trẻ nào mà không muốn kết hôn? Chu Tử Hằng nói vậy, không phải là không vội, mà là không thể.
Quả nhiên, Chu Tử Hằng bắt đầu kể:
- Phương Chính trụ trì, cậu không biết thôi, chỗ chúng tôi tuy nghèo, nhưng muốn lấy vợ lại rất khó, lễ hỏi thôi cũng mấy con trâu... ai, hiện tôi cũng không dám nghĩ. Chờ sau này có tiền, rồi tính sau.
Phương Chính tỏ ra đã hiểu, không nói đồng bào dân tộc ở Tây bắc, mà là ở Đông bắc này kết hôn cũng không phải chuyện đơn giản, yêu đương có thể không lo nghĩ, nhưng kết hôn thì đã không phải chỉ là chuyện của hai người trẻ, mà là việc lớn của hai gia đình. Vô luận là vì mặt mũi, hay vì con cái, tóm lại, không thể thiếu được lễ lạt, thành ra, đã ép không ít đôi nam nữ phải chia xa...
Đây cũng là nguyên nhân khiến Phương Chính không vội hoàn tục, hiện tại để hắn hoàn tục, có muốn lấy vợ cũng không lấy nổi.
Hai người tiếp tục trò chuyện, Chu Tử Hằng khác với hai người anh, mặc dù sinh hoạt khó khăn, nhưng lại rất lạc quan, luôn cảm thấy tương lai sẽ tốt hơn, hắn đang chờ một cơ hội, nhất phi trùng thiên, áo gầm về nhà. Hơn nữa, Chu Tử Hằng càng có nhiều suy nghĩ, cố gắng kiếm tiền, mua một cái máy gặt, sau đó gia nhập một đội xe, đi từ bắc vào nam, kiếm tiền, buôn bán máy gặt...
Trong thế giới của Chu Tử Hằng, mọi thứ không chỉ giới hạn bởi quơ liềm. Có điều, Chu Tử Hằng từng nói với mọi người về điều đó, nhưng ai cũng nói hắn mơ tưởng viển vông. Phương Chính là người đầu tiên tán đồng hắn, hắn thực sự vui vẻ...
Phương Chính mỉm cười:
- Người không có ước mơ, vĩnh viễn không có tư cách chế giễu người có ước mơ. Người có ước mơ, cũng vĩnh viễn không có tư cách chế giễu người đang vì ước mơ mà cố gắng thực hiện. Cái trước, nếu ngay cả mơ cũng không dám, nói gì tới phát triển? Cái sau, nếu chỉ mơ mà không cố gắng, vậy sao có thể đạt được?
Chu Tử Hằng nghe Phương Chính nói, lập tức cười như hoa nở:
- Đúng là trụ trì có học thức, nói rất êm tai.
Phương Chính cười cười, có lẽ nghe Phương Chính nói sẽ ở lại ăn mì, cho nên Chu Tử Thiện ra ngoài lấy ít rau dại về, Chu Tử Thiện nói:
- Phương Chính trụ trì, thật ngại quá, chúng ta cũng không có gì để chiêu đãi cậu. Cậu cũng không ăn thịt, uống rượu...
Phương Chính cười nói:
- Bình thường bần tăng đều ăn cơm trắng với măng, đây là lần đầu được ăn mì, hơn nữa còn là mì chính tông Tây bắc, quả đúng là đồ tốt khó tìm, nào còn cầu cái khác?
Phương Chính nói vậy, mấy người Chu Tử Thiện lại không cho là thế, tiếp xúc không nhiều, nhưng bọn hắn có thể cảm nhận được, địa vị của Phương Chính ở Nhất Chỉ thôn này còn cao hơn trưởng thôn Vương Hữu Quý, như vậy Phương Chính có thể nghèo sao? Có điều Phương Chính đã nói vậy, hắn cũng cảm thấy thoải mái, bớt mấy phần xấu hổ.
Bỏ rau dại vào nồi...
Chợt thấy một đám thôn dân chạy tới, túi lớn túi nhỏ, còn có người bưng khay, trên đó có không ít đồ ăn.
- Đây là?
Mấy người Chu Tử Thiện ngẩn cả người.
Vương Hữu Quý bước tới cười nói:
- Trời thanh khí sảng, đương nhiên là muốn uống một chút! Mấy cậu không vào thôn ăn, như vậy chúng tôi ra ngoài này làm cơm dã ngoại! Ha ha... đây đều là đặc sản thôn chúng tôi, cũng không có gì quý giá, nếu chiêu đãi không được chu đáo, mong các cậu chớ trách.
Chu Tử Thiện nhìn các thôn dân bày vải bạt, lại bỏ gà vịt cá còn đang nóng hổi lên, hốc mắt liền trở nên đỏ, có chút nghẹn ngào không biết nói gì, cuối cùng ôm lấy Vương Hữu Quý, thấp giọng:
- Cảm ơn, cảm ơn...
Thấy cảnh như vậy, các thôn dân vốn đang bận rộn cũng đột nhiên dừng lại, không biết vì sao, nhìn Chu Tử Thiện như thế, mọi người cũng có chút ê ẩm. Cuộc sống phải thế nào, mới có thể khiến một người đàn ông vì một bữa cơm mà rơi lệ?
Phương Chính chắp hai tay:
- A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai...
- Cảm ơn...
Mấy người Thẩm Ái Gia cũng bị tình cảm của mọi người làm cho cảm động, bọn họ chưa bao giờ được nhiều người đối tốt như thế, sự ôn nhu này, khiến lòng họ thấy được cái ấm trong khí lạnh cuối thu.
Dọn đồ ăn xong, mọi người ngồi xuống ăn, trời cao ruộng rộng, ăn cơm nói chuyện phiếm, đây đúng là yến hội của nhà nông.
Cách không xa, Manh Manh kéo hai đứa nhỏ chạy qua một góc, tiểu nha đầu lấy ra một cái bát lớn từ trong áo, bên trong đầy đùi gà, cánh gà... đại khí nói:
- Ăn đi! Ngon lắm!
Tiểu nha đầu Chu gia tên Chu Hoa Anh, tiểu gia hỏa tên Chu Hoa Thành, hai đứa đến cùng vẫn còn nhỏ, mặc dù trưởng thành biết nghĩ sớm, nhưng thiên tính trẻ nhỏ vốn thích ăn. Nhìn thấy nhiều đồ ngon như vậy, liền vui vẻ hoan hô, cảm ơn Manh Manh, sau đó ba đứa nhỏ trốn bên sườn đất, bắt đầu ăn gà. Lại hồn nhiên không biết, hành động vặt trộm đùi gà, cánh gà của Manh Manh đã sớm lọt không sót chút nào trong mắt mọi người, chỉ là mọi người biết đứa nhỏ này sẽ không làm loạn, nên không ai ngăn cản mà thôi... nhưng trong mắt mấy đứa nhỏ, đây là thành quả thắng lợi của bọn nó, càng ăn càng ngon.
Qua ba tuần rượu, mọi người đã uống không ít, anh em nhà họ Chu cũng đỏ bừng cả mặt, rượu nhiều, lời cũng nhiều, gian khổ dọc đường đều tuôn ra. Mấy người Vương Hữu Quý nghe kinh nghiệm của bọn Chu Tử Thiện kể lại, lòng cũng rung động, không ai nghĩ tới, một nhà 7 miệng ăn, một đường đào rau dại, ngủ rừng hoang là gian khổ cỡ nào? Nhất là, còn bị mọi người xem thường, xa lánh...
Nói tới chỗ kích động, Chu Tử Thiện đứng dậy, kéo tấm ván gỗ, Chu Tử Uyên gõ tay đánh nhịp, Chu Tử Hằng gõ cốc nước, ba người thô cuồng hát lớn:
- Rừng núi dang tay nối lại biển xa...
- Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà...
- Mặt đất bao la, anh em ta về....
- Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng...
...
Bất luận ở ngoài tốt thế nào, mặc kệ bên ngoài đẹp thế nào, chim tước còn biết về tổ, ai mà không nhớ nhà?
Hôm nay, ba anh em Chu Tử Thiện đều uống say...
Phương Chính lại lén cùng các đệ tử thu hoạch lốt ruộng lúa.
Sau đó, Phương Chính đem chuyện trong nhà Chu Tử Thiện có mẹ già sinh bệnh, ra ngoài kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ chứ không phải để mua máy gặt. Đám người nghe xong, đều khẽ thổn thức...
Đàm Cử Quốc châm điếu thuốc xuống đất:
- Đúng là nam nhân!
Đám người gật đầu.
Phương Chính nói:
- Bần tăng có một ý, có điều cần các vị đồng ý mới được.
- Phương Chính trụ trì, có gì cậu cứ nói. Ở đây cần người có người, cần tiền có tiền, tôi ủng hộ cậu!
Đàm Cử Quốc như đã biết ý Phương Chính, cười nói.
Phương Chính nói:
- Ý bần tăng là đem cái máy gặt thắng cược kia, làm thù lao cho mấy vị thí chủ này.
--------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!