Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 673

Chương 673: Người Nghèo Chí Không Nghèo

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 673: Người Nghèo Chí Không Nghèo

Nghe như thế, Phương Chính liền có chút hiểu, xem ra chuyện này là thật. Khó trách cả nhà Chu Tử Thiện phải ra ngoài gặt thuê như thế, xem ra đúng là có vấn đề về kinh tế, nên mới phải một đường từ Tây bắc tới tận Đông bắc.

Nghĩ tới đây, Phương Chính vỗ vỗ đầu tiểu gia hỏa:

- Vì sao mẹ hai đứa lại không cho hai đứa nói? Biết đâu, nói ra thì mọi người có thể giúp một tay!

Tiểu gia hỏa lập tức lắc đầu như trống bỏi:

- Mẹ nói, chúng ta có chân có tay, không phải là ăn mày!

Nói tới đây, tiểu gia hỏa cũng xiết chặt nắm đấm, bộ dạng chăm chú nhìn Phương Chính, tựa như Phương Chính đang vũ nhục bọn nó.

Phương Chính bị lời nói của tiểu gia hỏa làm giật mình, có chân có tay, không phải ăn mày? Lời nói này nói thì đơn giản, nhưng thiên hạ này mấy ai làm được? Phương Chính dù ít ra ngoài, nhưng cũng đọc không ít tin tức trên mạng. Thực sự mà nói, trên các con đường lớn, có quá nhiều những kẻ đủ chân đủ tay mà đi ăn xin, thậm chí, còn có những người nước ngoài, lấy danh nghĩa là xin tiền để mua vé về nhà, nhưng thực chất là tối đến lại ăn uống sang chảnh!

Phương Chính chợt phát hiện, mấy người Chu Tử Thiện thực đúng không phải người thường, bọn họ có đấu chí, chưa từng buông bỏ hy vọng, và vẫn đang một mực nỗ lực... trước kia, Phương Chính từng nghĩ, mấy người Chu Tử Thiện bước sai hướng, hiện tại, xem ra là mấy người Chu Tử Thiện không có đường khác để đi, biết rõ là sai, nhưng vẫn phải đi tiếp, chí ít, đây là hy vọng duy nhất của bọn hắn!

Có vẻ, tiểu nha đầu thấy lời cậu em nói hơi cường ngạnh, dù sao cũng lớn hơn một chút, kéo tay tiểu gia hỏa, sau đó nhu nhu nói:

- Mẹ nói: làm người thì phải tự lực, không thể trông chờ người khác đồng tình, dựa vào tình thương thì chỉ có thể qua được nhất thời, chứ không qua được cả đời. Hơn nữa, chúng ta có chân có tay, có thể làm việc, còn chưa phải xin người khác thương hại. Bà nội cũng nói: đất nước phát triển không dễ dàng, bớt chút gánh nặng cho quốc gia chính là yêu nước,... cho nên không cho phép nói là kiếm tiền chữa bệnh cho bà nội, chỉ nói là để mua máy gặt, cải thiện sinh hoạt.

Phương Chính nghe hai đứa nhỏ nói, sống mũi khẽ chua xót, con mắt cũng đỏ lên. Ánh mắt nhìn về phía mấy người Chu Tử Thiện cũng mang theo vẻ kính nể. Sự cao quý của một người, không phải đo bằng vật chất, cũng không phải đo bằng cao từ, nhã ý... mà là lúc nghèo đói, gánh cả một gia đình, nhưng vẫn giữ được ranh giới cuối cùng của đạo đức. Rất nhiều người, ỷ mình nghèo mà đòi sự thương hại từ người khác, chê tránh người khác không có lòng thương người, những người đó, kỳ thực đều đánh mất căn bản làm người.

Bởi vậy, Phương Chính càng cảm thấy mấy người Chu Tử Thiện vĩ đại, khẽ vuốt đầu hai đứa nhỏ:

- Hai đứa có một người mẹ tốt, một người bà tốt, họ nói rất đúng. Họ có năng lực gánh một gia đình, không cần người khác thương hại, bố thí.

Nghe Phương Chính nói như vậy, hai đứa nhỏ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ kiêu ngạo. Lòng của bọn nó rất lớn nhưng cũng rất nhỏ, nghèo túng mà vẫn giữ đạo đức, nhưng chỉ một câu tán đồng thôi cũng đủ làm hai đứa trẻ thỏa mãn.

Phương Chính cũng không hỏi thăm cụ thể, chỉ ngồi nói chuyện phiếm, kể chuyện khi còn nhỏ của bản thân, trong lúc đó, con sóc chạy ra ngoài kiếm quả dại, hai đứa nhỏ bôi đầy màu sắc lên miệng, tiếng cười không ngớt...

Công việc vốn cần hai ngày, với mấy trăm người làm, chỉ tới trưa đã xong.

Các thôn dân cự tuyệt lời mời ăn cơm của Vương Hữu Quý, tới tấp tản đi, Phương Chính cảm ơn từng người, đưa tiễn mọi người rời đi. Còn bản thân hai người Phương Chính, Vương Hữu Quý, sau khi tiễn mọi người, vừa nghiêng đầu nhìn lại, đã thấy Thẩm Ái Gia nhấc một cái nồi nước, bỏ mì vào trong nồi.

Mấy người Phương Chính lập tức sững người, chạy tới.

- Thí chủ, cô đang?

Phương Chính không hiểu mà hỏi.

Thẩm Ái Gia cười nói:

- Nấu cơm a...

Vương Hữu Quý bất đắc dĩ:

- Em gái, cô làm vậy là không được rồi. Tới làm việc ở Nhất Chỉ thôn chúng ta, sao có thể tự nấu cơm được? Đi, vào trong thôn ăn, ăn rồi mới có sức làm việc.

- Không được, không được, chúng tôi mang theo rất nhiều mì. Chúng tôi đã quen ăn mì rồi, không quen ăn cơm...

Thẩm Ái Gia liên tục lắc đầu.

Hai đứa nhỏ nghe được ăn ngon, khẩn trương kéo áo cha mẹ, sắc mặt đầy khát vọng, có điều cũng không dám nói gì. Hiển nhiên, sợ nói sẽ bị đánh...

Chu Tử Thiện cũng nói:

- Trưởng thôn, mọi người mau về ăn cơm đi, chúng tôi ở đây ăn là được rồi, còn thừa chút đuôi nữa, chiều chúng tôi làm chút là xong.

Chu Tử Uyên nói:

- Đúng vậy, trời cao đất rộng như vậy, ăn uống cũng dễ chịu. Hơn nữa, từ sáng tới giờ, kỳ thực chúng tôi cũng không làm được gì nhiều...

Nói tới đây, mặt mo của Chu Tử Uyên có chút đỏ lên, mảnh ruộng lớn như thế, được mọi người làm cho. Hiện tại hắn cũng không biết có nên thu tiền công hay không nữa, nếu thu cũng không biết thu bao nhiêu... bây giờ càng không có lý do gì để đi ăn cơm.

Chu Tử Hằng không nói chuyện, mắt chuyển như đang nghĩ, Chu Tử Hằng đang tuổi ăn tuổi lớn, đương nhiên là có thể ăn ngon thì không muốn ăn mì, có điều, cuối cũng vẫn không mở miệng nói...

Phương Chính nghe mấy người nói, đang muốn khuyên thêm, lại bị Đàm Cử Quốc kéo lại, sau đó Đàm Cử Quốc nói gì đó với Phương Chính, Phương Chính sững người, sau đó cười nhẹ.

Thấy Vương Hữu Quý cùng Đàm Cử Quốc rời đi, hai đứa nhỏ khẽ ánh lên vẻ thất vọng, còn Chu Tử Hằng lại đã sớm quen, mặc dù có chút ngóng trông, nhưng không có thì thôi. Dù sao cũng không phải lần đầu như vậy, người ta khách khí một chút, cũng không thể coi là thực được. Nếu thật sự đi, người ta vốn không có ý đó, chẳng phải thành xấu hổ? Mấy năm nay hắn đã gặp chuyện này mấy lần, cho nên mặc kệ là có hay không, cũng coi như không có...

- Pháp sư, sao cậu còn chưa về ăn cơm?

Chu Tử Hằng đi tới trước mặt Phương Chính, tò mò hỏi.

Phương Chính cười nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng muốn xin các vị thí chủ một bữa, được chứ?

Chu Tử Hằng sững sờ, chỉ vào nồi mì:

- Cái này... chúng tôi chỉ có cái này?!

Phương Chính cười nói:

- Nói thật với các vị, một năm trước bần tăng còn không biết bữa sau ăn gì. Rau dại đỡ đói cũng ăn không ít.

Nghe Phương Chính cũng xuất thân cùng khổ, Chu Tử Hằng lập tức cảm thấy gần gũi hơn nhiều:

- Vậy được, cùng ăn đi. Mì này là chúng tôi đem từ tận cực tây tới đây, mì này bao no, ăn no cũng có sức.

Chu Tử Hằng nói chuyện phiếm với Phương Chính, hai người nói đông nói tay, Chu Tử Hằng phát hiện, hòa thượng này thực khác với những hòa thượng khác mà hắn từng gặp, không chút kiêu ngạo, cũng không chút xa cách, tựa như ông bạn hàng xóm nhà bên vậy. Càng nói chuyện càng thoải mái...

----------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay