Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 671

Chương 671: Thần Thông Của Người Bình Thường

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 671: Thần Thông Của Người Bình Thường

Thế là Vương Hữu Quý nhoay nhoáy viết giấy cam kết, ký tên xuống dòng cuối, sau đó đưa cho Tôn Hữu Tiền.

Tôn Hữu Tiền thấy Vương Hữu Quý như đã sớm chuẩn bị xong, có chút đề phòng đọc kỹ lại giấy tờ. Thế nhưng đọc kỹ điều khoản, có vẻ như không có gì sơ sót a.

- Quản lý Tôn, sao vậy, không ký sao?

Vương Hữu Quý thấy Tôn Hữu Tiền chậm chạp không ký, lập tức hỏi.

Tôn Hữu Tiền chém gió nửa ngày trời, cho nên mặt mũi không cho phép hắn không ký. Hơn nữa lại nhìn về máy gặt, thầm nói: Không tin máy móc không thắng được.

Thế là Tôn Hữu Tiền liền nói:

- Tôi có một yêu cầu, hai bên đồng thời làm việc, hạn định là một giờ, ai thu hoạch được diện tích lớn hơn thì thắng! Còn nữa, máy gặt phải để tôi cùng Giang Hướng Vĩ thao tác! Hơn nữa, trong tiền cược phải tăng thêm mười cân măng trúc cực phẩm!

Đám Tống Nhị Cẩu khẽ run lên, lúc Vương Hữu Quý viết giấy, bọn hắn còn muốn nói Dương Hoa lén nhường một chút. Hiện tại, đối phương căn bản không có cho hội này, có điều kiện này vào, đám Tống Nhị Cẩu thực không tìm thấy hy vọng thắng của bản thân ở đâu... còn điều kiện Măng trúc, mọi người cũng không lo lắng nhiều, chỉ cần bọn hắn cần, Phương Chính nhất định sẽ cho. Chỉ là, bọn hắn không cam tâm chịu thua!

Kết quả, Vương Hữu Quý bỏ qua tất cả lời mọi người nói, gật đầu đáp ứng!

Mấy người Tống Nhị Cẩu quay mặt, không nỡ nhìn tiếp, bọn hắn cũng không thể hiểu nổi, Vương Hữu Quý vốn rất tinh minh, sao hôm nay lại hồ đồ như vậy? Nếu không phải mọi người đều hiểu rõ con người Vương Hữu Quý thế nào, e là đã nghi ngờ Vương Hữu Quý cấu kết với đối phương để bòn rút tài sản của thôn rồi...

Tôn Hữu Tiền thấy Vương Hữu Quý đồng ý, lập tức viết thêm hai điều kiện vừa đưa ra, sau đó cười ha ha ký tên!

Đến lúc này, hợp đồng đã thành lập!

Tôn Hữu Tiền ngẩng đầu cười nói:

- Trưởng thôn, ngươi nên về chuẩn bị tiền đi! Trong cái đống bùn nhão kia, dù là người gặt chuyên một ngày cũng gặt được một xào là không tệ rồi, căng lắm cũng chỉ xào rưỡi. Nhưng máy móc của chúng ta, một ngày có thể gặt được mười mẫu ruộng, các ngươi thua chắc rồi!

Tôn Hữu Tiền nhìn Vương Hữu Quý, muốn xem chuyện vui.

Kết quả, Vương Hữu Quý lập tức đoạt tờ hợp đồng lại, giao cho Đàm Cử Quốc, sau đó cười ha ha:

- Quản lý Tôn, anh nói rất có lý, có điều chưa so sao biết ai thắng ai thua?

- Còn cần so sao?

Tôn Hữu Tiền ngạc nhiên, không hiểu Vương Hữu Quý nói vậy là có ý gì.

- Sư phụ, ngài nói gì với thí chủ Vương vậy? Sao hắn lại vui vẻ như thế, không phải định để con dùng thần thông chứ? Nếu dùng thần thông, chút ruộng này chỉ cần mấy giây là xong!

Con khỉ, Độc lang cũng bu lại.

Phương Chính cười nói:

- Lần này vi sư không cần dùng thần thông của con, mà là dùng thần thông của người phàm!

- Thần thông của người phàm?!

Hồng Hài nhi ngạc nhiên, người phàm cũng có thần thông sao? Sau đó Hồng Hài nhi đột nhiên nhớ lại, thần thông của người phàm, Phương Chính đã từng dùng qua!

Nghĩ tới đây, Hồng Hài nhi cười, đám con khỉ, Độc lang cũng cười:

- Ta đã sớm biết, sư phụ nhất định không chịu thiệt, ha ha... có người chuẩn bị thua tới bán cả quần cộc!

Cốc!

Phương Chính đưa tay cốc tới:

- Văn minh một chút!

- Tốt, ha ha... có người chuẩn bị mặc sịp ra đường!

Hồng Hài nhi nhu thuận gật đầu, sau đó tiếp tục cười.

Phương Chính: "..."

Bên kia, Vương Hữu Quý rời đi, đồng thời thông báo cho Tôn Hữu Tiền một giờ sau bắt đầu so!

Tôn Hữu Tiền cười:

- Được, tôi chờ các anh!

Mấy phút sau, Tống Nhị Cẩu nhận một tin nhắn:

- Ai, đàn lợn ở nhà đang làm loạn, tôi đi trước.

- Gà mái nhà tôi đẻ trứng, Manh Manh, về thôi.

Tôn Tiền Trình kéo Manh Manh đi.

- Tôi cũng phải về nhà cho gà ăn!

Lại có người đi.

Tôn Hữu Tiền cũng không thèm để ý, hắn chỉ quan tâm thắng thua, còn những người này, thích đi thì đi!

Sau một tiếng, Vương Hữu Quý trở lại, thở hồng hộc, đầy mồ hôi.

- Trưởng thôn, bắt đầu được rồi chứ?

Tôn Hữu Tiền có chút không chờ được nữa, cơ hội kiếm tiền tự nhiên đến, có thể không vội sao?!

- Được, bắt đầu đi!

Vương Hữu Quý gật đầu, nhìn về phía Phương Chính.

Tôn Hữu Tiền cũng nhìn về phía Phương Chính, đã thấy Phương Chính cầm liềm chuẩn bị làm việc.

Đám Chu Tử Thiện cũng không biết mấy người Phương Chính cược lớn, lúc này thấy Phương Chính bắt đầu làm việc, cũng không nghĩ gì nhiều, bọn hắn chỉ muốn làm nhiều một chút, chứng minh giá trị của bản thân, chứng minh họ không phải những kẻ ăn không ngồi rồi.

Tôn Hữu Tiền thấy mấy người Chu Tử Thiện, cười nói:

- Ta phát hiện, quả thực ta có chút tàn nhẫn, ha ha... có điều ta thích cảm giác nghiền ép như này! Tiểu Giang, chuẩn bị!

Tôn Hữu Tiền hô to, Giang Hướng Vĩ cũng hưng phấn, chớp mắt đã kiếm được số tiền gấp đôi, ai mà không thích chứ!

Giang Hướng Vĩ đang chuẩn bị nổ máy, đột nhiên khẽ ngẩn người, chỉ vào nơi xa:

- Quản lý, anh mau xem!

Tôn Hữu Tiền cười mắng:

- Nhìn cái rắm, nổ máy đi!

Mặc dù nói vậy, Tôn Hữu Tiền vẫn theo bản năng mà nhìn sang, lập tức liền trợn tròn hai mắt!

Chỉ thấy một đám thôn dân quơ liềm, vọt vào trong ruộng, từng mảnh lúa cứ vậy mà bị cắt! Vẻn vẹn một phút, đã thấy một mảnh gặt xong!

Tôn Hữu Tiền khẽ đếm, có vẻ như những thôn dân vừa mới rời đi, đều đang ở trong đó cắt lúa!

Tôn Hữu Tiền phẫn nộ nhìn về phía Vương Hữu Quý.

Vương Hữu Quý nhún vai, vô tội nói:

- Quản lý Tôn, anh chỉ nói là so sức người với sức máy, cũng không nói là so bao người với bao máy! Chúng tôi cũng không hạn chế số lượng máy móc của anh, anh có thể gọi thêm người, gọi thêm máy tới.

Tôn Hữu Tiền kém chút đứt hơi, gọi thêm máy tới? Bản thân cái máy gặt này vốn đi không nhanh, mà dù có dùng xe kéo kéo tới, từ thị trấn tới đây cũng phải mất một giờ, nhanh thì cũng phải ba bốn mươi phút, lại thêm các công đoạn linh tinh khác, chờ có thể xuống ruộng, đoán chừng bên kia cũng đã gặt xong.

Nghĩ tới đây, Tôn Hữu Tiền nhìn thoáng qua các thôn dân trong ruộng, đếm qua cũng đã thấy khoảng trăm người! Mười hai người một giờ có thể gặt được một xào ruộng, hơn trăm người gặt chừng mười xào! Máy móc của hắn một ngày có thể gặt được trăm hai mươi xào, nhưng đây là hiệu xuất một ngày mười hai giờ. Nói cách khác, một giờ của hắn cũng có thể làm được mười xào ruộng!

Nhìn lại số lượng thôn dân, có vẻ như cũng không tới một trăm hai mươi người... nếu như lái máy nhanh hơn một chút...

Tôn Hữu Tiền lần nữa lấy lại hy vọng, mắng:

- Tiểu Giang, còn nhìn gì nữa! Nổ máy đi! Nhanh bật công suất tối đa cho tôi! Tôi muốn cho bọn hắn hiểu, người vĩnh viễn không đấu lại máy móc!

- Rõ!

Giang Hướng Vĩ cũng khẽ tính, cuộc đấu này, phần thắng của bọn hắn vẫn lớn hơn.

Đám Chu Tử Thiện đang làm việc, chợt nghe tiếng giẫm bùn liên tục vang lên, vừa nghiêng đầu đã lập tức giật nảy mình, một đám thôn dân cầm liềm đi tới, nếu không phải nhìn thấy nụ cười trên mặt đối phương, Chu Tử Thiện còn tưởng xã hội đen đang sống mái với nhau.

- A Di Đà Phật, thí chủ không nên kinh hoảng, họ tới giúp chúng ta.

Phương Chính nói.

- Người anh em, chớ khẩn trương, chúng tôi giúp các cậu làm việc, tiền công bao nhiêu thì vẫn là của các cậu! Chúng tôi tới chỉ để tranh mặt mũi, đánh bại cái máy kia thôi! Mọi người cùng nhau gặt, cố lên!

Trần Kim cười nói.

Chu Tử Thiện khẽ cảm thấy ấm áp, một đường từ phía tây tới đây, máy móc luôn được chú ý hơn người, mà bọn hắn luôn là đám người bị bỏ qua... Chu Tử Thiện không nghĩ tới, sẽ có một ngày, có một đám người tới cùng chiến đấu với bọn họ! Cảnh này, khiến Chu Tử Thiện nhớ lại năm xưa, khi vô số người gặt thuê cùng đi gặt, một đám người xông vào ruộng lúa, quơ liềm, mồ hôi như mưa, trong tiếng cười mà chinh phục biển lúa. Cảnh tượng đó, nay còn hiện rõ mồn một trước mắt, đáng tiếc vật đổi sao dời, những chiến hữu năm đó cùng kề vai, nay đã sớm không còn làm việc này.

------------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không thấy hồi kết: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - vả mặt bôm bốp, nhảy map nhanh hơn tốc độ lợn đẻ con!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay