Chương 669: Không Nhiễm Bù
Hồng Hài nhi hai mắt lưng tròng, hắn thực sự là đồ đệ của tên tặc ngốc này sao? Đãi ngộ quá chênh lệch!
Con khỉ ở bên cười trộm, Phương Chính liền cốc qua một cái:
- Được rồi, đều đã biết cách làm rồi, bắt đầu làm thôi! Dùng hết tốc độ, thắng cái máy kia!
Phương Chính vừa nói xong, Hồng Hài nhi lập tức nhảy vèo ra ngoài, ba ba, một bước giẫm vào bùn, bùn bắn lên tung tóe, sau đó con hàng này bắt đầy nhảy loạn, đi tới đâu là tung tóe tới đó...
Con khỉ thấy vậy, lập tức né qua một bên, sắn quần áo lên cao nhất có thể, cẩn thận giẫm vào trong ruộng, bảo đảm quần áo không bị bùn bắn mới hài lòng cười lớn... nhưng vừa cười, đã thấy một bóng người vui vẻ chạy tới:
- Sư huynh, cố lên!
Ba~~~
Bùn nhão bắn tung tóe!
Con khỉ nhìn bùn nước trên người, vẻ mặt bình tĩnh, yên lặng lau đi, miệng còn tự niêm thanh tâm chú mà hắn tự sáng tạo:
- Tịnh Tâm là tên ngu ngốc, Tịnh Chân thông minh sẽ không so đo. Tịnh tâm là kẻ ngu ngốc...
- Sư huynh!
Thanh âm Hồng Hài nhi lại truyền tới, con khỉ ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy Hồng Hài nhi quay người, vểnh mông, đột nhiên đứng dậy vung tay:
- Tiếp chiêu, pháo bùn!
Ba~
Một quả cầu bùn lập tức đập tới, một tảng to như thế, con khỉ lau thế nào cũng không hết, lại nhìn tăng y ướt bẩn ánh mắt lập tức bốc hỏa. Mặc dù nó luôn làm bộ không quan tâm đời, nhưng tăng y là bảo bối của nó, đây là thứ mà Phương Chính ban cho nó. Tăng y này dù cũ nát, nhưng lại là bộ tăng y duy nhất, là bảo bối quan trọng nhất của nó! Bình thường hơi bẩn cũng lập tức tranh thủ giặt, giờ đột nhiên bị ném một đống bùn! Thực sự là Tịnh Chân có thể chịu, nhưng con khỉ không thể nhẫn, con khỉ không phát uy, quên hắn từng là con khỉ từng khiến Bạch Vân tự trên dưới không được bình an sao?
Con khỉ yên lặng trở lại bờ, cởi tăng y, sau đó lắc lắc cánh tay, nhếch miệng cười với Hồng Hài nhi một cái, sau đó lập tức vọt xuống, ỷ vào tay dài, ném bùn không thèm xoay người, buông tay là lấy được đất, vung tay là có thể ném ra, trong lúc nhất thời, đã biến thành máy bắn đất, ném cho Hồng Hài nhi nhảy lên nhảy xuống, hai tên gia hỏa mới một hồi đã biến thành tượng đất...
Đối với hai tên đồ đệ ham chơi lười làm này, Phương Chính cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhìn hai đứa nhỏ đang cười vui vẻ trên bờ, Phương Chính cũng bỏ suy nghĩ muốn thu thập hai tên đệ tử làm bại hoại môn phong này một trận, yên lặng ghim vấn đề, chờ thu hoạch xong về lại tính.
Đám Chu Tử Thiện vốn còn có chút hy vọng về mấy người Phương Chính, nhưng vừa nhìn hai tên đệ tử không đáng tin như thế, lại nhìn vị hòa thượng thanh thanh bạch bạch này còn đang xem náo nhiệt, triệt để không còn hy vọng. Năm người tăng tốc độ gặt lúa, mặc dù biết rõ lần này thua chắc, nhưng vẫn nhanh tay làm việc.
Đồng thời, Chu Tử Thiện kêu:
- Phương Chính trụ trì, trận này không thể đồng ý, chúng ta không thể nhanh bằng máy móc được.
Phương Chính lắc đầu:
- Thí chủ, tôi tin mọi người.
Chu Tử Thiện sững sờ, nhìn nụ cười ấm áp không chút ra vẻ của Phương Chính mà có xụt xịt, một đường từ Tây bắc tới đồng bằng, lại từ đồng bằng tới Đông bắc, bọn hắn không nhớ bản thân đã bị bao nhiêu người xem thường. Coi như là khách cũ trước kia, cũng chỉ có đồng tình hoặc xem thường, chưa từng có tán đồng cùng tôn trọng!
Chu Tử Thiện gần như đã quên cảm giác được tôn trọng này, đột nhiên được Phương Chính đối đãi như thế, lòng liền thấp ấm áp.
Lúc này, Chu Tử Uyên đột nhiên nói:
- Phương Chính trụ trì, cha chúng tôi từng nói, kẻ sĩ chết vì tri kỷ! Tôi không học nhiều, nhưng vẫn luôn nhớ câu nói này! Cậu tôn trọng chúng tôi, chúng tôi cũng tôn trọng cậu! Dù hôm nay không thể thắng, chúng tôi nhất định toàn lực làm việc!
Chu Tử Hằng cũng nói:
- Phương Chính trụ trì, cậu không cần xuống, ở trên nhìn chúng tôi làm việc là được!
Nghe những lời này, Phương Chính cũng khẽ thấy ấm áp, sống chính là như thế, thiện với người, người cũng thiện lại. Phương Chính tôn trọng mấy người Chu Tử Thiện, có lẽ mấy người Chu Tử Thiện không có gì để đáp lại, nhưng ngàn vàng khó mua một lời hứa, huống chi còn là hứa hẹn của mấy người?
Phương Chính chắp tay:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ, tranh tài mới bắt đầu, ai thắng ai thua còn chưa biết được!
Nghe Phương Chính nói, mấy người Chu Tử Thiện cũng không muốn đả kích Phương Chính, bọn hắn hiểu rõ, máy móc làm nhanh tới mức nào. Chỉ với năm người bọn họ, lại thêm mấy người Phương Chính không đáng tin cho lắm. Căn bản không thể thắng được...
Theo bọn hắn nghĩ, Phương Chính đang cược một ván tất phải thua, chỉ là đang tranh mặt mũi cho bọn hắn, bọn hắn cảm kích, nguyện dốc toàn lực, nhưng... vẫn không được a!
Bọn hắn không nói, nhưng Phương Chính có thể nhìn ra được. Có điều tranh tài là tranh tài, có thể thua cuộc, nhưng sĩ khí không thể bị thua. Huống chi, trận này còn không nói chắc được thắng thua!
Thấy Phương Chính cứ vậy mà xuống ruộng, Thẩm Ái Gia không nhịn được mà nói:
- Phương Chính trụ trì, quần áo của cậu sạch như vậy, không thích hợp xuống bùn, mau lên đi, đừng xuống.
Trong mắt cô, quần áo của Phương Chính quá đẹp, hơn nữa còn dáng cổ trang, giá trị hẳn không nhỏ, quần áo trắng noãn như vậy, đi làm việc nhà nông thực không đáng! Phương Chính nỡ, nhưng cô lại đau lòng thay.
Không chỉ Thẩm Ái Gia, mấy người Chu Tử Thiện cũng có chút đau lòng, bọn hắn làm việc nhà nông, đều mặc quần áo cũ rách, hòa thượng này, thực đúng là lãng phí...
Nhưng mà Phương Chính căn bản không có ý trả lời, chỉ mỉm cười bước xuống, ánh mắt mọi người lập tức ngưng trệ, đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi!
Chỉ thấy chân Phương Chính không hề bước vào trong bùn, mà giẫm nhẹ lên trên, không hề chìm xuống!
- Cái này...
Đám người Chu Tử Thiện cùng trợn tròn mắt, ven sông đầy nước, bùn nhão dày cả chục phân, một con sóc nhỏ rơi vào còn bị chìm tới đáy, thế mà một người trưởng thành giẫm xuống lại không hề bị chìm! Chẳng lẽ, Phương Chính trụ trì giẫm đúng chỗ có đất cứng, hay bên dưới có đá?
Lúc này, Phương Chính nhấc chân, bước ra bước thứ hai, vẫn không hề bị trầm xuống, bước thứ ba, bước thứ tư...
Mấy người nhìn chòng chọc vào bàn chân Phương Chính...
Ực, không biết là ai nuốt nước bọt, mọi người cùng nhìn nhau, đều thấy được vẻ không thể tưởng nổi trong mắt đối phương.
----------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!