Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 668

Chương 668: Da Dày Thịt Béo

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 668: Da Dày Thịt Béo

Mặc dù Tôn Hữu Tiền thầm bất mãn, nhưng hắn thực không nỡ đi, chờ tới giờ cơm trưa lại tính, hắn không tin, tới giờ cơm mà người ở đây còn không hiểu chuyện? Mà nếu như mời hắn ăn cơm, như vậy nhất định phải lấy ra chút đồ tốt? Còn giờ nếu đi, không ăn được gì, không cả thấy được măng trúc, như vậy lúc trước chém gió chẳng phải sẽ thực sự là chém gió sao? Chuyện này lộ ra, mất mặt!

Nghe Tôn Hữu Tiền nói như vậy, sắc mặt đám người mới đỡ hơn chút, Tống Nhị Cẩu nói:

- Ra là vậy, nhưng cần tới hai người vậy sao? Tiểu Giang ở lại, quản lý Tôn về trước đi. Có gì chúng ta liên lạc qua điện thoại là được.

Tôn Hữu Tiền nghe xong, sắc mặt lập tức đổi, đám nhà quê này sao lại không hiểu chuyện như thế chứ? Chẳng lẽ nhất định phải vạch mặt chỉ ra mới được?

Đàm Cử Quốc ở bên cười ha ha, Tôn Hữu Tiền có ý gì, đương nhiên Đàm Cử Quốc hiểu. Có điều lão cũng không nói ra, chỉ ở một bên cười xem trò vui...

Thấy Tôn Hữu Tiền kinh ngạc, Giang Hướng Vĩ vội nói:

- Các vị, quản lý Tôn làm việc rất nghiêm túc, rất trách nhiệm, trước khi xác định máy móc vận hành, sao có thể cứ vậy rời đi. Đương nhiên, tôi ở lại cũng được, có điều mọi người mới chỉ thanh toán tiền đặt cọc... có thể chư vị không biết, nhà máy của chúng tôi là công ty gia đình. Mà quản lý Tôn ở Tôn gia cũng là nhân vật có quyền quyết định, đừng thấy mọi người đã lấy được giá chiết khấu cao, nhưng chỉ cần quản lý Tôn vui vẻ, giá tiền này vẫn có thể giảm.

Lời này vừa nói ra, Tôn Hữu Tiền mới ngẩng đầu cười ha ha:

- Tiểu Giang, không thể nói như vậy được. Nhà máy là nhà máy, tôi chỉ là quản lý, chỉ có thể làm việc theo điều lệ, há có thể muốn gì làm nấy? Lộn xộn như vậy, sao còn là công ty?

Giang Hướng Vĩ gật đầu liên tục, tựa như khiếm tốn tiếp thu:

- Vâng vâng vâng... quản lý nói đúng lắm.

Tôn Hữu Tiền lúc này mới nhìn sang Đàm Cử Quốc, Tống Nhị Cẩu... tư thái ngẩng cao đầu:

- Chư vị, đừng nghe tiểu Giang nói bậy, tôi cũng chỉ trông chừng công việc của gia đình thôi. Đương nhiên, nếu duyên tới, tôi cũng có thể giúp mọi người nói mấy câu, chỉ cần hợp quy củ, giảm một chút cũng không sao. Dù sao, mọi người kiếm tiền cũng không dễ dàng gì...

Đám người nghe xong, lập tức có chút xúc động trợn mắt!

Còn tưởng là quan lớn ở đâu, hóa ra chỉ là tên quản lý nhà máy. Người Nhất Chỉ thôn không lòng vòng, trong mắt họ, ai là người bỏ tiền, người đó mới là thượng đế! Chọc lão tử không vui, lão tử đi nhà khác mua, tiền là của chúng ta, các anh có thể cướp được sao? Còn giá cả? Thôn dân Nhất Chỉ thôn chưa từng nghĩ sẽ tham chút tiền nhỏ, chỉ cần cái giá trong phạm vi chấp nhận, như vậy tiêu thì tiêu, không ai vì tiết kiệm một chút tiền mà đi cong lưng uốn gối nịnh nọt người ta!

Thế là, trong khi Tôn Hữu Tiền ngửa đầu chờ được cung kính, kết quả, chờ nửa ngày trời, các thôn dân đều đã quay người đi, nhìn về phía hòa thượng kia!

Tôn Hữu Tiền lập tức đơ người tại chỗ, mặt đầy xấu hổ. Hắn không nghĩ tới, những thôn dân này chẳng quan tâm tới việc tiết kiệm bao nhiêu tiền! Đám người này có phải bị ngốc không vậy? Thế giới này có kẻ ngốc thế nào? Nói hai câu dễ nghe, có khó tới vậy sao?

Có điều, đúng như các thôn dân nghĩ. Tôn Hữu Tiền có địa vị tới đâu, cũng chỉ là địa vị trong nhà máy, ở chỗ này, ai quan tâm ngươi là gì. Chọc giận người ta, người ta không mua nữa, ngươi có thể làm được gì?

Tôn Hữu Tiền chỉ có thể ngượng ngùng ho một tiếng, che giấu vẻ bối rối của bản thân. Ánh mắt nhìn về phía các thôn dân, lại nhìn sang Phương Chính, lòng thầm giận: Hòa thượng này hút mắt vậy sao? Ta là người có thể mang tới lợi ích mà không quan tâm, lại đi quan tâm một tên hòa thượng? Thực đúng là một đám ngu dân, dế nhũi...

Giang Hướng Vĩ thấy Tôn Hữu Tiền bị quê, lập tức nói tránh đi:

- Quản lý Tôn, anh nói xem trận này ai thắng? Hòa thượng kia quá bình tĩnh a, người khác đã bắt đầu rồi, hắn còn ở đó lắc lư, không phải là đang giả vờ giả vịt chứ?

- Hắn thích giả vờ thì mặc hắn đi, nhìn bộ dạng này của hắn, đoán chừng không cả biết dùng liềm. Nếu hắn có thể thắng trận này, anh hái đầu xuống cho hắn làm bô!

Tôn Hữu Tiền đang tức giận, thuận miệng ác ý nói.

Nhưng Tôn Hữu Tiền lại không biết, địa vị của hòa thượng này ở Nhất Chỉ thôn thế nào.

Lời vừa ra khỏi miệng, đã nghe một mảnh thanh âm truyền tới:

- Chú Tống, ông chú này nói, nếu Phương Chính ca ca có thể thắng, sẽ hái đầu xuống làm cái bô. Chú Tống, cái bô là gì a?

Thanh âm này vừa vang lên, Giang Hướng Vĩ cùng Tôn Hữu Tiền lập tức đơ người tại chỗ, câu này nói thầm thì không sao, nhưng nói to ra, không phải là gây sự sao? Hai người không nghĩ tới, tiểu nha đầu nhỏ nhắn đáng yêu này, lại có giọng lớn như thế.

Người nói chính là Manh Manh, lúc này, những đứa trẻ lớn đều đang đi học, cũng chỉ có mỗi Manh Manh là chạy theo sau mông Tôn Tiền Trình, còn nhỏ hơn thì cũng chỉ có đứa bé mới sinh nhà Dương Hoa. Còn cái giọng của Manh Manh, một đứa nhỏ chạy từ đầu xóm tới cuối xóm, lúc nào cũng oang oang hò hét bắt sâu cho gà, sớm đã hình thànhgiọng nói khoáng đạt, thanh âm không lớn, nhưng mọi người lại có thểnghe.

Manh Manh vừa hô, đám người tới tấp nhìn lại, Tống Nhị Cẩu vuốt vuốt cái đầu nhỏ, sau đó nhìn sang Tôn Hữu Tiền:

- Quản lý Tôn, lời này do anh nói đấy nhé, nếu thua, chính anh tự vặt đầu xuống làm bô cho Phương Chính trụ trì. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

Sau đó nói khẽ với Manh Manh:

- Cái bô... ừm... chính là chỗ gà con nhả nước.

Manh Manh có chút mê mang, gà con nhả nước? Đó là chỗ nào? Hồ cá sao?

Đám người nghe xong, cùng liếc mắt nhìn Tống Nhị Cẩu, tên khốn này giấu cái gì trong đầu vậy chứ?

Bị người truy vấn, Tôn Hữu Tiền chỉ có thể cứng cổ nói:

- So thì so! Chỉ cần các cậu không nhường!

Tống Nhị Cẩu nhún vai:

- Yên tâm, khẳng định không nhường.

Đùa sao, có thua thì bọn hắn cũng không tổn thất gì, chỉ là chơi thôi mà!

Tôn Hữu Tiền lập tức cảm thấy phẫn nộ, trực tiếp ứng chiến, quên không bắt đối phương thêm tiền cược.

Bên kia, Phương Chính không biết đám người đang cược, lúc này đang quơ quơ liềm, làm mẫu cho con khỉ cùng Hồng Hài nhi:

- Nhìn kỹ, gặt lúa là thế này... ừm, Tịnh Chân, chú ý một chút, đừng tự làm bị thương.

- Sư phụ, ngài không quan tâm con sao?

Hồng Hài nhi ủy khuất hỏi.

Phương Chính nhìn Hồng Hài nhi, nhéo nhéo cái mặt đối phương, lại dùng liềm trực tiếp mài tới mấy cái, sau đó nói:

- Con da dày thịt béo, muốn chơi thế nào thì chơi đi, đừng ngã vào bùn là được...

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay