Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 664

Chương 664: Nghỉ Ở Trong Phòng

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 664: Nghỉ Ở Trong Phòng

Phương Chính nói:

- Không có gì, bọn nó ăn nhiều lại không có việc gì làm, cho nên ăn không tiêu đó thôi. Đúng rồi, thí chủ Tống, trong thôn có nhiều người làm như anh không?

Tống nhị cẩu khẽ ngây người, không hiểu Phương Chính hỏi để làm gì?

Đúng lúc này, Vương Hữu Quý vỗ tay cái đét, cười nói:

- Ha ha... Tống Nhị Cẩu, tiểu tử cậu đúng là phúc tinh. Nhắc tôi mới nhớ, chỗ kia có một mảnh ruộng khá lớn, nhưng địa thế không tiện cho máy móc vào. Hơn nữa, nếu tôi nhớ không lầm, mấy thôn khác cũng có một mảnh tương tự?

Tống Nhị Cẩu gãi gãi đầu:

- A... đúng vậy... thì sao!

Phương Chính cùng Vương Hữu Quý đồng thời cười.

Người Nhất Chỉ thôn không lười, bình thường đều sẽ tự mình làm. Nhưng giờ thì khác, già trẻ trong thôn chỉ cần có thời gian đều sẽ để khổ luyện tay nghề điêu khắc, tối thiểu nhất, mỗi nhà cũng phải có một người học cái này. Dù sao hàn trúc ở đây nhiều, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, vừa không phá hoại tự nhiên, vừa có thể kiếm tiền. Đúng là không có chuyện gì tốt hơn...

Dưới sự trợ giúp của Hầu tử, Mập mạp cùng Tỉnh Vũ Long, Nhất Chỉ thôn đã dần tạo dựng được tên tuổi. Cho nên ngoài du khách tới mua ra, các thương lái cũng tới đặt hàng, dựa theo tay nghề cao thấp mà chia giá cả. Có điều, dù thế nào cũng đều chỉ là đồ luyện tập, không bán thì cũng vứt đi, cho nên mọi người cũng nguyện điêu khắc, vừa kiếm tiền, vừa luyện tay nghề.

Bởi vậy, so với đi gặt đống lúa trên bãi kia, còn không bằng điêu khắc thêm, bán ra còn hiệu suất hơn.

Còn người gặt thuê khi trước, đều là người ở mấy thôn phụ cận, bây giờ sinh hoạt đều đã khá hơn, không mấy người muốn đi làm thêm nữa. Cho nên đại đa số đều chỉ là giúp nhau, đổi công, hoặc kiếm chút tiền mua rượu thuốc, cho nên...

Vương Hữu Quý lập tức đứng dậy, đuổi theo mấy người Chu Tử Thiện, nói tình huống khái quát, mấy người Chu Tử Thiện lập tức vui vẻ rớt nước mắt, nói cảm ơn liên tục.

- Mọi người chớ vội cảm ơn, chúng ta đi xem tình huống cụ thể trước đã. Bùn ở bãi kia rất dày, không dễ làm đâu.

Vương Hữu Quý nói.

Mấy người Chu Tử Thiện không ý kiến:

- Không sao, chỉ cần có việc là được.

Phương Chính nhìn mấy người Chu Tử Thiện, lòng thầm cảm thán, năm ngoái hắn nghèo tới thiếu cả cơm ăn, năm nay lại đã không cần vì cơm mà phiền muộn. Hắn bỗng có một ý nghĩ, nếu có một ngày, hắn có thể tiếp tế thiên hạ, việc đó mới là đại công đức! Có điều hắn ngẫm lại, tiếp tế thiên hạ? Quá khó khăn! Tuyệt đối không phải chỉ cần có tiền, có quyền là làm được. Chỉ có một phần người nghèo, người khổ là do thiên tai, bệnh hại. Còn đại đa số đều là nghèo tinh thần. Kẻ lười biếng, nghiện ngập, những người như thế, cho tiền, cho đồ ăn thì có thể có ích lợi gì? Ngược lại, chẳng những không phải là công đức, mà còn là hại người.

Nghĩ một hồi, cả đám đã ra khỏi thôn, đi tới gần con sông, quả nhiên như Vương Hữu Quý nói, bùn nước rất dày, giẫm xuống một cái là lún thật sâu, di chuyển như vậy rất tốn sức.

Có điều mấy người Chu Tử Thiện cũng không có ý ngại, ngược lại, ánh mắt sáng như nhìn thấy tân nương.

Chu Tử Thiện nói:

- Trưởng thôn yên tâm, việc này chúng tôi làm được!

Vương Hữu Quý nói:

- Chỉ cần các cậu chịu làm là được, tôi đi nói với chủ mảnh đất này, việc này có thể giao cho các cậu. Còn việc tiền nong, tôi đi nói với bọn họ đã.

- Trưởng thôn, việc tiền bạc để tới lúc đó rồi nói, chúng tôi đi làm việc trước.

Chu Tử Thiện cười nói.

Chu Tử Uyên cũng cười:

- Đã lâu không làm việc rồi, đại ca, đệ xuống thử trước...

Đang lúc nói chuyện, Chu Tử Thiện buông đống đồ trên lưng xuống, cầm liềm đi vào trong, mỗi bước đều lún sâu quá mắt cá chân. Chu Tử Uyên chẳng những không chê, lại cười:

- Ha ha, bùn rất sâu...

Vương Hữu Quý nghe mấy người Chu Tử Thiện không hỏi giá tiền, lại chủ động đi làm trước, cũng khẽ sững sờ. Ngây người một hồi. Đã lại thấy Chu Tử Hằng cầm liềm đi vào theo, vừa đi vừa nói:

- Nhị ca, chúng ta so xem ai nhanh hơn! Mảnh đất này, đệ bao!

- Tiểu tử chú đòi so với anh? Anh nhường chú một xào!

Chu Tử Uyên cười nói.

- Được được, ai sợ ai!

Chu Tử Hằng vừa nói, đã lập tức bắt tay vào làm.

Vương Hữu Quý thấy vậy, cũng không có gì để nói, tranh thủ về thôn thương lượng giá.

Trước khi đi, Phương Chính hỏi:

- Vương thí chủ, các anh định trả người ta bao nhiêu?

Vương Hữu Quý nghĩ một chút, nói:

- Thường là một xào bảy mươi đồng, mấy năm gần đây lên giá, khoảng gần một trăm. Giờ thôn chúng ta cũng không thiếu chút tiền đó, những người kia mở dịch vụ ăn ở cũng kiếm không ít... mấy người này đều là người đáng thương, tôi nghĩ, mỗi xào một trăm là hợp lý.

Phương Chính không hiểu giá thị trường, nhưng tin tưởng con người Vương Hữu Quý, cũng tin tưởng năng lực của Vương Hữu Quý, hắn nói một xào một trăm, vậy việc này khẳng định không thành vấn đề, chút uy vọng đó, Vương Hữu Quý tự tin có.

Vương Hữu Quý vừa đi, lúc Phương Chính quay đầu nhìn lại, đã thấy Thẩm Ái Gia cùng Mã Tinh Như nhanh tay cắt cỏ dại, tạo ra một khoảng đất trống, sau đó mở lều vải, nhét chăn vào trong trải bằng. Sau đó cất kỹ đồ đạc, để hai đứa nhỏ vào trong lều nghỉ ngơi.

Phương Chính đi qua hỏi:

- Hai vị thí chủ, các chị muốn làm gì đây?

Thẩm Ái Gia hơi đỏ mặt ngại ngùng:

- Trời đã không còn sớm, bùn ruộng khó đi, sợ là hôm nay không gặt xong được. Đêm nay chúng tôi ở đây, sớm mai sẽ làm sớm, chừng hai ngày là có thể làm xong.

Phương Chính sững sờ, ở đây? Rừng núi hoang vắng này, vậy mà ở đây?

Giờ đã gần tới mùa đông, khí hậu đông bắc không như trung tâm, đêm núi thường có gió lạnh, mặt đất thậm chí kết sương, cái này, không phải một cái lều vải có thể chắn được.

Phương Chính chắp hai tay:

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ không cần như thế, Nhất Chỉ thôn có rất nhiều chỗ có thể ở...

- Pháp sư, không cần. Chúng tôi đầy bùn đất, không tiện ở nhà dân. Hơn nữa, trước giờ chúng tôi đều làm thế, tiện cho làm việc.

Chu Tĩnh Như lắc đầu như trống bỏi, mặc dù ánh mắt có khát vọng, nhưng nhìn qua ba người Chu Tử Thiện đang ra sức gặt lúa, cuối cùng vẫn nói.

Đúng lúc này, tiểu nha đầu khẽ kéo góc áo Chu Tĩnh Như, nói:

- Dì hai, con muốn ở phòng ấm áp... nơi này thật lạnh.

Ba!

Thẩm Ái Gia đưa tay cho tiểu nha đầu một bạt tai.

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay