Chương 662: Gặt Lúa
Phương Chính nhìn đám người, dẫn theo cả người nhà, đúng là không dễ dàng, lòng có chút không đành, hỏi:
- Mấy vị, các anh không tới vùng đồng bằng mà gặt thuê, lại chạy tới tận đây làm gì?
- Ai... Một lời khó nói hết. Pháp sư, xin lỗi, chúng ta còn phải đi tiếp, không thể ở lại nói chuyện với cậu.
Nam tử lắc đầu, chuẩn bị cáo từ rời đi.
Đúng lúc này, một tiếng la truyền đến.
- Phương Chính trụ trì, ngọn gió nào thổi ngài xuống núi vậy!
Phương Chính quay đầu nhìn lại, đã thấy Vương Hữu Quý vui vẻ đi tới, tựa như có chuyện vui gì đó, cười tới ngoác cả miệng.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, ngày mùa thu hoạch, bần tăng dẫn các đệ tử xuống giúp, trải nghiệm ngày thu hoạch. Thí chủ, anh đi đâu đây?
Vương Hữu Quý hiển nhiên đã sớm đoán được vì sao Phương Chính xuống, dù sao, mỗi năm tới ngày này, Nhất Chỉ tự đều xuống núi hỗ trợ thu gặt. Vương Hữu Quý đang muốn nói gì đó, ánh mắt đột nhiên nhìn tới mấy người xa lạ, từ khi Manh Manh bị bắt cóc một lần, Nhất Chỉ thôn đều khá cảnh giác với người từ ngoài tới. Vương Hữu Quý nói:
- Phương Chính trụ trì, mấy vị này là?
Phương Chính nói:
- Mấy vị này tới từ Tây bắc, tới gặt thuê.
Nói xong, Phương Chính giới thiệu Vương Hữu Quý cho mấy người lạ:
- Vị này là trưởng thôn Nhất Chỉ thôn, các anh muốn tìm việc, vậy phải nhờ hắn.
Mấy người gặt thuê nghe xong, ánh mắt đầy khát vọng nhìn Vương Hữu Quý, ánh mắt rất đơn thuần, chỉ có khát vọng muốn tìm việc để làm thôi.
Nhìn những người này, Vương Hữu Quý vốn có chút bài xích cũng đột nhiên khẽ mềm lòng, móc một hộp thuốc, phát cho đám người:
- Mấy vị, đi đường mệt nhọc, đi, tới nhà tôi ngồi một chút.
Đám người có ba nam hai nữ, gồm hai đôi vợ chồng trung niên cùng một thanh niên trẻ, lại thêm hai đứa nhỏ, một nam một nữ.
Nam tử đi đầu khá lớn tuổi, trên mặt đầy nếp nhăn, đưa tay nhận lấy điếu thuốc mà Vương Hữu Quý đưa tới, nhìn nhãn hiệu, lập tức cười đưa lên mũi ngửi, lại cẩn thận kẹp vào trên vành tai, sau đó móc ra hộp thuốc của bản thân, chuẩn bị châm thuốc.
Những người khác cũng làm tương tự, đều không nỡ hút thuốc Vương Hữu Quý đưa.
Vương Hữu Quý thấy vậy, nhướn mày:
- Mấy vị?
Nam tử cầm đầu gãi gãi đầu:
- Thuốc tốt như vậy, thực không nỡ hút luôn, giữ lại... Hắc.
Nói tới đây, nam tử có chút ngượng ngùng cười hai tiếng.
Vương Hữu Quý thấy vậy, trực tiếp nhét cả hộp thuốc vào tay người đối diện, nói:
- Giữ lại làm gì? Cầm lấy!
Nam tử sững sờ, sau đó ngu ngơ nhìn Vương Hữu Quý, con mắt có chút đỏ lên, tay cầm thuốc cũng có chút run rẩy, lại lập tức đưa bao thuốc trả lại, lắc đầu như trống bỏi:
- Không được, tôi không thể nhận, cái này đắt quá...
Vương Hữu Quý nhìn nam tử giản dị trước mắt, tựa như thấy bản thân trước kia, cái gì cũng không nỡ, hút thuốc cũng phải chờ có khách mới dám hút cùng. Nhìn lại bản thân bây giờ, thuốc rẻ không hút, còn chuẩn bị mua xe... So sánh trước sau, Vương Hữu Quý chợt phát hiện, vốn cho là áp lực làm giàu giúp cả thôn trên người hắn không những không bỏ bớt, mà còn nặng thêm mấy phần.
Nghĩ tới đây, Vương Hữu Quý lại đẩy bao thuốc lại:
- Huynh đệ, cầm đi. Thuốc này cũng không phải cho không các cậu, chút nữa các cậu nói cho tôi biết, các cậu có thể làm gì. Ngày mùa tới rồi, thôn chúng tôi đúng là thiếu người.
Nam tử biết Vương Hữu Quý đang tìm lý do, không giống như bố thí, lòng càng thêm ấm, gật đầu:
- Được, được...
- Được rồi, đừng đứng đây nữa. Nhiều hành lý như vậy hẳn cũng không nhẹ, tới nhà tôi ngồi một chút. Tiểu gia hỏa, bác đáng sợ vậy sao? Thấy bác liền trốn tránh?
Vương Hữu Quý đùa hai đứa nhỏ, không khí liền dịu đi không ít.
Phương Chính đi theo Vương Hữu Quý cùng tới nhà Vương Hữu Quý, có điều Phương Chính cũng không thấy Tưởng Chu đâu, nghe Vương Hữu Quý nói, Tưởng Chu có chút việc ở trường, cho nên sớm rời đi rồi.
- Phương Chính trụ trì, gần đây có tin tốt a!
Vương Hữu Quý hưng phấn nói.
- Ồ? Tin tốt gì?
Phương Chính cười, có chút đoán được vì sao Vương Hữu Quý hưng phấn như thế, nhưng cũng không nói ra.
- Hắc hắc, hôm nay có nhà giàu tới chỗ chúng tôi khảo sát, cảm thấy chúng tôi khắc rất đẹp, hơn nữa lại có Tưởng Chu Đại sư tọa trấn. Hắn quyết định đầu tư một trường học cho thôn chúng tôi, hơn nữa, quyền kinh doanh toàn bộ giao cho thôn, hắn không thu phí một phần. Trường học này sẽ chuyên dùng để dạy nghề khắc, thế nào? Tin vui chứ? Ha ha... Sau này Nhất Chỉ thôn chúng ta sẽ có một trường kỹ thuật a!
Vương Hữu Quý hưng phấn như trẻ nhỏ được mua đồ chơi.
Phương Chính cười theo, nhà giàu coi trọng kỹ thuật khắc của Nhất Chỉ thôn, muốn quyên tiền xây trường học? Tương lai còn không thu lợi nhuận? Trên thế giới này làm gì có nhà giàu nào ăn no rỗi việc như thế... Phương Chính biết, người làm thế cũng chỉ có tên quỷ Tỉnh Vũ Long xui xẻo mà thôi. Vì thế, Phương Chính thầm hung hăng ca ngợi Tỉnh Nghiên!
Thực sự đúng là người tốt nha...
Đám người ngồi xuống, mấy người gặt thuê cũng dỡ hành lý, vừa đặt trên đất đã liền dấy lên một đợt bụi, có thể thấy được, mấy cái đồ này cũng không nhẹ.
Hai đứa nhỏ vẫn quanh quẩn không dám chạy loạn, đôi mắt không ngừng đảo quanh nhìn đám Độc lang, có lẽ, hai đứa nhỏ nghĩ nơi này là vườn bách thú, vô cùng hứng thú quan sát.
Giới thiệu một hồi, Phương Chính mới biết năm người này là người một nhà, lão đại Chu Tử Thiện, dâu cả Thẩm Thích Gia, lão nhị Chu Tử Uyên, dâu thứ Mã Tĩnh Như, lão tam Chu Tử Hằng, cũng là người nhỏ nhất, tuổi mới chừng hai mươi, làn da ngăm đen, cười có chút hoạt bát, con mắt đen sáng bóng, thân là người trẻ tuổi cũng có sức sống của người trẻ tuổi, không như hai người anh, đã bị cuộc sống tra tấn làm thiếu một phần tinh khí thần.
- Hai vị huynh đệ, nói thật, chúng tôi cũng lần đầu thấy người gặt thuê từ ngoài tới. Theo lý mà nói, các cậu nên tới mấy vùng đồng bằng trung tâm để gặt thuê a?
Vương Hữu Quý rót nước, nói.
Đây cũng là chuyện mà Phương Chính đang suy nghĩ, từ Tây bắc tới Đông bắc, đường đi quá xa a.
Chu Tử Thiện uống một hớp nước lớn, cười khổ:
- Trưởng thôn, anh cho rằng chúng tôi không muốn tới đó làm sao? Nơi đó gần nhà, kiếm tiền xong dễ trở về, còn có thể tiết kiệm lộ phí đi đường. Những năm trước chúng tôi đều tới đó làm, có điều hai năm nay không được...
Nói tới đây, Chu Tử Thiện thở dài, mắt trực trào nước mắt.
Lão nhị Chu Tử Uyên tiếp tục nói:
- Chúng tôi cũng không có cách nào khác, năm nay Tây bắc khô hạn, nước mưa ít, hoa màu ở nhà gần như mất trắng. Còn ở đồng bằng, chúng tôi có tới, dù là người quen thì người ta đã không cần nữa.
-------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!