Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 660

Chương 660: Đông Tới

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 660: Đông Tới

Rầm rầm...

Phương Chính đổ tiền công đức trong hòm ra giường, nhìn một chồng tiền mới tinh, hai mắt cong thành hình bán nguyệt. Hiện tại, Phương Chính đã có thể tự do chi phối 20% tiền hương hỏa, nói cách khác, hắn có 2 vạn! Thân là kẻ yêu tiền như mạng, há có thể không vui vẻ?

Đắc ý nhét hai vạn vào túi, Phương Chính thầm thấy con người Tỉnh Vũ Hàng này không tệ...

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, rạng sớm thứ hai, Phương Chính đứng dậy ra khỏi thiền phòng, cùng con khỉ đi đánh trống gõ chuông, sau đó con khỉ đi quét rác, bản thân Phương Chính đi một vòng, ngửa đầu nhìn trời, đã thấy một đám ngỗng trời xếp thành một hàng bay về phía nam.

Phương Chính không nhịn được mà cảm thán:

- Mùa đông tới rồi!

Con sóc từ trên cây nhảy xuống, đáp lên bờ vai Phương Chính, Phương Chính nhướn mày:

- Tịnh Khoan, con nên giảm cân đi, trước kia nhảy xuống nhẹ nhàng, giờ đã nhảy xuống như quả tạ rồi.

Con sóc thì xấu hổ:

- Người ta đang tích mỡ, chờ đi qua ngày đông a.

Phương Chính trực tiếp cốc tới một cái, từ khi mùa thu tới, tiểu gia hỏa này như tìm được lý do để ăn thả cửa, cái miệng nhỏ lúc nào cũng bẹp bẹp như máy nghiền, không chút rảnh rỗi.

Con sóc xoa đầu, tranh thủ đổi chủ đề, ngửa đầu nhìn ngỗng trời, tò mò hỏi:

- Sư phụ, vì sao đám chim ngốc kia lại phải xếp thành một hàng? Cảm giác có chút lạ... A? Bọn nó biến hình tam giác, thật kỳ quái nha.

Phương Chính nhìn theo đám ngỗng trời, cảm thán:

- Đây là trí tuệ của loài chim, trên trời gió lớn, bay xa tất mỏi mệt. Hình tam giác cũng tốt, mà xếp thành hàng cũng tốt, chủ yếu là để tiếp kiệm thể lực.

Nói xong, Phương Chính đỡ một cái lá rụng, sau đó ném lá lên cao, chờ lá gần rơi xuống, Phương Chính lại đưa tay xuống dưới lá, nhẹ vung tay lên, lá cây lập tức bị gió mà Phương Chính quạt thổi bay nhẹ lên trên. Phương Chính nói:

- Bàn tay của vi sư chính là chim bay đầu đàn, con chim bay đầu thường là con có thể lực khỏe nhất, có nhiều kinh nghiệm nhất, lúc nó vẫy cánh, sẽ tạo một luồng khí lưu hướng lên, còn các con ngỗng sau là miếng lá cây này, mượn khí lưu hướng lên để tiết kiệm sức phi hành. Bởi vậy, những con chim phía sau là những con nhỏ, hoặc tương đối yếu. Hơn nữa con chim đầu đàn có nhiều kinh nghiệm, một khi có nguy cơ, có thể sớm báo động trước.

Đường từ bắc vào nam xa xôi, nếu không hợp tác, một mình không thể bay tới phương nam tránh rét. Chim như thế, chúng ta cũng thế, một mình thì không thể sinh tồn được, chỉ có đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau mới có thể đi xa.

Nghe Phương Chính nói, con sóc khẽ trầm tư, không biết từ lúc nào, đám Hồng Hài nhi cũng đang vây quanh, cùng rơi vào trầm tư.

Lúc này, Độc lang hơi ngửa đầu, vẻ mặt kích động, tựa như phát hiện được điểm sai:

- Sư phụ, ngài nói không đúng. Không phải Nhạc Thiên chân nhân chỉ sống một mình trong núi sao? Không phải hắn vẫn sống rất tốt sao?

Phương Chính đưa tay gõ đầu gia hỏa tự cho là đúng, cười nói:

- Mặc dù Nhạc Thiên chân nhân có thể tự cấp tự túc, nhưng có nhiều thứ như dầu muối tương dấm vẫn phải xuống núi mua. Mặt khắc, dù hắn có thể tự mình làm được những thứ này, cũng không thể sinh tồn được. Thử nghĩ, trên thế giới này chỉ còn mình hắn, sài lang hổ báo ít còn được, nếu sài lang hổ báo hoành hành, một người sao có thể sinh tồn?

Độc lang lập tức á khẩu.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Một người muốn sinh tồn, thoạt nhìn chỉ có mình hắn, kỳ thực là do đại thế đoàn kết, mà không phải một người có năng lực này. Cho nên, sau này các con phải đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, như vậy chùa của chúng ta mới có thể càng ngày càng tốt.

Mấy tiểu gia hỏa gật đầu tới tấp.

Phương Chính thấy đám đệ tử có ngộ tính, vui mừng bước ra ngoài, tiết trời gần đông, sương sớm đọng trên lá, chiết xạ ánh sáng mặt trời, tựa như từng viên Kim cương giấu trong bụi cỏ.

Hàn trúc gặp gió rét, vẫn tản ra một màu xanh biếc, tựa như cái rét này chẳng làm gì được nó. Ngược lại, rừng tùng phía xa đã biến thành một mảnh xanh thẫm, lá bách đã biến thành màu vàng, theo một cơn gió thổi tới, mạn thiên bay xuống, cảnh tượng thật đẹp. Càng xa xa, Thông Thiên sơn mạch cũng bắt đầu thay áo, tất cả cùng báo hiệu, mùa thu sắp qua rồi.

Đúng lúc này, sau lưng Phương Chính vang lên một tiếng kêu:

- Mốt hai mốt! Mốt hai mốt!

Phương Chính quay đầu nhìn lại, thấy Độc lang đi trước nhất, sau đó lần lượt là Hồng Hài nhi, con sóc cùng con khỉ, bốn người xếp thành hàng, ngốc ngếch đi đường.

Phương Chính quay đầu nhìn lại, nhướn mày:

- Các con làm gì vậy?

- Sư phụ, chúng con học ngỗng trời, đội hình hàng dọc, tiết kiệm sức lực.

Con sóc nhảy lên đỉnh đầu Độc lang, kêu.

Phương Chính trợn trắng mắt:

- Ngỗng trời không đủ thể lực mới cần bay theo đội ngũ, các con tinh lực tràn đầy, rảnh rỗi sinh nông nổi sao?

- Sư phụ chơi không?

Con sóc mặc kệ Phương Chính nói thế nào, bọn nó đúng là đang chơi.

Phương Chính cười ha ha, đùa sao, một người trưởng thành trí lực đầy đủ như hắn, lại còn là cao tăng đắc đạo, Phật Tổ tương lai, há có thể chơi xếp hàng với một đám động vật? Truyền ra ngoài không sợ mất mặt sao!

- Mốt hai mốt! Mốt hai mốt! Tịnh Chân, bước sai chân rồi!

Trên đỉnh núi, hòa thượng nào đó đi đầu, miệng hô nhịp điệu, gật gù đắc ý đi trên đồng cỏ...

Thời tiết càng lúc càng lạnh, ruồi muỗi cũng ngủ đông, không còn thấy nữa.

Chơi đùa một hồi, Phương Chính liền dẫn theo đám Hồng Hài nhi xuống núi.

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay