Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 659

Chương 659: Mua Yên Tĩnh

schedule ~16 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 659: Mua Yên Tĩnh

- A?

Tỉnh Vũ Long muốn khóc, xây một cái trường, còn là trường kỹ thuật, đây không phải việc chỉ cần bỏ mấy chục vạn ra là có thể. Có điều nghĩ tới Tỉnh Nghiên sẽ không đi nói với lão gia tử, lập tức thở nhẹ một hơi. Nếu hắn thu được chuông lớn này, có bỏ tiền thì cũng sẽ lập được công. Nhưng giờ không kiếm được gì, một khi bị truyền tới tai lão gia, đoán chừng sẽ bị đuổi ra khỏi cửa, cả đời làm công tử ca ăn không ngồi rồi, như vậy thà giết hắn còn hơn...

Cho nên, dù Tỉnh Vũ Long không muốn, đau lòng tới nhỏ máu, nhưng không thể không gật đầu đáp ứng.

Có điều, Tỉnh Vũ Long vẫn không hiểu:

- Đại tỷ, cần phải vậy sao? Vì một người ngoài mà...

Tỉnh Nghiên cười lạnh:

- Tôi đang cứu cậu!

Tỉnh Vũ Long trợn mắt, căn bản không tin.

Tỉnh Nghiên lại nói:

- Ngoài ra, Phương Chính trụ trì là bạn tốt nhất của tôi, cũng là cao tăng đắc đạo! Cậu đắc tội hắn, chính là đắc tội tôi! Giờ hài lòng rồi chứ?

Tỉnh Vũ Long nhìn Tỉnh Nghiên, lại nhìn gương mặt anh tuấn của Phương Chính, khẽ bừng tỉnh đại ngộ.

Tỉnh Nghiên nhìn ánh mắt của Tỉnh Vũ Long, lập tức biết tên này nghĩ sai, vừa buồn vừa tức, giậm chân nói:

- Cho cậu ba giây để đem người của cậu biến mất trước mặt tôi. Mặt khác, nếu chuông ở đây mất, tôi bất kể là ai trộm, nhất định lột da cậu trước!

Tỉnh Vũ Long ủy khuất kêu:

- Cái này... Không phải đệ động thủ cũng tìm đệ sao?

- Ba!

Tỉnh Nghiên hơi ngửa đầu, không nói đạo lý thì sao? Lập tức bắt đầu đếm ngược!

Tỉnh Vũ Long biết tính vị đại tỷ này, không nói hai lời, lập tức gọi đám A Hà chạy té khói.

Chờ Tỉnh Vũ Long chạy đi, Tỉnh Nghiên mới vỗ vỗ tay, nhìn về phía Tỉnh Vũ Hàng:

- Còn chờ tôi tiễn sao?

Tỉnh Vũ Hàng tranh thủ cười nói:

- Không cần, đại tỷ... Đệ đợi dưới chân núi, tối nay ăn một bữa a?

- Xem tâm tình!

Tỉnh Nghiên mỉm cười, sau đó phun ra một con số:

- Ba!

Tỉnh Vũ Hàng lập tức không còn bình tĩnh, tranh thủ chạy.

Còn đám Lâm Thái... Đã sớm theo Tỉnh Vũ Long cùng nhau chạy.

Phương Chính nhìn bóng lưng mấy người, yên lặng nói, nhân quả nhân quả, gây chuyện là nhân, như vậy trừng phạt là quả! Thiên đạo không hiện, Phương Chính không để ý tới!

Đương nhiên, từ đầu tới cuối hắn duy trì vẻ lạnh nhạt, nhưng lòng như rỉ máu, bởi lúc Tỉnh Nghiên nói Tỉnh Vũ Long quyên tiền cho Nhất Chỉ thôn, lại không có quyên tiền cho Nhất Chỉ tự a...

Đáng tiếc, Phương Chính trọng mặt mũi, ngại mở miệng. Nhưng lòng vẫn rất đau a, sao Tỉnh Nghiên lại không nói a?

Hắn lại không biết, hình tượng của hắn trong lòng Tỉnh Nghiên rất cao lớn, là cao tăng đắc đạo xuất trần, là kỳ nhân có thần thông, làm việc tốt không lưu danh. Tỉnh Nghiên vốn định để Tỉnh Vũ Long quyên mấy cái đại điện cho Nhất Chỉ tự, nhưng nghĩ lại, Phương Chính chỉ ở trong cái chùa nhỏ như thế, tất không phải người thích danh tiếng. Kỳ nhân như vậy hẳn là thích lánh đời, nếu không với năng lực của Phương Chính, đi đâu mà chả được.

Cho nên Tỉnh Nghiên sợ nhắc tới tiền sẽ khiến Phương Chính thấy cô quá nồng mùi tiền mà xa lánh cô, hơn nữa, cô cũng cảm thấy, tiền quá tục. Cho nên dứt khoát để Tỉnh Vũ Long quyên tiền cho Nhất Chỉ thôn, đi đường vòng như vậy, hẳn sẽ tốt hơn. Tỉnh Nghiên còn đang thầm vì bản thân mà kiêu ngạo, đúng là quá thông minh!

Chờ mọi người đều đi, Tỉnh Nghiên mới đi tới trước mặt Phương Chính, ngại ngùng nói:

- Phương Chính trụ trì, thật có lỗi, mấy đứa em họ này của tôi đều là nhị thế tổ, phách lối đã quen.

Phương Chính nhìn mấy vị tài chủ có khả năng quyên tiền đều đã chạy mất, lòng thầm rỉ máu, nhưng lại không tiện thể hiện ra ngoài, chỉ có thể cố gắng giữ nụ cười:

- A Di Đà Phật, thí chủ không cần như thế, bần tăng cũng không phải người hẹp hòi.

Lòng thầm bổ sung một câu: Bần tăng đúng là người hẹp hòi! Tiền của tôi a!

- Phương Chính trụ trì, cậu sẽ không vì bọn hắn mà ghét tôi chứ?

Tỉnh Nghiên lại gần, như có vẻ sợ sệt hỏi.

Tỉnh Nghiên vẫn biết, Phương Chính không phải người thường, tiếp xúc với người như vậy, địa vị của nàng thực không quan trọng... Đương nhiên, quan trọng nhất là lý lịch của nàng khiến nàng không có nhiều bạn, mà người có thể không màng địa vị để kết giao, cũng chỉ có mình Phương Chính. Bởi vậy, Tỉnh Nghiên rất coi trọng quan hệ bạn bè này...

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, như có chút suy nghĩ:

- Thí chủ nói như vậy, thực khiến bần tăng có chút suy nghĩ...

Tỉnh Nghiên khẽ xiết, ánh mắt có chút ảm đạm, quả nhiên, một khi thân phận lộ ra, tình cảm sẽ bị lấn át...

Chợt nghe Phương Chính nói:

- Thế nhưng bần tăng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thấy lý do gì để ghét thí chủ, vậy phải làm sao? Chờ đăng một cái tus hỏi các bạn, để mọi người cho ý kiến...

Nghe Phương Chính nói vậy, Tỉnh Nghiên khẽ sững người, đột nhiên lấy lại tinh thần, tên hòa thượng ngốc này đang trêu chọc cô a, lập tức liếc mắt phượng:

- Phương Chính trụ trì, giữ hình tượng cao tăng đắc đạo a.

Phương Chính khẽ đảo mắt theo:

- Bần tăng là bần tăng, sao được tính là cao tăng đắc đạo. Thí chủ cứ coi bần tăng là người thường là được.

Phương Chính cũng không khiêm tốn, mà hắn thực không cho rằng bản thân là cao tăng, hắn thấy, một người sớm muộn cũng hoàn tục, chỉ xưng là bần tăng thôi.

Mặc dù Phương Chính nói như vậy, nhưng Tỉnh Nghiên không cho là vậy. Ngược lại, Tỉnh Nghiên lại thấy, các Đại sư đều như thế, tâm bình khí ổn, tâm cảnh lợi hại. Đương nhiên, Tỉnh Nghiên cũng thích Phương Chính như vậy, nếu cứ khách khí xa lánh, mới khiến người ta khó chịu.

Dẫn Tỉnh Nghiên vào trong viện, ngồi dưới gốc Bồ Đề, nghe Tỉnh Nghiên kể chuyện gần đây. Cô là phóng viên, biết rất nhiều chuyện, nhất là gia thế cô lớn, rất nhiều vấn đề đều có tư liệu trực tiếp đưa tới tay. Bởi vậy Tỉnh Nghiên có rất nhiều cái để nói...

Có điều vẫn không có bạn tri tâm lắng nghe, giờ vất vả mới túm được một người, lại còn là hòa thượng rất kiên nhẫn, tự nhiên hận không thể móc gan móc ruột ra kể, trong lúc nhất thời, dưới gốc Bồ Đề chỉ còn lại tiếng Tỉnh Nghiên ríu rít kể chuyện.

Ngược lại, Phương Chính ngày ngày chỉ làm bạn với một đám đệ tử, vất vả mới nghe được chuyện ở bên ngoài, tự nhiên say sưa lắng nghe, vừa nghe vừa uống trà, quả là cuộc sống tươi đẹp...

Có người vui thì cũng có người sầu.

Đường xuống núi...

- Tại sao lại là bò a!

Thanh âm thê lương của Lâm Thái vang lên.

- Lần trước mày cũng bò thế xuống sao? Không phải mày nói là ngã sao?

Lâm Vĩnh Thành gầm phẫn nộ:

- Ai u... Đau quá, ai dìu tôi đứng lên!

- Các người im miệng, nếu không phải các người, chúng tôi sẽ lên núi này sao? Còn phải bò xuống núi như này sao?

Tỉnh Vũ Long cũng gầm thét.

- Em họ, các chú từ từ bò, anh xuống núi trước!

Tỉnh Vũ Hàng chắp tay sau lưng, nhanh nhẹn cùng hai vị Đại sư đồ cổ đi xuống.

Tống Thiên Kiều im lặng theo sau, trong mắt đầy nước mắt, lòng phẫn nộ thầm mắng: "Tôi không làm gì cả, tại sao cũng phải bò?"

...

Qua chuyện lần này, chỉ cần nghĩ về Nhất Chỉ sơn, Lâm Thái liền có cảm giác đau đầu gối, vô thức mà chán nản. Một lần là trùng hợp, hai lần có thể sao? Hắn không có dũng khí đi thử lần thứ ba... Trực giác nói cho hắn biết, việc này nhất định có quan hệ với hòa thượng kia! Tối thiểu cũng có quan hệ với cái chùa kia!

Không chỉ hắn, mấy người Tống Thiên Kiều, Tỉnh Vũ Long nghe chuyện kể lại, cũng cảm thấy việc này không đơn giản. Nhất là Tỉnh Vũ Long cũng không phải người thường, sau khi cẩn thận điều tra tin tức về Nhất Chỉ tự, lập tức phát hiện mấy tin tức đầy rung động: Nhất Vĩ Độ Giang, Địa Dũng Kim Liên... Lúc trước còn chỉ cho là kỹ xảo điện ảnh, giờ thì...

Hơn nữa, Tỉnh Nghiên cũng đã nói: Tôi đang cứu cậu!

Nghĩ lại, chuyện này đúng là không đơn giản.

Hơn nữa, hắn còn thăm dò được, Tỉnh Nghiên thi thoảng đi Nhất Chỉ sơn, quan hệ với Phương Chính cũng rất tốt. Nghe tới đó, Tỉnh Vũ Long triệt để bỏ suy nghĩ gây phiền phức cho Phương Chính, đồng thời phái người trông chừng Vĩnh Lạc đại chung, không cho phép kẻ nào đi gây chuyện.

Tỉnh Vũ Hàng khác Tỉnh Vũ Long, biết Tỉnh Nghiên có quan hệ không tệ với Phương Chính, cho nên hôm sau liền quay lại, lần này tới thắp hương bái phật, tiện thể công đức mười vạn.

- Tỉnh thiếu, công đức nhiều như vậy, chùa này linh thật sao?

Thư ký thấy Tỉnh Vũ Hàng đi chùa, tò mò hỏi.

- Linh, rất linh. Mười vạn đồng này có thể mua được yên tĩnh.

Tỉnh Vũ Hàng cười khổ, xuống núi.

Người khác không rõ, nhưng Tỉnh Vũ Hàng lại biết, sau khi trở về, Tỉnh Vũ Long phải nằm ba ngày mới dậy được... Hơn nữa, dù Tỉnh Nghiên không báo chuyện về nhà, nhưng dăm ba ngày lại tới chỗ Tỉnh Vũ Long bới lông tìm vết, bức Tỉnh Vũ Long gần phát điên.

Nhà Lâm Vĩnh Thành còn thảm hơn, Tỉnh Nghiên đăng bài phát hiện giao dịch ngầm của Lâm thị, các cơ quan hành chính liên tục tới kiểm tra, lại thêm Tỉnh gia tạo áp lực, Lâm gia tổn thất nặng nề.

Đương nhiên, thảm nhất vẫn là Lâm Thái, bị Lâm Vĩnh Thành kém chút đánh chết... Hơn nữa, Lâm Vĩnh Thành hạ tử lệnh, cấm bất cứ người nào tới Nhất Chỉ sơn!

Bởi vậy, Tỉnh Vũ Hàng cầm tiền tới là mua bình an, tránh cho Phương Chính nhớ thương.

Có điều, Tỉnh Vũ Hàng nghĩ nhiều, Phương Chính dù có chút hẹp hòi, nhưng Tỉnh Vũ Hàng lên núi cũng không làm gì quá đáng, Phương Chính sao có thể gây sự?

Có điều, tiền đã tới tay, Phương Chính chắc chắn không trả lại.

--------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay