Chương 658: Đại Tỷ Tới
Tống Thiên Kiều thấp giọng nói:
- Tỉnh thiếu, nếu còn không xuất thủ, cái chuông này sẽ thực sẽ rơi vào trong tay Long thiếu a.
Tỉnh Vũ Hàng đang muốn trả lời, một thanh âm bỗng vang lên:
- Dừng tay!
Phương Chính đang chuẩn bị thả Độc lang cùng Hồng Hài nhi ra, chợt nghe một giọng nữ quen thuộc vang lên.
Đám A Hà đang muốn xông về trước, đột nhiên nghe tiếng rống, bản năng dừng lại, nhìn về phía Tỉnh Vũ Long.
Tỉnh Vũ Long nhướng mày:
- Nhìn cái gì? Hủy đi, hôm này dù là Thiên vương lão tử tới đây, tôi cũng muốn chiếc chuông lớn kia!
- Ai dám!
Thanh âm kia lần nữa vang lên.
Đám người lần nữa dừng bước lại.
Tỉnh Vũ Long tức giận, quay người nhìn về phía người hô, há miệng muốn mắng mỏ, kết quả đã thấy một nữ tử mặc quần da, khoác áo lông trắng bước vội tới, mắt phượng trừng trừng! Tỉnh Vũ Long nhìn thấy người tới, lập tức như bị sét đánh, lời ra tới miệng lập tức nuốt vào trong...
Chu Nhất Lạc không biết người tới là ai, cho rằng Tỉnh Vũ Long thấy mỹ nữ nên không nỡ mắng. Tỉnh Vũ Long không nỡ, cô nỡ, lập tức hô:
- Ai nha, ăn cơm mà cũng gặp phải con rệp, sao...
Chu Nhất Lạc còn chưa nói xong, đã thấy Tỉnh Vũ Long đột nhiên đẩy cô ra, cô còn chưa kịp phản ứng, Tỉnh Vũ Long đã đưa một tay tát tới!
Ba~
Một bên mặt Chu Nhất Lạc truyên tới cảm giác đau rát, không dám tin mà nhìn Tỉnh Vũ Long:
- Long ca... Anh...
- Im miệng!
Tỉnh Vũ Long nổi giận, sau đó lập tức đổi thái độ, mỉm cười nịnh nọt:
- Ai nha, đại tỷ, sao người lại tới đây?
- Đại tỷ?
Chu Nhất Lạc không chỉ một lần nghe Tỉnh Vũ Long nhắc tới đại tỷ này, cô vốn còn cho rằng đại tỷ là một lão bà nào đó, không nghĩ tới lại còn trẻ như vậy! Nghĩ tới thân phận của đối phương, Chu Nhất Lạc lập tức cảm thấy run rẩy, mồ hôi lạnh ứa ra.
Cách đó không xa, Tỉnh Vũ Hàng mỉm cười nói nhỏ:
- Trò hay bắt đầu rồi...
Tống Thiên Kiều không dám lên tiếng...
Nhưng đại tỷ mới tới căn bản không thèm để ý Tỉnh Vũ Long, sải bước chân dài, đi ngang qua Tỉnh Vũ Long. Người mà Tỉnh Vũ Long còn gọi là đại tỷ, ai dám ngăn cản? Những người khác lập tức tách ra, tránh thành một con đường. Nữ tử đi thẳng tới trước mặt Phương Chính, bộ mặt lạnh nhạt khi nãy lập tức hòa tan, cười nói:
- Phương Chính trụ trì, đã lâu không gặp. Thật ngại quá, đứa em họ không nên thân này của tôi khiến ngài phiền toái.
Phương Chính sững sờ, em họ? Tên gia hỏa phách lối nghịch thiên này lại là em họ của Tỉnh Nghiên? Hắn nhớ không lầm, Tỉnh Vũ Long là có tài sản cả tỷ, so với nhà Lâm Thái còn giàu hơn! Phía sau còn có đệ nhất gia tộc đất Cổ Lâm...
Phương Chính có chút không hiểu, bối cảnh của Tỉnh Nghiên mạnh vậy sao? Có bối cảnh như vậy mà còn đi làm phóng viên? Chẳng lẽ cũng bị hệ thống trói buộc? Phương Chính thực không nghĩ tới, vì sao có thể sống tốt đẹp, lại nhất định phải đi chịu khổ?
Phương Chính sững sờ, mấy người Tỉnh Vũ Long, Lâm Thái... Càng như bị sét đánh!
Đại tỷ lại xin lỗi hòa thượng này? Điều này cũng có nghĩa, lần này bọn hắn đá phải tấm sắt rồi a, hơn nữa, trên tấm sắt này còn có đinh ngược! Không chỉ đau, còn cắm vào da thịt bọn hắn!
Tỉnh Vũ Long nhìn qua Tỉnh Vũ Hàng đang cười ha ha, bỗng như hiểu ra, gia hỏa này đã sớm biết, nhưng lại không cảnh cáo hắn, chờ hắn tự đâm đầu vào tường! Tỉnh Vũ Long hối hận tới xanh ruột!
Có điều, có người càng hối hận hơn, đó chính là Lâm Vĩnh Thành!
Lâm Vĩnh Thành tự cho là thông minh, cho rằng Tỉnh Vũ Long mới thực là Chân long, nghĩ rằng đi theo có thể kiếm chỗ tốt, nào ngờ hóa ra lại chỉ là cá trạch! Hắn thực muốn tát cho Lâm Thái một cái, không có việc gì thì đi chạy loạn làm gì? Chạy loạn thì cũng thôi, còn muốn đoạt chuông lớn?
Lâm Vĩnh Thành biết, nếu chuyện lần này không xử lý tốt, Lâm gia bọn hắn e là thảm...
Có điều hắn còn một tia hy vọng, đó chính là hy vọng quan hệ giữa Tỉnh Nghiên cùng Phương Chính còn chưa tốt tới mức vì đó mà nổi giận, đại sát tứ phương.
Lâm Thái triệt để ngẩn người, chuyện quái gì xảy ra? Phương Chính sao lại biết đại tiểu thư Tỉnh gia? Đây chính là hòn ngọc quý trên tay Tỉnh lão gia, là chị ruột của gia chủ Tỉnh gia đời kế tiếp! Nghe Lâm Vĩnh Thành nói, nữ nhân này đánh đệ đệ như đánh con, đệ đệ của cô nhìn thấy cô như chuột thấy mèo... Nghĩ tới cảnh này, Lâm Thái thực muốn khóc, chuyện này chuyển biến quá nhanh, trái tim nhỏ bé của hắn có chút không chịu nổi...
Hơn nữa, cảm giác này thực có chút quen thuộc, có vẻ như, lần trước cũng đột ngột bị "tát" một cái, vừa ác vừa nhanh...
Tống Thiên Kiều lập tức rút về sau, chuyến đi này hắn có góp phần, rất sợ bị người nhớ thương.
Bất kể Tỉnh Nghiên xuất hiện gây chống động thế nào, suy nghĩ kia của Phương Chính cũng chỉ có lóe lên một cái, lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh. Dù Tỉnh Nghiên có thân phận gì, trong mắt hắn cũng chỉ là một vị thí chủ thiện lành mà thôi. Hắn là người sẽ thành phật thành tổ, không cần vì thân phận của bất luận người nào mà cúi đầu.
Thế là, Phương Chính chắp hai tay, mỉm cười nói:
- A Di Đà Phật, Tỉnh thí chủ khách sáo, người em họ này của cô đúng là nóng tính. Nếu thí chủ tới muộn một chút, sợ là chùa này của bần tăng đã bị hủy.
Tỉnh Nghiên từng thấy thủ đoạn của Phương Chính, nên căn bản không tin chùa này có thể hủy, hé miệng cười nói:
- Phương Chính trụ trì, sợ là không phải chùa hủy, mà là đứa em họ này của tôi gặp xui xẻo a?
Phương Chính cười cười, từ chối cho ý kiến.
Thấy Phương Chính như thế, A Hà hừ lạnh:
- Hòa thượng vô tri, nếu không phải đại tỷ tới...
- Tiểu Long!
Không đợi A Hà nói xong, Tỉnh Nghiên đột nhiên quay đầu, mặt lạnh như sương, bước đi như Nữ vương tới trước mặt Tỉnh Vũ Long.
Tỉnh Vũ Long kiên trì bước lên một bước:
- Đại tỷ, chuyện này là hiểu lầm...
Ba~
Tỉnh Nghiên đưa tay đập tới, Tỉnh Vũ Long không dám né tránh:
- Cái này là vì cậu động tới Phương Chính trụ trì!
Tỉnh Vũ Long xoa đầu tội nghiệp nhìn Tỉnh Nghiên, không dám nói một câu.
Ba~
- Cái này là vì cậu ỷ vào gia tộc, ra ngoài làm bậy!
Tỉnh Nghiên nói.
Tỉnh Vũ Long lại xoa đầu, cắn răng chấp nhận.
Ba~
Tỉnh Nghiên lại đập tới một cái:
- Cái này là vì chưa có tôi cho phép, người của cậu dám nói chen lời!
- Không phải chứ, hắn xen vào thì đánh đệ làm gì?
Tỉnh Vũ Long ủy khuất muốn khóc.
Ba~
- Cái này là trả lời cậu!
Tỉnh Nghiên trừng mắt, tôi vốn không giảng đạo lý, cậu muốn sao?!
"Nói lý với nữ nhân? Cái tát này không oan." Tỉnh Vũ Hàng thầm cười hắc hắc.
Bên ngoài có náo nhiệt như vậy, đám Hồng Hài nhi đã sớm chạy ra xem, nhìn thấy Tỉnh Vũ Long bị Tỉnh Nghiên đập, Hồng Hài nhi cười hắc hắc:
- Khó trách tên kia ngu ngốc như vậy, hóa ra là bị Tỉnh Nghiên thí chủ đánh. Đánh như vậy, sau này còn có thể thống minh mới là quái lạ...
Tỉnh Nghiên nghe xong, gương mặt xinh đẹp có chút đỏ, có vẻ như cô hơi bạo lực a.
- Đại tỷ, là đệ bị lợi ích che mờ hai mắt. Chiếc chuông kia giá trị quá cao...
Tỉnh Vũ Long thấy Tỉnh Nghiên đã dịu hơn chút, lập tức giải thích.
- Quá cao? Quá cao thì đoạt sao?
- Đệ muốn mua, hắn không bán a.
- Không bán thì cậu đoạt?
- Đệ...
Tỉnh Vũ Long không còn lời phản bác.
- Khỏi nói nữa, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Tôi có thể không nói chuyện này lại với lão gia tử, nhưng dưới Nhất Chỉ thôn đang muốn mở trường dạy điêu khắc hàn trúc, cậu đi quyên góp đi. Nhớ kỹ, chỉ được phép dùng tiền của cậu!
---------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!