Chương 657: Cam Đoan Ngã Không Chết
So với Lâm Vĩnh Thành, Tống Thiên Kiều một mựsc đứng ở ngoài, không nói một lời. Tỉnh Vũ Long cũng không coi trọng Tống Thiên Kiều, không thèm để ý tới.
Tống Thiên Kiều cũng không a dua theo Tỉnh Vũ Long, lại thấy Tỉnh Vũ Hàng ngẩn người, không khỏi tới gần, thấp giọng nói:
- Tỉnh thiếu, cậu cũng để ý tới cái xà ngang kia rồi sao? Tôi đã cẩn thận quan sát, thứ này thực sự là gỗ. Nói thật, tôi sống tới chừng này tuổi, vào Nam ra Bắc không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa từng thấy gỗ chắc như thế.
Tỉnh Vũ Hàng khẽ gật đầu, mặt không quá biến đổi, nhưng lòng lại như trời long đất lở! Thực sự quá quỷ dị, chuông nặng như vậy, người trước kia sao có thể chuyển lên núi? Là trí tuệ cổ nhân quá cao, hay thực có thần phật tham dự?
Nghĩ tới thần phật, Tỉnh Vũ Hàng lại lập tức phủ định, hắn không tin trên đời có thần phật. Tỉnh Vũ Hàng có chút hiểu phật kinh, nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện, phật kinh khắc trên chuông lại không giống phật kinh hắn từng đọc! Nhưng cẩn thận nghĩ lại, có vẻ như kinh trên chuông càng đúng hơn...
Tỉnh Vũ Hàng càng nhìn càng nhập thần, nhưng ngộ tính có hạn, có thể ngộ được vài thứ, lại không thể hiểu sâu...
Bất tri bất giác, thời gian trôi qua.
Chờ lúc Tỉnh Vũ Hàng tỉnh lại, đã thấy một đám người bức lên núi, những người này cùng Tỉnh Vũ Long đến thẳng cửa Nhất Chỉ tự.
Tỉnh Vũ Hàng thấy rõ, những người mới tới đều rất to con, trong tay cầm theo côn sắt, thòng lọng, còn có cả đao.
Tỉnh Vũ Hàng biết, việc này Tỉnh Vũ Long không dám quang minh chính đại tìm người bên chính quyền tới gây áp lực, một khi bị biết, đừng nói là đoạt chuông, không bị lão gia tử trói gô lại đã không tệ rồi. Cho nên Tỉnh Vũ Long chỉ có thể dùng đám người trong bóng tối. Tỉnh Vũ Hàng biết người bên cạnh Tỉnh Vũ Long kia, chính là bảo tiêu A Hà của Tỉnh Vũ Long, nghe nói A Hà từng giết người, từng đi tù, ra tù lại đi đánh hắc quyền, một người có thể đánh được năm sáu người thường! Nếu thực sự hạ tử thủ, mười người tám người cũng chưa chắc ăn được hắn. Những người đằng sau, thì chính là đội cảnh sát mà Tỉnh Vũ Long nuôi, đều từng lăn lộn ngoài xã hội. Đây cũng là quân bài chính của Tỉnh Vũ Long, bình thường Tỉnh Vũ Long ra ngoài, đều sẽ gọi mấy người tới, không phải để đánh nhau, đơn thuần chỉ vì cho phong cách!
Tỉnh Vũ Long làm việc khoa trương, ra ngoài đều phải đi xe sang mỹ nữ, bảo tiêu đầy đủ. Cho nên bình thường mới nghĩ hắn là hoàn khố, không có mấy người coi trọng.
Có điều, Tỉnh Vũ Hàng không thể không thừa nhận, tên em họ này đúng là quyết đoán, thủ đoạn trong tay cũng đủ mạnh mẽ, ở mặt này, Tỉnh Vũ Hàng hắn không bằng.
Có điều, Tỉnh Vũ Hàng lại cười, Tỉnh Vũ Long càng hung hãn, lúc đại tỷ tới sẽ càng khó coi!
Tỉnh Vũ Hàng xuống khỏi gác chuông, đi theo với thái độ xem náo nhiệt, Tỉnh Vũ Long thấy thế càng hài lòng.
Tỉnh Vũ Long đi tới cửa Nhất Chỉ tự, nhìn qua Lâm Thái, Lâm Thái lập tức hiểu ý, bước lên gọi lớn:
- Phương Chính, ra đây! Long ca của chúng tôi có chuyện muốn nói! Là người thì đừng có núp sau con chó, đi ra gặp mặt nói chuyện đi!
Phương Chính vốn cho là những người này sẽ rời đi, không nghĩ tới đang tĩnh tâm đọc kinh lại nghe tiếng hô hoán, lập tức khẽ nhíu mày.
- Sư phụ, bên ngoài có rất nhiều người, ai nấy hung thần ác sát, rất dọa người a.
Con sóc vội chạy tới, hô lớn.
Con khỉ khẽ nhấc mí mắt, tiếp tục quét rác... Nhiều người thì sao, có thể đánh được đại yêu sao?
Độc lang lại liếm liếm môi, cuối cùng vẫn nằm lại, đánh trận mà không thể đánh chết, chỉ có thể đuổi đi... Nghĩ thôi cũng mệt.
Chỉ có Hồng Hài nhi là háo hức:
- Sư phụ, con ném bọn hắn xuống được chứ?
Phương Chính liếc qua nhìn Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi lập tức nói:
- Cam đoan không ngã chết, nhưng đảm bảo không lên được nữa!
Phương Chính liếc mắt, núi cao như vậy mà không chết, tin này truyền đi, đoán chừng Nhất Chỉ tự đừng mong được yên tĩnh.
Vỗ vỗ đầu Hồng Hài nhi:
- Vi sư đi xem trước, không được thì con lại lên.
Phương Chính bước ra ngoài, Hồng Hài nhi ở sau lại xoa xoa tay:
- Hy vọng đám người này có gan một chút...
Mở cửa chùa, Phương Chính liền sững người, một đám người mặc vét đen đứng thẳng hàng ở ngoài, đóng phim sao?
Trước nhất là Tỉnh Vũ Long cùng Chu Nhất Lạc, bên cạnh thì có Lâm Vĩnh Thành, Lâm Thái. Còn hai vị Đại sư cùng đám Tỉnh Vũ Hàng, Tống Thiên Kiều đều xa xa đứng nhìn, hiển nhiên không có ý tham dự.
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ có việc gì sao?
Phương Chính bình tĩnh nhìn đám người, mặc dù ai nấy đều to con, săm trổ đầy mình, nhưng Phương Chính hắn lại không sợ! Nếu cần đánh nhau, đám người này còn chưa đủ cho hắn khởi động. Huống chi, trong viện còn một đầu Lang vương một đầu Yêu vương.
- Phương Chính, chúng tôi không dài dòng, nếu cậu thức thời, đem chuông kia bán cho Long ca, giá tiền tùy ý nói.
Tỉnh Vũ Long đã sớm dặn qua, có thể mua thì mua là tốt nhất, không nên cướp đoạt.
Phương Chính liền hỏi lại:
- Nếu không bán thì sao?
- Không bán? Vậy cậu phải hỏi xem cơ bắp của tôi có đồng ý hay không!
Lâm Thái cao mét chín, mặc dù ăn chơi, nhưng lại thường tập gym giữ hình tượng, một thân cơ bắp đúng là đủ dọa người.
Đáng tiếc, Phương Chính chỉ bình thản nhìn lại:
- Chút cơ bắp đó, còn chưa đủ một bữa cho sói nhà tôi.
Nhắc tới sói, Lâm Thái lập tức có chút sợ, sói lớn như vậy, đoán chừng không yếu hơn hổ!
- Hòa thượng, hắn không đủ, vậy thêm tôi thì sao!
A Hà bước lên, A Hà không có nhiều cơ bắp, nhưng dáng người lại rất cân xứng, đôi mắt như có ma tính, hung hãn vô cùng! Đao trong tay nhấc lên, tựa như lúc nào cũng có thể chém tới.
- Phương Chính, vị này là A Hà đại ca, trên tay từng dính máu.
Lâm Thái lập tức nịnh nọt.
A Hà cười lạnh:
- Từng giết người, đã đi tù, giờ tôi cũng không ngại giết thêm người nữa. Hòa thượng, có bán không?
- Thêm anh cũng không đủ.
Phương Chính vẫn bình tĩnh, nhàn nhạt nhìn qua.
- Thú vị... Vậy thêm các huynh đệ của tôi?
A Hà vung tay, một đám áo đen cùng nhấc vũ khí, tiến lên một bước, khí thế bức người, tựa như lúc nào cũng có thể lao tới.
Nhưng Phương Chính vẫn đầy bình tĩnh, không nóng không lạnh:
- Vẫn không đủ.
- Ha ha...
Tỉnh Vũ Long đột nhiên cười, ôm eo thon của Chu Nhất Lạc:
- Hòa thượng cậu chém gió không sợ lạnh? Tôi không thích nói nhiều, tôi muốn xem xem, là quyền của tôi cứng, hai mồm mép cậu giỏi!
- Ồ? Thí chủ muốn giết người? Không sợ pháp luật?
Phương Chính hỏi.
Tỉnh Vũ Long cười nhạo:
- Pháp luật? Yên tâm, tôi hiểu hơn cậu!
Nói xong, Tỉnh Vũ Long lạnh mặt:
- A Hà, động thủ đi! Không cần đánh người, phá cái chùa này là được!
Tỉnh Vũ Long cũng tự hiểu, với năng lực của hắn, chỉ cần không giết người, hủy chùa chỉ là chuyện đơn giản. Nhưng đối với hòa thượng mà nói, chùa chính là trời, hủy chùa còn hung ác hơn là giết Phương Chính!
Tỉnh Vũ Hàng nghe vậy cũng sững người, không nghĩ tới Tỉnh Vũ Long lỗ mãng lại có thể dùng chiêu này, thực sự ngoài dự đoán. Nếu như Tỉnh Vũ Long động thủ đánh người, thậm chí giết người, Tỉnh Vũ Hàng không ngại làm sứ giả chính nghĩa, nhưng hiện tại, Tỉnh Vũ Long khôn hơn hắn nghĩ.
Trong ngông cuồng có tinh tế, không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
--------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!