Chương 655: Đại Tỷ Gọi Tới
Bọn hắn lại không biết, Phương Chính cũng đang hỏi vấn đề này: "Hệ thống, một trăm vạn bán không? Ta cảm thấy hơi ít một chút, nhưng có thể nâng giá..."
Cũng không phải Phương Chính muốn bán, mà là đang thăm dò hệ thống, tìm xem cái gì có thể bán, cái gì không thể bán.
Kết quả, đương nhiên Phương Chính phải thất vọng rồi.
"Đồ từ Hệ thống, không được mua bán!" Hệ thống đoạt tuyệt ý niệm của Phương Chính.
"Ta sớm biết..." Phương Chính thầm cảm thán, nếu đã không thể bán, vậy đối phương có ra giá bao nhiêu đi nữa, Phương Chính cũng không thể đáp lại.
- Phương Chính trụ trì, bán hay không mời nói một câu.
Chu Nhất Lạc truy vấn.
Phương Chính khẽ mỉm cười:
- Thí chủ, thắp hương lễ phật có thể vào đại điện, nếu không có chuyện gì khác nữa, bần tăng không quấy rầy các vị. Còn việc mua bán, không bàn nữa.
- Ai ai ai... Phương Chính, có phải cậu chê ít hay không?
Lâm Thái thấy Phương Chính muốn đi, lập tức hét lớn, kết quả lại chỉ đổi được một cái trừng mắt của Lâm Vĩnh Thành, lập tức ngậm miệng cúi đầu.
Chu Nhất Lạc cũng truy vấn:
- Pháp sư, chỉ cần cậu chịu bán, giá cả có thể thương lượng. Chúng tôi trả một...
Chu Nhất Lạc không phải Tỉnh Vũ Long, lúc ra giá vẫn có chút do dự, chuẩn bị tăng từng chút một.
Đúng lúc này, Tỉnh Vũ Hàng đã mở miệng:
- Một ngàn vạn!
Lời này vừa ra, Chu Nhất Lạc giật nảy mình, một ngàn vạn?! Không hổ là Tỉnh Vũ Hàng, đúng là có tiền! Một ngàn vạn, hẳn là hòa thượng này cũng phải cân nhắc chứ?
Có điều, Phương Chính lại không thèm quay đầu, tiêp tục rời đi.
- Một ngàn năm trăm vạn!
Tỉnh Vũ Hàng cất cao giọng.
Đáng tiếc, Phương Chính vẫn đi thẳng.
Nhiều tiền như vậy, Chu Nhất Lạc không dám tự tiện nói, nhìn về phía Tỉnh Vũ Long, kết quả lại thấy Tỉnh Vũ Long ngẩng đầu nhìn Bồ Đề, tựa như căn bản không để ý. Chu Nhất Lạc lập tức hiểu ý Tỉnh Vũ Long, lập tức nói:
- Hai ngàn vạn! Phương Chính trụ trì, cậu cân nhắc một chút, là hai ngàn vạn đó, cậu có thể xây mấy cái chùa như này cũng được!
Đáng tiếc, bước chân Phương Chính vẫn không dừng.
- Phương Chính trụ trì, tốt nhất là cậu nghĩ một chút, tiền không phải vấn đề. Nhưng nếu cậu cứ im lặng như thế, quá là không lễ phép. Tỉnh gia có thể không quan tâm tiền, nhưng rất trọng mặt mũi. Nhất Chỉ tự dù ở chỗ xa xôi, nhưng suy cho cùng vẫn trong địa giới Cổ Lâm. Nếu bạn trai tôi không vui, cam đoan cũng có thể khiến cậu không vui nổi.
Chu Nhất Lạc thấy Phương Chính đã gần tới hậu viện, cắn răng một cái, trực tiếp đe dọa!
Lời này vừa ra, Lâm Thái, Lâm Vĩnh Thành đều nhìn về phía Tỉnh Vũ Long, uy hiếp? Chẳng lẽ đây là ý của Tỉnh Vũ Long?
Quả nhiên, Tỉnh Vũ Long vẫn không lên tiếng, mấy người cũng liền hiểu ý.
Ánh mắt Lâm Thái khẽ hiện ý cười, thầm nói: "Phương Chính a Phương Chính, mày tự tìm đường chết! Tranh với tao thì cùng lắm gọi người đánh mày một trận. Nhưng chọc hai vị này, hừ hừ... Vốn cho là ra trường nhiều năm vậy thì cũng có chút tiến bộ, không nghĩ tới vẫn không biết điều như thế."
Lâm Vĩnh Thành thầm lắc đầu: "Bạn cũ này của Tiểu Thái thực sự không biết thời thế, cái chùa nhỏ của hắn há có thể lưu được trọng bảo? Bán ra ngoài có thể kiếm tiền, còn khiến người ta nợ ân tình. Ngày sau chỉ cần Tỉnh gia tùy tiện hỗ trợ, muốn mở rộng chùa thêm mấy lần cũng chỉ là chuyện nhỏ. Có Tỉnh gia ủng hộ, còn lo không có người tới hương khói? Đúng là còn quá trẻ, hành động theo cảm tính, không biết tiến lui."
Lâm Tịch cũng thầm sốt ruột, ấn tượng của cô đối với Phương Chính cũng không tệ lắm, nhưng vì ca ca cùng lão cha, cô cũng chỉ có thể thầm lo lắng cho Phương Chính. Thực sự, cô cũng hy vọng Phương Chính có thể đồng ý, dù sao, cánh tay không đấu lại bắp đùi, chọc giận hai người kia, thời gian tới e là thảm.
Chu Nhất Lạc vừa nói, bước chân Phương Chính đã ngừng lại.
Chu Nhất Lạc cười, cuối cùng cũng chỉ là một tiểu hòa thượng, tuy có tính khí, nhưng đối mặt trọng quyền trọng cước, cũng chỉ có thể cúi đầu.
Tỉnh Vũ Long liếc qua Tỉnh Vũ Hàng, nở nụ cười chiến thắng.
Tỉnh Vũ Hàng khẽ cau mày, chẳng lẽ ngạo khí cùng cốt khỉ của tiểu hòa thượng này chỉ đến như thế?
Lâm Thái trực tiếp bật cười... Lòng thầm thét lớn: "Mày giả vờ nữa đi! Ha ha..."
Nhưng mấy người còn chưa kịp đắc ý, Phương Chính đã mở miệng:
- Tịnh Pháp, tiễn khách, đóng cửa!
- Có ý gì?
Chu Nhất Lạc hỏi.
Phương Chính quay người rời đi, Chu Nhất Lạc vừa muốn đuổi theo, đã thấy một con sói lớn to như hơn con bê con bước ra, răng nanh thật dài, ánh mắt hung hãi, dọa cho Chu Nhất Lạc rít lớn lui lại.
Độc lang xuất hiện, quả thực dọa mấy người Lâm Vĩnh Thành nhảy sau một bước, nhất là ánh mắt của Độc lang, vô cùng hung hãn, tựa như lập tức có thể nhào tới gặm nhấm huyết nhục!
Tỉnh Vũ Hàng, Tỉnh Vũ Long vội lui lại, Tỉnh Vũ Long không giữ nổi bình tĩnh, cả kinh kêu:
- Phương Chính! Cho sủng vật cắn người là phạm pháp, hơn nữa pháp luật cũng không cho nuôi sói!
"Rống..."
Phương Chính còn chưa trả lời, Độc lang đã gầm nhẹ.
Tỉnh Vũ Long còn muốn nói thêm, đã thấy Phương Chính bước chéo một bước, khuất sau cánh cửa.
Đồng thời, Độc lang cũng há miệng rộng, bốn chân vọt ra!
- Chạy!!!
Tỉnh Vũ Long quát to, quay lại đã thấy đám Tỉnh Vũ Hàng đã sớm chạy!
Tỉnh Vũ Long thầm mắng một tiếng, kéo Chu Nhất Lạc nhanh chân chạy ra.
Đợi tới khi chạy tới cửa chùa, đã nghe tiếng cửa đóng cái bịch!
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đổ đầy mồ hôi lạnh. Cảnh tượng vừa rồi, xác thực đã dọa bọn hắn, giờ tỉnh táo lại, lập tức cảm thấy mệt mỏi, đặt mông ngồi xuống đất.
- Hắn lại dám thả sói cắn chúng ta...
Lâm Thái sợ thực sự.
- Hẳn là... Không dám a.
Chu Nhất Lạc còn sợ hãi, run run nói.
Mặc dù mọi người đều cho là Phương Chính không dám, nhưng Phương Chính không dám không có nghĩa là sói không dám! Chó còn có thể không nghe lời người mà cắn lung tung, huống chi là sói? Lại còn là con sói lớn như thế, cắn xuống một cái, đảm bảo đoạn đầu!
- Vũ Long, làm sao bây giờ? Hòa thượng kia không thèm để ý tới chúng ta, ngoài cửa lại có một con sói...
Chu Nhất Lạc hỏi.
Tỉnh Vũ Long nhìn về phía Tỉnh Vũ Hàng, cười nói:
- Anh họ, không phải anh muốn thu chiếc chuông kia sao? Tính xử lý con sói kia thế nào?
- Tôi chỉ muốn mua chuông, chứ không phải cướp chuông. Vũ Long, có mấy lời không thể nói lung tung, nếu không lão gia tử biết được, khó tránh một trận đòn.
Tỉnh Vũ Hàng nhìn qua em họ, hắn không nghĩ tới, vị em họ ngày thường cười nói vui vẻ như vậy, lại là người có dã tâm không nhỏ, cách làm việc tuyệt không giống một nhị thế tổ không có tâm cơ. Xem ra, Tỉnh Vũ Long cũng có không ít tâm tư...
- Anh họ, đừng đùa nữa... Từ xưa tới nay, tư bản nào quật khởi mà không có máu tanh, không có người nào thành thật kiếm tiền cả. Anh cũng thấy rồi đấy, hòa thượng kia không chịu bán chuông, anh chuẩn bị xử lý thế nào? Nếu anh không có cách, tôi chỉ có thể dùng cách của tôi.
Tỉnh Vũ Long xem thường.
Tỉnh Vũ Hàng có chút đau đầu, cái chuông này giá trị liên thành, nếu có thể thu về cho gia tộc, đó là một công lớn! Tuyệt không có khả năng bỏ qua cơ hội lên trời này! Nhưng nếu phải dùng thủ đoạn đặc thù, Tỉnh Vũ Hàng có chút không muốn lắm, Tỉnh gia hiện tại, đã không dùng được thủ đoạn kia rồi, hơn nữa gia quy của Tỉnh gia, cũng không phải chỉ trưng cho đẹp.
Nghĩ tới đây, Tỉnh Vũ Hàng nói:
- Tôi sẽ lại tới nói chuyện với Phương Chính!
- Vậy thì so bản lãnh đi.
Tỉnh Vũ Long đứng lên phủi mông, liếc qua cửa chùa, cười lạnh:
- Sói có lớn thì cũng chỉ là súc sinh.
Nói xong, Tỉnh Vũ Long qua một bên, gọi điện thoại.
Ngay lúc Tỉnh Vũ Long gọi điện, Tỉnh Vũ Hàng cũng nhận được một cuộc điện thoại:
- Đại tỷ, đệ là Tiểu Hàng, ha ha...
-------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!