Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 653

Chương 653: Còn Nữa Không?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 653: Còn Nữa Không?

Chu Nhất Lạc thấy Tỉnh Vũ Long không ngăn cản bản thân, lập tức dõng dạc nói:

- Chuông này là do Lâm công tử phát hiện, tự nhiên nên để Lâm công tử nói một hai lời.

Lâm Thái sững sờ, mặc dù hắn lỗ mãng, nhưng không có nghĩa là kẻ ngu. Nếu người ta đá trái bóng tới, hắn tiếp cũng không sao, nhưng đây rõ ràng là ném một quả bom tới a! Có ngu mới đi tiếp!

Thế là Lâm Thái vội nói:

- Cái chuông này không phải của tôi, hỏi tôi cũng vô dụng. Ai muốn nó, giải quyết trụ trì Nhất Chỉ tự trước rồi mới nói được.

Lâm Vĩnh Thành nghe Lâm Thái nói vậy, khẽ thở nhẹ một hơi. Hai người Tỉnh Vũ Hàng, Tỉnh Vũ Long này hắn đều không đắc tội nổi, lúc này quả quyết chuyền bóng đi mới là chính xác. Tán thưởng liếc Lâm Thái, cười nói:

- Vũ Hành, Vũ Long, cái chuông này có chủ, muốn lấy nó, còn phải xem chủ nhân người ta có đồng ý hay không.

Lời này không sai, Tỉnh Vũ Hàng cùng Tỉnh Vũ Long đều muốn hạ thủ trước chiếm tiên cơ.

Thế là hai người lập tức xuống gác chuông, đi vào Nhất Chỉ tự.

- Có ai không?

Tỉnh Vũ Long còn chưa lên tiếng, Chu Nhất Lạc ở bên đã vội vã hô.

- A Di Đà Phật, các vị thí chủ gọi bần tăng?

Một tiếng phật hiệu vang lên sau lưng, dọa cho Chu Nhất Lạc kém chút nhảy dựng lên, quay người, đã thấy một hòa thượng mặc tăng y trắng đứng sau cửa, trên vai còn có một con sóc mập mạp đáng yêu.

- Hòa thượng nhà ngươi không ở trong viện, chạy ra sau cửa làm cái gì... Làm tôi sợ muốn chết.

Chu Nhất Lạc không biết Phương Chính, cũng càng không hiểu Nhất Chỉ tự thế nào, chỉ coi Phương Chính là một tiểu hòa thượng, đương nhiên không khách khí.

Phương Chính cũng có chút bó tay, chùa này là của hắn, vì sao hắn không thể đứng sau cánh cửa? Hơn nữa, chơi tìm kiến với con sóc, có gì kỳ quái sao?

- Phương Chính bạn cũ, chúng ta lại gặp mặt.

Lâm Thái nhìn thấy Phương Chính tới, lập tức cười. Mặc dù lần trước không hiểu bò xuống núi, nhưng Lâm Thái cũng không tin việc này có quan hệ gì với Phương Chính. Hơn nữa, bác sĩ đã giải thích cho hắn, hắn cảm thấy có lý. Tự nhiên càng không liên tưởng tới Phương Chính... Nhưng dù sao cũng đã mất mặt, muốn tìm người để trút giận a? Điều này, có ai thích hợp hơn hòa thượng trước mắt?

- Hóa ra là Lâm thí chủ, các cậu tới đây để?

Phương Chính thầm buồn bực, đột nhiên có một đám người chạy tới, hai mắt đò bừng bừng, muốn làm gì chứ?

Lâm Thái thấy bản thân rốt cục tìm được một điểm Phương Chính không bằng mình, vênh váo tự đắc nói:

- Chính thức giới thiệu một chút, đây là cha tôi, Lâm Vĩnh Thành.

Nói tới đây, Lâm Thái muốn nhìn ánh mắt hâm mộ của bạn học nghèo, dù hắn không giới thiệu nhiều, nhưng nhóm bạn của hắn đều biết cha hắn là Chủ tịch tập đoàn bất động sản Lâm thị. Giá trị con người gần một tỷ, hắn tin tưởng, không cần giới thiệu quá nhiều, một cái tên là đủ cho Phương Chính rung động, nịnh bợ không thôi.

Nhưng từ khi hắn nghĩ chủ ý này, đã quyết định hắn sẽ phải thất vọng, Phương Chính bình tĩnh không chút gợn sóng, tựa như chủ tịch hay không đều chỉ là một vị thí chủ:

- A Di Đà Phật.

Phương Chính chắp tay nhẹ nhàng tuyên phật hiệu, xem như chào hỏi.

- Phương Chính, cậu xem cho kỹ, đây là cha tôi.

Lâm Thái có chút khó chịu, cha hắn là ông chủ có giá trị bản thân cả tỷ, đến cái miếu hoang của cậu, cậu không biết nhiệt tình chút sao?

Kết quả, Phương Chính bình tĩnh nhìn Lâm Thái, hỏi:

- Thí chủ, đây là cha cậu, không phải cha của bần tăng, bần tăng không như vậy thì phải như thế nào?

Lâm Thái lập tức á khẩu không nói được, đúng vậy a, hắn còn muốn Phương Chính làm thế nào? A dua nịnh hót, cúi đầu khom lưng? Hắn có thể nghĩ vậy, nhưng lại không thể nói vậy, lập tức nghẹn đỏ cả mặt...

Lâm Vĩnh Thành thấy vậy, vỗ vỗ vai Lâm Thái, ra hiệu cho Lâm Thái lui sau, mỉm cười nói:

- Tại hạ Lâm Vĩnh Thành, chủ tịch tập đoàn bất động sản Lâm thị.

Lâm Vĩnh Thành cảm thấy Phương Chính có thể không hiểu bản thân lắm, cho nên mới khiến Lâm Thái xấu hổ, thế là lần nữa tự giới thiệu.

Phương Chính lại nghi hoặc hỏi:

- Thí chủ, vừa rồi Lâm Thái thí chủ đã giới thiệu ngài, lỗ tai bần tăng vẫn dùng tốt.

Lâm Vĩnh Thành lập tức lúng túng, tên hòa thượng ngu ngốc này, không hiểu ý trong lời của hắn sao?

Lâm Thái nói bổ sung:

- Tập đoàn Lâm thị của chúng tôi giá trị cả tỷ, tùy tiện có thể xây mấy trăm cái miếu này của cậu.

Phương Chính lại đơn thuần hỏi:

- Thí chủ định xây chùa chiền? A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.

Lâm Thái lập tức nghẹn lời, tên gia hỏa này... Không thể câu thông!

Phương Chính thấy vậy, sâu trong ánh mắt hiện ý cười, thực sự hắn không biết Lâm thị là cái gì, cho nên phản ứng trước đó cũng bình thường. Chỉ có điều nghe câu vừa rồi của Lâm Thái, hắn đã hiểu, hai người này muốn tìm cảm giác tồn tại, khoe khoang trước mặt hắn! Phương Chính không phải kẻ ngu, sao có thể để người ta dẫm lên đầu lên cổ? Cao hương hai trăm đồng còn không thắp một cây, bằng gì để hắn phối hợp?

Tỉnh Vũ Hàng cùng Tỉnh Vũ Long ở bên nhìn cũng hiểu, hòa thượng này rõ là không nể mặt mũi. Lâm Thái dù chẳng ra sao, nhưng dù sao cũng tới cùng bọn họ, không cho Lâm Thái mặt mũi, cũng là không nể mặt bọn họ. Có điều, hai người tới mua chuông, tới cầu người ta, tự nhiên không tiện nói gì, ở bên nhìn là tốt rồi.

Lâm Thái thấy không ép được Phương Chính, dứt khoát giới thiệu những người khác, thầm nghĩ, cha tôi không ép được cậu, xem hai vị đại thần kia có khiến cậu phản ứng hay không, thế là lại nói:

- Vị này là Tỉnh Vũ Hàng, Tỉnh đại thiếu gia, Tỉnh thiếu là chủ tịch chuỗi nhà hàng quán rượu!

Nói tới đây, Lâm Thái nhìn chằm chằm vào Phương Chính, muốn xem vẻ mặt chấn động, hâm mộ của Phương Chính. Kết quả hắn lại thất vọng, Phương Chính vẫn bình tĩnh, thản nhiên, tựa như trước mắt không có vị đại thiếu gia nào cả. Không có ngưỡng vọng, không có hâm mộ, không có miệt thị, chỉ có bình thản.

Lâm Thái tiếp tục nói:

- Giá trị con người của Tỉnh đại thiếu hơn cả tỷ, chỉ cần hắn cao hứng, tùy tiện nói một câu cũng có thể mở rộng cái chùa này của cậu gấp đôi.

Nói xong lại nhìn chằm chằm vào Phương Chính, hắn không tin người bạn cũ này của hắn có thể tiếp tục bình tĩnh! Nhất định là giả vờ, hắn không tin, trên đời lại có người không thích tiền? Không cúi đầu trước tiền? Hắn không tin không lột được mặt nạ của Phương Chính!

Nhưng, Phương Chính vẫn bình tĩnh, mỉm cười nói:

- Thí chủ, còn nữa không?

Lâm Thái lập tức nghẹn lời, còn? Còn chưa đủ sao? Muốn mấy tỷ nữa?!

Lâm Thái hít một hơi thật sâu:

- Tỉnh đại thiếu là người Tỉnh gia, Tỉnh gia trải khắp đất Cổ Lâm này, là đại gia đại tộc của tỉnh, tài sản mấy chục tỷ!

Lâm Thái nói tới phần sau, bản thân cũng có chút kích động, gia cảnh quyền quý như thế, không ôm đùi thì thực có lỗi với bản thân! Hắn không tin, Phương Chính còn có thể thờ ơ.

Kết quả, Phương Chính vẫn cữ giữ cái mặt bình tĩnh nhìn lại, tựa như đang hỏi: "Còn nữa hay không?"

Lâm Thái xúc động muốn phun máu, cảm giác như gảy đàn cho trâu nghe?

Hắn nào biết, Phương Chính không những không phải là người chưa thấy việc đời, mà còn là người đã từng thấy đại sự!

Từng thấy động vật biết nói chuyện chưa? Nhất Chỉ tự có mấy đứa hết ăn lại nằm đó!

Thấy qua yêu quái chưa? Chùa của hắn có đại yêu nổi tiếng đó!

-----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay