Chương 651: Tâm Chưa Tới
- Chỉ cần lĩnh ngộ được bất luận đạo nào đi nữa, vô luận là Thiên đình hay Linh sơn, tất có một ghế để ngồi. Cũng như Hỏa Đức tinh quân, Thủy Đức tinh quân, hai người này lĩnh hộ hỏa, thủy chi đạo. Có điều, chuyện này nói với sư phụ ngài cũng vô dụng, đạo của thế giới này ẩn càng sâu, không thể nhìn thấy. Cho nên thế giới này không có thần ma, chỉ có người bình thường. Sư phụ có thể cảm nhận được đạo, hẳn là do Vạn Phật điện, nếu ngày sau phật pháp tăng cao, hoặc Vạn Phật điện lại thăng cấp, không chừng sẽ có thể cảm ngộ được điều gì đó, trở thành phật ở thế giới này...
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính nghe vậy, lòng khẽ kích động, nếu hắn có thể thành phật, vậy chẳng phải có thể hoàn tục sao? Sau đó làm thần tiên tiêu dao, cũng không tệ...
"Ngươi nghĩ nhiều rồi, công đức không đủ, tâm không tới, thần thông có mạnh thì cũng không phải là phật. Nếu không, yêu ma quỷ quái không phải cũng có thể thành phật sao? Có thực lực mà không có thiện tâm, tùy ý làm bậy, vậy đó là yêu ma, không phải phật. Nếu ngươi muốn hoàn tục, vậy phải thành chân phật." Hệ thống nói.
Phương Chính nghe xong, lập tức thầm cay đắng, quả nhiên không có đường tắt, con đường phía trước dài dằng dặc, điều duy nhất có thể làm chỉ có thể nhắm mắt đi tiếp!
Mặc dù có chút khó chịu, nhưng Phương Chính cũng không nghĩ lâu, dù sao muốn thành phật ở trái đất này cũng khó như lên trời, hắn cũng không muốn lại hôn mê thêm hai ngày nữa...
Cùng lúc đó, một đoàn người lái xe tới Nhất Chỉ sơn.
- Tỉnh Vũ Hàng, anh không liên hệ với đại tỷ sao?
Tỉnh Vũ Long ngồi ghế phụ, kinh ngạc hỏi.
Tỉnh Vũ Hàng:
- Tôi gọi điện rồi, nhưng không biết đại tỷ có việc gì mà không nghe máy. Có điều nghĩ cũng đúng, hẳn là đang đi phỏng vấn, dù sao phóng viên thường rất bận rộn.
Tỉnh Vũ Long gật đầu:
- Tôi cũng không hiểu vì sao đại tỷ lại đi làm phóng viên? Bà ấy là cháu gái được lão gia tử sủng ái nhất, nếu muốn làm tin tức truyền thông, trực tiếp tự mở một công ty không phải là được rồi sao?
- Suy nghĩ của đại tỷ từ nhỏ đã không giống chúng ta, vì việc này, lão gia tử cũng nổi giận mấy lần! Nhưng có tác dụng sao? Còn không phải vẫn phải để người tới âm thầm bảo vệ, chiếu cố? Được rồi, không nói nữa, dù sao cũng đã gọi điện, chúng ta có không tới thì tỷ ấy cũng không thể làm gì được chúng ta.
Tỉnh Vũ Hàng nói.
Tỉnh Vũ Long gật đầu theo.
Không bao lâu, mấy chiếc xe đã tới dưới Nhất Chỉ sơn.
- Lâm Thái, cậu nói cái chuông lớn kia ở trên núi này?
Lâm Vĩnh Thành ngẩng đầu nhìn lên núi, hai hàng lông mày nhíu lại nghi hoặc. Hắn không phải Lâm Thái, làm việc không suy nghĩ. Ngọn núi này dốc đứng như kiếm đâm vào mây, có thể mang được chuông lớn lên sao?
Tỉnh Vũ Hàng vuốt cằm, ngửa đầu nhìn núi:
- Con đường núi này dốc đứng, máy móc không thể đi lên, thực sự có chuông lớn nặng mấy tấn như Lâm huynh nói sao? Chuông nặng như vậy, sức người sao chuyển lên nổi?
Tỉnh Vũ Hàng không nói thẳng, nhưng người nghe đều có thể hiểu, người ta đang tỏ vẻ hoài nghi.
Lâm Thái cũng biết bản thân nói gì cũng khó thuyết phục, dứt khoát nhìn sang Tống Thiên Kiều.
Tống Thiên Kiều mỉm cười nói:
- Tỉnh công tử, trước kia tôi cũng nghĩ như ngài, có điều giờ nói gì cũng vô dụng, đi lên xem là biết.
Tỉnh Vũ Hàng cùng Lâm Vĩnh Thành không quá tin tưởng Lâm Thái, nhưng Tống Thiên Kiều đã nói vậy, vậy đi lên một chút cũng được.
Thế là đoàn người lên núi!
Trên đường, Lâm Thái lén hỏi Lâm Vĩnh Thành:
- Cha, Người để hắn theo tới làm gì, chuông kia giá trị liên thành, chúng ta ăn thôi không phải là kiếm lợi lớn sao?
Lâm Vĩnh Thành tiếc hận nhìn Lâm Thái:
- Chuông lớn kia của ai?
- Phương Chính a... Ai, một tên hòa thượng nghèo, để bảo bối trong tay hắn cũng là phí của trời. Hơn nữa, nếu chúng ta muốn, hắn cản được sao?
Lâm Thái tự tin nói.
Lâm Vĩnh Thành nói:
- Phương Chính sao không cản được?
- Hắn chỉ là tên hòa thượng nghèo, không tiền không thế, trước mặt chúng ta chỉ như sâu kiến, còn không phải mặc chúng ta tùy tiện dày vò? Hơi dùng chút thủ đoạn, cái chuông này chẳng phải sẽ thành đồ trong túi chúng ta?
Lâm Thái nói.
- Vậy con nói xem, nhà chúng ta so với Tỉnh gia, lại thế nào?
Lâm Vĩnh Thành hỏi.
Lâm Thái ngạc nhiên...
Lâm Vĩnh Thành vỗ vai con trai:
- Trong mắt con, Phương Chính là sâu kiến. Trong mắt Tỉnh gia, chúng ta cũng chỉ là sâu kiến? Cái chuông lớn này nếu thực tốt như vậy, con cho rằng vì sao Tống Thiên Kiều không tự đi tranh mà lại đem tin tức nói cho con biết? Nếu như hắn không nói, con vẫn nghĩ sau cái chuông kia có cao nhân, không dám có ý động tới, như vậy hắn liền có thời gian từ từ đi đoạt chuông. Hắn không làm thế, vì hắn là người thông minh, hắn sợ nuốt vào no bể bụng!
Cho nên, hắn đem tin tức cho con, từ đó con có thu được chuông hay không thì đều nợ hắn một ân tình. Thiên kim dễ kiếm, ân tình khó trả, ngày sau hắn sẽ đạt được càng nhiều lợi ích từ chỗ chúng ta hơn.
Đạo lý tương tự, ở cái đất Cổ Lâm này, Lâm gia ta cũng không nuốt được cái chuông lớn này. Kẻ có thể nuốt được, cũng chỉ có đại gia đại tộc như Tỉnh gia thôi! Cuối năm chính là đại thọ tám mươi của Tỉnh lão gia tử, Tỉnh gia lục bảo bối khắp cả nước để đem lễ vật về cho lão...
Chúng ta muốn tạo được quan hệ với Tỉnh gia, tự nhiên phải tận sức tạo ấn tượng tốt cho người ta. Trước mắt, cái chuông lớn này chính là lễ vật tốt nhất của chúng ta. Nếu Tỉnh Vũ Hàng cầm được cái chuông này cho Tỉnh lão, Tỉnh lão mà vui vẻ, tự nhiên sẽ biết tới chúng ta.
Không cần nhiều, chỉ cần hắn thuận miệng khen một câu, sau này công ty chúng ta sẽ được nhận thêm dự án của Tỉnh gia, lúc đó tất làm ít công to! Nói một câu không dễ nghe, Tỉnh gia khẽ búng móng tay, chúng ta có thể kiếm được đầy bồn đầy bát!
Tiểu Thái, thương trường như chiến trường, bày mưu rồi hành động thì mới có thể làm giàu. Bất kỳ thương nhân nào thành công đều không phải dựa vào việc lái xe tán gái, chém gió trên bàn nhậu. Con phải bình tĩnh lại, học làm ăn như thế nào."
Nói tới đây, Lâm Vĩnh Thành lại nhìn thần sắc mờ mịt của Lâm Thái, khẽ lắc đầu. Đối với đứa con trai này, hắn thực sự cảm thấy bất lực. So với Lâm Thái, Lâm Tịch còn hợp để kế thừa công ty hơn, nhưng Lâm Tịch cuối cùng vẫn là con gái...
Lâm Vĩnh Thành nhìn Tống Thiên Kiều, nhìn Tỉnh Vũ Hàng, Tỉnh Vũ Long, ánh mắt hiện vẻ ngưỡng mộ. Một gia tộc lợi hại, không chỉ có một người giỏi là được, chí ít phải có người kế thừa, không phát triển thì cũng phải giữ được cơ nghiệp, chờ đời tiếp sau phát triển.
Nhưng trước mắt... Haiz!
Lâm Thái dù không hiểu hết, nhưng cũng có phần hiểu. Lâm gia không chọc nổi Tỉnh gia, dù là dòng dõi chi thứ của Tỉnh gia, bọn hắn còn phải lấy lòng, cố gắng tạo quan hệ với Tỉnh gia đứng sau. Nghĩ tới đây, Lâm Thái thầm có chút không thoải mái... Sao hắn càng có tiền, sống lại càng thêm khuất nhục a.
-------------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!