Chương 650: Phương Chính Tỉnh
Nhưng Tỉnh Vũ Hàng đã hỏi, hắn cũng không thể không nói gì? Lâm Thái khẽ động, nảy ra một ý hay:
- Đúng là có chút tức giận, có điều là tức giận vì một kiện bảo bối chỉ có thề nhìn mà không thể lấy.
- Bảo bối? Mày còn biết bảo bối?
Lâm Vĩnh Thành không coi trọng Lâm Thái, hoài nghi nói.
- Thực sự, lần này tuyệt đối là bảo bối! Con đã mời Tống Thiên Kiều đi xem, Tống Thiên Kiều nói chiếc chuông kia còn cổ xưa hơn chiếc chuông cổ nhất thế giới hiện tại, giá trị liên thành! Đáng tiếc, chiếc chuông kia lại ở trong tay một tiểu hòa thượng... Tên kia không biết giá trị, treo chuông kia ở ngoài phơi gió phơi nắng, mọi người nói xem, như vậy có phải là chà đạp bảo bối hay không?
Lâm Thái nói.
- Ồ? Tống Thiên Kiều đã xem qua? Chuông lớn?
Lâm Vĩnh Thành khẽ nhướn mày, có chút hiếu kỳ.
- Đúng vậy, không tin cha hỏi Tống Thiên Kiều xem, hắn hiểu hơn con. Người không tin con, nhưng dù sao cũng phải tin Tống Thiên Kiều chứ?
Lâm Thái biết, ấn tượng của hắn trong lòng Lâm Vĩnh Thành không khác gì kẻ ngốc, nói gì Lâm Vĩnh Thành cũng sẽ không tin, dứt khoát đẩy Tống Thiên Kiều ra làm bia đỡ.
- Tống Thiên Kiều? Thiên tài kiến trúc, mười sáu tuổi đã thu được giải thưởng lớn?
Tỉnh Vũ Hàng có chút hứng thú.
- Đúng vậy, chính là hắn.
Lâm Thái lập tức nói.
Lâm Vĩnh Thành nói:
- Tống Thiên Kiều là bạn làm ăn với tôi, các hạng mục bất động sản của công ty chúng tôi đều là do hắn thiết kế.
Tỉnh Vũ Hàng nói:
- Tôi cũng biết người này, đúng là một người sành sỏi trong lĩnh vực kiến trúc, đồ cổ. Nếu đúng như lời Lâm huynh đệ nói, tôi cũng có chút tò mò. Lâm huynh đệ, cái chuông này ở đâu?
- Nhất Chỉ sơn, huyện Tùng Vũ!
Lâm Thái trả lời, nói thật, nếu để hắn một mình lên Nhất Chỉ sơn, hắn còn có chút sợ, lần trước không thể đứng mà xuống núi, vết thương trên gối còn chưa có khỏi a, nhưng lần này mà có Lâm Vĩnh Thành cùng Tỉnh Vũ Hàng cùng đi, vậy thì sẽ khác.
Tỉnh Vũ Hàng đúng là rất có hứng thú, lại hàn huyên thêm một hồi, trước khi rời đi liền hẹn mai cùng lên Nhất Chỉ sơn.
Chờ Tỉnh Vũ Hàng đi, Lâm Thái tới trước mặt Lâm Vĩnh Thành:
- Cha, gia hỏa này là ai? Sao con cảm thấy ngài có chút nịnh hắn vậy?
- Ca, cái này mà anh cũng không biết sao? Đây là tiểu thiếu gia của Tỉnh gia! Không nói đâu xa, ở cái đất Cổ Lâm này của chúng ta, Tỉnh gia chính là đại gia tộc số một số hai, bối cảnh thâm hậu. Mặc dù Tỉnh Vũ Hàng chỉ là thiếu gia của chi thứ, nhưng tài phú trong tay họ gấp chúng ta cả chục lần! Huống chi, chi thứ thì cũng là người Tỉnh gia.
Nói tới đây, Lâm Tịch có chút hồng. Tỉnh Vũ Hàng rất đẹp trai, phong cách hành sự cũng không tệ, có lễ phép, không kiêu ngạo, lại còn có tiền, đúng là nhân vật lý tưởng! Điểm đáng tiếc duy nhất là không đẹp trai bằng hòa thượng kia...
Còn chuyện chuông lớn mà Lâm Thái nói, Lâm Tịch đương nhiên cũng biết, có điều cô sẽ không tham dự vào, dù sao, ấn tượng của cô đối với Phương Chính cũng không tệ lắm. Hòa thượng đẹp trai như vậy, sao cứ phải bám riết không buông? Có điều, Lâm Thái là ca ca cô, cô cũng không tiện phản đối, cho nên dứt khoát đứng giữa, không giúp ai cả.
Lâm Thái kinh ngạc:
- Tỉnh gia? Tỉnh gia đệ nhất Cổ Lâm?
- Mày còn biết Tỉnh gia? Xem ra còn có thể cứu.
Lâm Vĩnh Thành hừ hừ nói.
Lâm Thái lúng túng:
- Cha, tốt xấu gì con cũng lăn lộn trong đám công tử ca, đương nhiên biết Tỉnh gia này.
- Công tử ca? Đúng là đề cao bản thân nha? Công tử ca trong mắt mày...
Nói tới đây, Lâm Vĩnh Thành cũng cười:
- Đám kia, có ai thực sự là công tử ca? Dù là nhà chúng ta, cũng chỉ là nhà giàu mới nổi mà thôi, tao nói cho mày biết, sau này ra ngoài, khiêm tốn một chút! Tích phúc tích đức!
Lâm Vĩnh Thành khiển trách.
Thấy Lâm Thái không lên tiếng, Lâm Vĩnh Thành có chút tiếc rèn sắt không thành thép:
- Được rồi, không nói nhiều nữa, đi ngủ sớm đi. Sau này có muốn chơi, thì chơi với người như Tỉnh Vũ Hàng vậy, học người ta xem thế nào mới là công tử ca chân chính. Người ta không như chúng mày, ngày nào cũng lái xe đi tán gái, chém gió, đánh nhau... Học nội hàm của người ta đi!
Lại dạy bảo thêm đôi câu, Lâm Vĩnh Thành liên đứng đậy bỏ mặc Lâm Thái, chỉ có điều trước khi đi, nói Lâm Thái chuẩn bị sẵn sàng, sớm mai đi Nhất Chỉ sơn.
Chờ Lâm Vĩnh Thành đi, Lâm Thái mới thở nhẹ, dựa người lên ghế thầm nói:
"Lại là con nhà người ta, sao không nói cha người ta là người giàu nhất cái tỉnh này đi."
Đối với việc này, Lâm Thái thực có chút không phục, nhưng nghĩ tới quái vật khổng lồ như Tỉnh gia, không phục không được a.
Cùng lúc đó, Tỉnh Vũ Hàng đi tới một nhà khách, uống mấy chén với đám bạn, sau đó nhắc tới Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự, chuông lớn.
Đám người nghe vậy, lập tức cười.
- Có chuông lớn hay không tôi không biết, có điều, nếu Vũ Hàng anh tới đó, nhất định phải tới đại tỷ, nếu biết anh tới mà không đi gặp tỷ ấy, coi chừng đại tỷ cầm gậy đuổi mấy con phố.
Tỉnh Vũ Long cười nói.
- Vũ Long, không cần cậu nói, tới đó đương nhiên phải chào hỏi đại tỷ. Có điều, đại tỷ đúng là ương ngạnh, lời của lão gia tử cũng không thèm nghe, chạy tới cái chỗ kia đi làm công...
Tỉnh Vũ Hàng bất đắc dĩ nói.
- Đại tỷ từ nhỏ đã thế, lão gia tử cũng không quản được tỷ ấy.
Tỉnh Vũ Long nói.
- Được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện khác...
Tỉnh Vũ Hàng chuyển chủ đề, mấy công tử ca cùng uống rượu, trò chuyện giá cổ phiếu, hướng đầu tư, vui vẻ hòa thuận...
Cùng lúc đó, Phương Chính đột nhiên mở hai mắt, ngồi dậy!
- Sư phụ, rốt cục ngài cũng tỉnh.
Con sóc kích động kêu.
Phương Chính nhìn tiểu mập mạp bên gối, lại đưa tay day day trán, cưởi khổ:
- Cái gì gọi là rốt cục? Vi sư ngủ bao lâu?
- Không lâu, mới hai ngày hai đêm thôi,
Con sóc nói, với nó, chỉ cần Phương Chính tỉnh lại trước khi vại gạo hết, như vậy là chưa lâu.
Phương Chính không biết đệ tử của mình đang nghĩ gì, hơn nữa đầu còn chút đau! Hắn chỉ tìm hiểu thanh âm kia là gì, sao lập tức đã ngủ lâu như vậy? Quả thực... Không thể tin được!
- Sư phụ, ngài tỉnh rồi? Tịnh Chân đã nấu nồi cháo loãng, ngài uống chút đi.
Lúc này, Hồng Hài nhi bước vào, thấy Phương Chính tỉnh lại, ánh mắt cũng nhẹ đi mấy phần.
Phương Chính thấy vậy, khẽ mỉm cười:
- Cũng tốt, ăn cơm trước.
Trong lúc ăn cơm, Phương Chính đem việc đã thấy nói cho Hồng Hài nhi, vô phương, trong tất cả mọi người, chỉ có Hồng Hài nhi là có thần thông pháp thuật, Phương Chính cũng chỉ có thể hỏi nó.
Hồng Hài nhi vuốt vuốt cằm, như ông cụ non:
- Sư phụ, con có hiểu một chút, thứ đó hẳn là một loại Đạo! Đạo hữu hình, có thanh âm, nhưng lại ẩn trong hư không không thể thấy. Người bình thường cả đời cũng không thấy, không cảm giác được. Nhưng, kỳ thực nó ở khắp mọi nơi, ví như lá cây nhất định sẽ rụng, đó là đạo. Ánh nắng rất sáng, đây cũng là đạo! Tóm lại, thiên địa vạn vật, hết thảy quy tắc, pháp tắc đều là đạo hiểu hóa. Vật lý nói vạn vật hấp dẫn, nhưng vì sao có vạn vật hấp dẫn? Lực hút từ đâu tới, tại sao trái đất lại sinh lực hút, đó vẫn là đạo. Ai có thể giải thích, nghiên cứu triệt để về đạo, người đó sẽ trở thành tiên, thành phật. Có điều, cái này quá khó...
----------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!