Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 648

Chương 648: Hòa Thượng Chuẩn Bị Nổi Danh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 648: Hòa Thượng Chuẩn Bị Nổi Danh

- Tràng cảnh vừa rồi lớn như vậy, sau đó cứ như vậy thôi sao?

Hồng Hài nhi chỉ vào Vạn Phật điện không chút biến hóa, ngơ ngẩn nói.

Phương Chính muốn đáp lại mấy câu, nhưng vấn đề là hắn cũng không biết trả lời thế nào! Nhìn trong nhìn ngoài mấy vòng, cái Vạn Phật điện này đúng là không chút biến hóa, hắn muốn chửi bậy!

"Hệ thống huynh, ta cần một lời giải thích." Phương Chính hỏi.

"Giải thích cái gì? Ngươi cho rằng thăng cấp là thế nào?" Hệ thống uể oải nói.

"Chí ít cũng phải giúp ta biến một tầng thành hai tằng, hoặc cũng phải là nạm vàng mạ bạc cho cao cấp hơn một chút a?" Phương Chính truy vấn.

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, độ lớn nhỏ, độ xa hoa không phải là tiêu chuẩn cấp bậc của Phật điện. Ngươi thực cảm thấy Vạn Phật điện không chút biến đổi sao? Tự cảm ngộ đi..." Nói xong, thanh âm của Hệ thống liền biến mất.

Phương Chính hoài nghi nhìn Vạn Phật điện, hệ thống này dù không đáng tin cậy, nhưng cho đồ chưa bao giờ ăn bớt. Hơn nữa, Phương Chính cũng tin tưởng tay nghề của Hệ thống, tất phải là tinh phẩm! Dù sao, thủ đoạn của Linh sơn, người bình thường há có thể so sánh?

- Sư phụ, sao ngài không nói gì vậy? Cái Vạn Phật điện này không chút biến hóa, có phải thần thông của ngài mất linh rồi không?

Hồng Hài nhi truy vấn.

Phương Chính sờ sờ đầu Hồng Hài nhi, không nói, không phải là không muốn nói, mà là hắn cũng không biết nói thế nào. Vô luận thế nào, hệ thống là tồn tại bí mật, có thể không nói thì sẽ im lặng, tránh cho phiền phức. Còn với sự lý giải của hắn, hắn cũng không thể tự biên ra được lý do nào tốt hơn, cho nên còn không bằng không nói...

Mang theo nghi hoặc vào Vạn Phật điện, Phương Chính đứng dưới Vạn Phật bài, ngẩng đầu nhìn phật bài, vẫn không phát hiện được điểm gì khác biệt.

Lại đi tới trước Mộc ngư, ngồi xuống, lấy mõ gõ gõ đông đông, Phương Chính niệm một thiên kinh văn, kết quả mới chỉ niệm một câu, hai mắt Phương Chính đột nhiên mở ra, thần sắc không thể tin nổi mà những gì phát sinh trước mắt, lại hít một hơi thật sau, tiếp tục tụng kinh!

Đám Hồng Hài nhi nhìn theo đầy nghi hoặc, có điều nghe Phương Chính tiếp tục tụng kinh, lại lập tức phát hiện điểm khác thường! Cả đám cùng ngẩng đầu, nhìn chung quanh Vạn Phật điện!

Hiện tại, Vạn Phật điện khiến người ta không còn cảm giác đây là một cái điện mới, lúc này nó đã tản ra một cảm giác đã tồn tại từ vạn cổ! Hơn nữa, hương vị cổ xưa này càng lúc càng đậm, theo Phương Chính tụng kinh, càng ngày càng trở nên sâu xa...

Tựa như kinh văn từ trong miệng Phương Chính đang kích hoạt Vạn Phật điện này...

Mỗi một viên ngói, một cái bàn, đều tản ra hương vị cổ xưa, đại khí bàng bạc, phật khí bốc lên! Không cần đi vào cũng đã cảm thấy được phật quang phổ chiếu, phật khí vây quanh. Chỉ cần người muốn bình tĩnh trở lại, cỗ phật khí này sẽ giúp ngươi bỏ hết thảy phiền não, giúp ngươi có thể cẩn thận nghĩ chuyện mà bản thân muốn.

Mà so với đám Hồng Hài nhi, Phương Chính cảm thụ càng sâu hơn.

Trước kia, hắn vừa tụng kinh vừa gõ mõ, có thể đọc ba ngày ba đêm không ngủ. Nhưng hiện tại, dù hắn niệm Phật kinh, nhưng không một câu kinh văn trong sách, thậm chí hắn còn không nghe được mình nói gì, đại não thanh minh, trong không minh như nghe được thiên thanh địa âm, thanh âm kia hư vô mờ mịt, nhưng lại mang theo một đạolý nào đó! Tựa như chân lý tồn tại từ thiên địa sơ khai, lẽ ra như thế, không cần giải thích! Đáng tiếc, vô luận Phương Chính tập trung thế nào, cũng không thể nghe được đạo kia là đạo gì, âm kia là âm nào.

Vô phương, Phương Chính chỉ có thể không ngừng tụng kinh, cố gắng lắng nghe, hắn tin tưởng, chỉ cần kiên trì bền bỉ, sớm muộn hắn cũng có thể thấy rõ được thứ kia. Có điều, Phương Chính nhanh chóng phát hiện, hắn có chút buồn ngủ, buồn nôn!

"Chuyện gì xảy ra?" Phương Chính nghĩ...

Bành!

- Sư huynh, sư phụ dùng đầu để gõ mõ!

Con sóc chăm chăm quan sát Phương Chính, đột nhiên thấy thân thể Phương Chính gấp xuống, cái đầu trọc đầu vào mõ, không động đậy nữa.

Đám Hồng Hài nhi nhìn lại, lập tức cốc cho con sóc một cái:

- Cái này là gõ mõ? Là ngất rồi.

Hồng Hài nhi lập tức chạy tới, đẩy Phương Chính ra ngoài.

Con khỉ quan tâm hỏi:

- Sư đệ, sư phụ không sao chứ?

Mặc dù ba người Độc lang thông minh, nhưng bọn hắn không tu hành thần thông, cũng không hiểu thần thông. Ở đây chỉ có Hồng Hài nhi là Đại Yêu, chuyện này chỉ có thể hỏi nó.

Hồng Hài nhi lắc đầu:

- Không sao, chỉ là tinh lực tiêu hao quá độ, ngủ một chút là khỏe...

Sau một ngày...

- Sư đệ, sao sư phụ còn chưa tỉnh? Không phải cứ ngủ thế mãi chứ?

Con sóc ngồi bên gối Phương Chính, vừa lo lắng nhìn Phương Chính vừa hỏi.

Hồng Hài nhi:

- Không sao, ngủ đủ sẽ tỉnh, hắn cố đi lĩnh ngộ thứ mà bản thân chưa thể lĩnh ngộ, tiêu hao quá nhiều tinh lực, dẫn đến cơ chế bảo vệ cơ thể tự kích hoạt, trực tiếp ngất đi. Chỉ cần tinh lực khôi phục, như vậy sẽ tỉnh lại...

- A, vậy thì tốt, nếu không sau này không có ai nấu cơm a...

Con sóc sờ sờ cái bụng, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hồng Hài nhi trợn cái mắt.

Nếu Phương Chính tỉnh, hừ...

...

Trong lúc này, lại có một đám người không ngủ được.

- Ai u, các tổ tông của tôi, các cậu đừng có đuổi theo tôi hỏi nữa. Tôi chỉ có thể nói cho cậu biết một cái tên, Phương Chính! Tuổi chừng hai mươi, rất đẹp trai, rất rực rỡ, chỉ là không có tóc, thân mặc tăng y trắng! Ngoài ra, tôi không biết thêm gì nữa, các cậu có ép chết tôi cũng không có thêm thông tin gì đâu a.

Kỳ đội trưởng có chút muốn khóc.

Vị đại đội trưởng không bị động đất đánh bại, lại bị đám phóng viên khiêng máy theo hỏi tới xúc động muốn khóc.

Một ngày nay, đám người này chưa tha cho hắn chỉ một phút...

Hết lần này tới lần khác, vì hắn lần này lập được công, nên bị ném tới điểm an trí nạn dân, cho nên muốn rút về quân doanh tị nạn cũng không được.

- Kỳ đội trưởng, mọi người đều nói Phương Chính Pháp sư đi cùng đội ngũ của các anh. Anh không biết thì ai biết? Chúng tôi thống kê một chút, Phương Chính Pháp sư trực tiếp xuất thủ cứu hơn 20 người, được các nạn dân gọi là Thủ Hộ phật. Một vị anh hùng như thế, anh không thể để hắn cứ vậy vô danh. Xã hội này cần càng nhiều Thủ Hộ phật hơn thế...

Một vị phóng viên hỏi.

- Tôi biết, tôi biết, nhưng các cậu hỏi tôi làm gì? Các cậu nên đi hỏi Khương Quân, hỏi Tần Lam, bọn họ biết nhiều hơn tôi, bọn họ cùng đoàn du lịch với Phương Chính!

Kỳ đội trưởng lập tức bán đứng hai người Khương Quân.

---------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay