Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 647

Chương 647: Vạn Phật Điện Thăng Cấ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 647: Vạn Phật Điện Thăng Cấ

Tiến vào trong sân, xác nhận không có người ngoài, lúc này mới đắc ý hô:

- Tịnh Pháp, Tịnh Chân, Tịnh Khoan, Tịnh... Tịnh Tâm không cần tới.

Phương Chính vốn định khoa trương cho các đồ đệ xem, nhưng nghĩ tới Tịnh Tâm là đại yêu vương, có cảnh gì mà chưa thấy qua? Khoa trương trước mặt hắn, hơn phân nửa là bị trào phúng một phen, còn không bằng để hắn xéo đi.

Có điều Nhất Chỉ tự cũng chỉ lớn như thế, Phương Chính hô to, tự nhiên là toàn bộ đều tới đông đủ, cả đám tò mò hỏi:

- Sư phụ, có chuyện gì vậy?

Nhìn tiểu tử mặc yếm cởi truồng kia, Phương Chính chỉ có thể coi như không thấy, vội ho một tiếng:

- Vi sư cho các con xem thần tích!

- Thần tích?

Độc lang hết sức phối hợp, mắt trợn to, giọng điệu tò mò.

Con khi khẽ nhấc mí mắt, tựa như lão tăng nhập định.

Con sóc ngáp một cái, sờ sờ cái bụng:

- Sư phụ, ngài đi ra ngoài một chuyến, về không mang cái ăn gì về a?

Phương Chính trực tiếp cốc qua một cái, cười mắng:

- Tiểu gia hỏa nhà ngươi, chỉ biết có ăn!

Hồng Hài nhi nhìn con sóc bị đánh, quả quyết nuốt lời đang định nói vào trong bụng, lấy hiểu biết của hắn về Phương Chính, hiện tại chỉ được phép khen, nếu phá một câu, khẳng định sẽ bị trả thù. Thế là dứt khoát ngậm miệng không lên tiếng, xem trò vui là được rồi.

Phương Chính khoát tay, bộ dáng như cao tăng đắc đạo. Đáng tiếc, bốn tên đệ tử ở đây đã sớm biết rõ bộ mặt của hắn, chỉ đang hiếu kỳ chờ thần tích mà Phương Chính nói.

Đối với biểu hiện của đám đệ tử, Phương Chính có chút hài lòng, lập tức ngẩng đầu nhìn Vạn Phật điện, hét lớn một tiếng:

- Vạn Phật điện, biến!

Đám Hồng Hài nhi cùng quay đầu, nhìn về phía Vạn Phật điện.

Một cái chớp mắt, hai cái chớp mắt, năm cái chớp mắt... Vạn Phật điện không chút biến đổi.

- Có thể là phản ứng hơi chậm, mọi người chờ một chút...

Phương Chính có chút lúng túng.

Mấy phút sau...

Con sóc ngáp một cái:

- Sư phụ, biến cái gì vậy a?

Phương Chính nhìn vẻ mặt ngơ ngác của đám đệ tử, lòng thầm hô: "Hệ thống, chuyện gì vậy, không thăng cấp sao?!"

"Ngươi có nói thăng cấp sao? Ngươi chỉ hô "Vạn Phật điện, biến", đâu có nói ta thăng cấp Vạn Phật điện? Ta còn đang chờ Vạn Phật điện biến a, chờ xem nó biến thành cái gì!" Hệ thống lười biếng nói.

Phương Chính lập tức bó tay, cái hệ thống này, quả là không thể tin tưởng!

"Xem như ngươi lợi hại, hiện tại, lập tức thăng cấp Vạn Phật điện." Phương Chính nói.

"Ngươi xác định?" Hệ thống hỏi.

"Xác định!" Phương Chính nói chắc nịch.

"Khẳng định?" Hệ thống lại hỏi.

"Khẳng định!" Phương Chính nhìn vẻ mặt đám đệ tử đã dần chuyển sang vẻ hoài nghi, vội thầm thúc dục, không thể để mất mặt a?

Sau một khắc, một đoàn ánh sáng vàng lóe lên!

Tiếp đó...

- A a a a a...

Năm tiếng kêu vang lên thảm thiết!

Một đầu Độc lang trắng tuyết bay ra khỏi Nhất Chỉ tự, bịch một tiếng rơi xuống đất.

Độc lang lắc lắc đầu, nhổ bùn cỏ trong miệng ra, đang muốn chất vấn: Sư phụ, con đắc tội ngài sao?

Kết quả tầm mắt đột nhiên tối lại, một cái mông hồng hồng từ trên trời giáng xuống, kèm đó còn một tiếng kêu sợ hãi!

- Ta...

Bành!

Độc lang còn chưa kịp nói, đã trực tiếp bị con khỉ đặt mông lên mặt, lần nữa cắm đầu vào trong đất...

- Ai u, ném xa như vậy, thế mà không bị thương.

Con khỉ vốn nghĩ rằng phen này chết chắc, thế mà lại không chút bị thương... Sờ sờ xuống dưới mông, cảm nhận được một đám vừa mềm vừa ấm. Cúi đầu nhìn xuống, lập tức thấy nửa cái mặt Độc lang lộ ra khỏi cái mông, ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn lên.

Con khỉ lúng túng gãi gãi đầu:

- Ai da, Đại sư huynh, ngại quá, không thấy huynh, ha...

- Đứng lên!

Độc lang phẫn nộ hống!

Tiếng nói vừa dứt, Độc lang lại cả kinh kêu lên:

- Còn nữa sao!!!

Con khỉ đang thắc mắc xem cái gì còn nữa, vừa ngẩng đầu lên đã thấy con sóc cùng Hồng Hài nhi bay tới, cũng may con sóc cùng Hồng Hài nhi đều khá nhỏ con, có rơi trúng cũng không đau.

Không đúng, còn sư phụ đâu?

Ý nghĩ này vừa hiện, đã lại thấy một bóng râm lao tới, Phương Chính từ trên trời giáng xuống!

- Con mẹ nó!

Mấy đệ tử đồng thời kêu lên!

- Tránh ra!

Phương Chính vừa rơi vừa hô.

Độc lang nghe tiếng, phí sức cả buổi mới tránh cái đầu khỏi mông con khỉ, giờ lập tức lại tuyệt vọng, còn chưa hết hay sao?!

Bành!

Phương Chính như bom thịt rơi xuống, Hồng Hài nhi một tay hất con sóc ra, bản thân cũng nhanh chóng né tránh. Con khỉ không né kịp, trực tiếp bị Phương Chính đập trúng, ngửa mặt ngã ra đằng sau. Một chút khí thế ấp ủ bao lâu cứ thế bị Phương Chính đập cho tan nát...

Độc lang mình đồng da sắt, tự nhiên không sợ bị đập trúng, đang muốn đứng lên, hống mấy tiếng phát tiết, kết quả vừa há miệng ra, một cỗ thanh khí nhập thể, sau một khắc, hai mắt liền trợn trắng, lung lay đổ sập xuống, le lưỡi, hai mắt trắng ngẩn...

- Sư phụ, sư huynh bị nện chết rồi!

Con sóc chạy tới, nhìn bộ dạng của Độc lang, hét lớn.

Phương Chính tranh thủ chạy tới, kiểm tra hơi thở, còn thở, không chết!

Hồng Hài nhi phẩy phẩy tay:

- Mùi gì vậy? Thối quá...

Con khỉ ngửa đầu nhìn trời, đánh chết nó cũng không thừa nhận chuyện đánh rắm!

Xác định Độc lang chỉ ngất thôi, Phương Chính cũng yên lòng, có điều vẫn có chút hoài nghi nói:

- Gia hỏa này sao như bị trúng độc vậy? Hai mắt trợn trắng, lưỡi nhả ra ngoài, chỉ thiếu có sùi bọt mép...

Con khỉ càng đỏ mặt hơn, cũng may mặt nó toàn lông, người khác nhìn không thấy được.

Đúng lúc này, một tiếng sấm rền vang lên, cuồng phong chợt tới, hóa thành một cái lồng đen kịt chụp lấy Vạn Phật điện. Dọa cho đám con sóc toàn thân run rẩy, Hồng Hài nhi cũng như gặp đại địch.

Phương Chính đã từng thấy hệ thống sửa chùa, tự nhiên cũng không kinh ngạc, phủi phủi tay:

- Chớ khẩn trương, đây là kỳ tích mà vi sư muốn cho các con xem, thế nào? Có phải rất thần kỳ hay không?

Hồng Hài nhi chu chu cái miệng nhỏ, Phương Chính vội nói:

- Tịnh Tâm, nãy ngã có va vào viên đá nào không!

Hồng Hài nhi lúng túng buông tay, quả nhiên, đệ tử không có nhân quyền, chưa kịp nói đã bị uy hiếp.

Con sóc cùng con khỉ chưa gặp qua cảnh nào như thế, cái đầu liên tục gật, ánh mắt nhìn Phương Chính cũng sáng lên! Nhìn tới mức khiến Phương Chính cảm thấy sảng khoái cả người... Đồng thời cũng ân cần hỏi thăm hệ thống đôi lần! Hắn nhớ không lầm, lần trước sửa Nhất Chỉ tự, hắn cũng bị đuổi ra ngoài. Có điều khi đó, hệ thống vẫn rất ôn nhu... Chẳng lẽ lần này đã tới thời kỳ tiền mãn kinh?

Đáng tiếc, hệ thống không thèm phản ứng lại Phương Chính.

Trong cuồng phong, có thể thấy được cái bóng người khổng lồ, cự nhân quơ quơ chùy sắt, đập loạn một hồi, nếu không phải đã từng có kinh nghiệm, thậm chí Phương Chính còn nghĩ có phải đang hủy nhà hay không...

Mấy phút sau, thanh âm đinh đinh biến mất, cuồng phong cũng tán đi.

Phương Chính lập tức vội vàng mở cửa lớn mà vào, đám Hồng Hài nhi cũng theo sát phía sau, lập tức...

- Sư phụ!

Hồng Hài nhi cả kinh kêu lên.

--------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay