Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 646

Chương 646: Rút Thưởng Một Cái Sọt

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 646: Rút Thưởng Một Cái Sọt

Đối với việc này, Phương Chính cũng chỉ có thể giúp đối phương tụng kinh mà thôi... Nhìn người nhà khóc chết đi sống lại, Phương Chính cũng cực điểm đau lòng, đáng tiếc, hắn không phải phật, không thể khởi tử hồi sinh. Điều hắn có thể làm, chính là nhanh chóng cứu càng nhiều người càng tốt...

Có Phương Chính gia nhập, việc cứu viện giảm bớt được nhân số thương vong. Ngay từ đầu mọi người còn không chú ý, dần dần, theo số lần Phương Chính xuất thủ ngày càng nhiều, cứu được càng nhiều người, đã có người bắt đầu chú ý tới hắn. Một thân tăng y tuyết trắng thêm cái đầu trọc, thực sự quá chói mắt.

Cũng có người theo đám Kỳ đội trưởng gọi Phương Chính là Thủ hộ phật, Phương Chính thì lắc đầu liên tục:

- Đừng có gọi vậy, bần tăng có cảm giác như đang đứng giữa thế lực xã hội đen vậy? Chư vị thí chủ, bần tăng cũng như các vị thí chủ, chỉ là làm một số việc bản thân có thể làm mà thôi, sao có thể tính là phật?

Đáng tiếc, Phương Chính càng khiêm tốn, mọi người càng tán thành, rất nhanh Phương Chính liền phát hiện, cái danh hiệu này không gỡ được nữa.

Rất nhiều người gọi Phương Chính như vậy, vì Phương Chính đúng là lợi hại, tốc độ như gió, lực lớn như voi, thực như cao thủ trong tiểu thuyết võ hiệp, khiến người khác sùng bái.

Có điều, một số người lại biết, hòa thượng này thực có thần thông! Khương Quân tận mắt nhìn thấy Phương Chính thi triển thần thông, hơn nữa thần thông kia còn cứu mạng hắn, cho nên ánh mắt Khương Quân nhìn Phương Chính, lại càng thêm cuồng nhiệt.

Tới lúc này, Phương Chính cũng phát hiện người tình nguyện mới tới có không ít gương mặt quen thuộc, nhìn kỹ lại, chính là những người trên hai chuyến xe đã được đưa ra ngoài, giờ tham gia đội tình nguyện chạy tới đây, có Tần Lam, có hướng dẫn viên du lịch... Có cả gã đeo kính cùng Lưu tỷ!

Phương Chính cũng không nghĩ tới, ba người Lưu tỷ, Lâm Mỹ Dư, gã đeo kính bị dọa gần chết còn dám quay lại! Có điều càng nhiều hơn là sự vui mừng, khẽ thi lễ về phía đối phương, sau đó thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, giấu bản thân mình đi. Bởi Phương Chính phát hiện, theo sau còn có một đám phóng viên, Phương Chính dù muốn nổi danh, nhưng không phải nhờ tai nạn mà nổi danh! Trong tai nạn, có ấm áp là đủ, kiếm thanh danh? Vậy thực hơi quá rồi...

Quả nhiên, các phóng viên đến, sau khi phỏng vấn quân đội, rất nhanh liền nghe tới cái tên Thủ hộ phật, thế là đều đi tìm Phương Chính, đương nhiên, Phương Chính sẽ không để bọn hắn nhìn thấy, tránh xa xa ra.

Đúng lúc này, Phương Chính nghe được Khương Quân cùng Tần Lam nói chuyện.

- Mọi người đã ra ngoài rồi, sao còn quay trở lại?

Khương Quân không hiểu mà hỏi.

Tần Lam thả đồ trên tay xuống, lau mồ hôi trên mặt, thấm thía nói:

- Từ cõi chết trở về mới hiểu được sinh mệnh đáng quý, chúng tôi cảm thấy, nên vì mọi người mà làm điều gì đó, cho nên liền quay trở lại. Hơn nữa, chúng tôi còn mang toàn bộ đoàn xe tới cảm ơn, cảm ơn cậu cùng Phương Chính trụ trì. Nếu không phải có hai người, không biết bao nhiêu người đã...

- Đừng, đây là trách nhiệm của tôi, không có gì cần cảm tạ. Ngược lại là Phương Chính trụ trì, nếu có cơ hội, đến cảm ơn cậu ấy mới đúng.

Khương Quân tranh thủ lắc đầu.

Nhắc tới Phương Chính, ánh mắt Tần Lam sáng lên, trong đầu hiện lên hình ảnh nụ cười ấm áp, dù chỉ đứng đó nhưng cũng như tỏa ánh nắng ôn hòa, bản năng nở nụ cười:

- Đúng vậy a, có cơ hội nhất định phải cảm ơn. Cũng không biết hắn đâu rồi... Sau này còn có thể gặp mặt hay không.

"Hữu duyên tự sẽ gặp lại." Phương Chính thầm nói, sau đó mở Vô Tướng môn, rời đi.

Theo thống kê, toàn bộ số người mất tích đã tìm lại được, nạn dân đã được di dời, còn lại chỉ còn việc trùng kiến công trình, cái này không phải việc hắn cần quan tâm. Theo các nhân viên rời đi, Phương Chính đã cảm thấy không còn ý nghĩa gì để ở lại. Việc còn lại ở đây, đã có những người khác lo được.

...

- A a a a a...

Trên đường lên Nhất Chỉ tự, Phương Chính a a hét lớn, hắn muốn khóc a! Khẽ tính lại, dọc đường cả cho trước mặt lẫn vụng trộm thi chú, hắn đã tiêu hao hết thảy một ngàn hai trăm điểm công đức! Lúc tiêu thì nghĩa vô phản cố, hiên ngang lẫm liệt, nhưng lúc này nhìn lại, thực sự đau lòng a! Giống như nhiều người, quẹt thẻ thì không tiếc tiền, nhưng lúc nhìn lại số dư, lúc đó đúng là lòng như muốn chết... Phương Chính hiện tại cũng như vậy.

"Đinh, đừng có kêu gào, lần này ngươi kiếm lợi lớn." Hệ thống đột nhiên mở lời.

"Cái gì, kiếm lợi lớn?" Phương Chính ngạc nhiên.

"Đúng vậy, ngươi kiếm bộn rồi! Lần này ngươi trực tiếp cứu 53 người, gián tiếp cứu 172 người, gián tiếp giúp mấy ngàn người, mặc dù gián tiếp thì được ít công đức hơn, nhưng số lượng lại đủ nhiều! Nhất là còn giúp một đám người nhìn rõ được thế giới, bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, tương lai những người này tích đức làm việc thiện, ngươi cũng có một phần công lao. Vừa rồi hệ thống đã thống kê, trừ bỏ đi tổn thất, lần này ngươi thu được 3446 điểm công đức. Thêm công đức trước đó nữa, chúc mừng ngươi, điểm công đức đạt tới năm chữ số! Hiện tại ngươi có một vạn lẻ ba điểm công đức!" Hệ thống nói.

Phương Chính ngạc nhiên, vốn cho là lần này thua lỗ, không nghĩ tới lại là kiếm bộn!

"Hệ thống huynh, xác định không tính nhầm chứ?"

Phương Chính hồ nghi hỏi, mặc dù hắn giúp rất nhiều người, nhưng tính thế nào cũng không tới mức được nhiều điểm công đức như vậy.

"Nếu ngươi cảm thấy hệ thống tính sai, ta có thể giúp ngươi tính bớt một chút." Hệ thống nói.

Phương Chính vội vàng: "Đừng, ta tin tưởng hệ thống huynh tính toán cẩn thận."

Hệ thống tiếp tục nói: "Chuyện này vẫn chưa hết, việc thiện còn đang truyền bá, tiếp đó sẽ còn không ít công đức vào sổ. Bất kể thế nào, công đức hiện tại đã vượt qua một vạn, rất tốt."

"Ví dụ?" Phương Chính thầm run lên, lúc trước công đức đạt tới một ngàn, hắn có thể vận dụng 10% tiền hương hỏa cho việc mua bán, để hắn thoát khỏi nghèo khó không cần lo lắng chết đói. Giờ công đức đạt tới một vạn, sẽ có bao nhiêu lợi ích a? Hắn không thể chờ thêm nữa.

"Thứ nhất, ngươi có thể dùng 20% tiền hương hỏa, lần tiếp theo đề thăng là mười vạn công đức, cố lên thiếu niên.

Thứ hai, công đức đạt tới một vạn, hệ thống rút thưởng thăng cấp! Sau này ngươi có thể rút ra phần thưởng có giá trị 5000 công đức trở lên, lần tiếp theo để thăng là mười vạn công đức.

Thứ ba, hệ thống miễn phí một lần thăng cấp Vạn Phật điện, Vạn Phật điện là hạch tâm của chùa, đại điện thăng cấp, cả chùa sẽ được lợi ích nhất định!

Thứ tư, hệ thống miễn phí tăng cấp một thần thông, có điều đây là ngẫu nhiên, không thể khống chế.

Thế nào, có thích không?" Hệ thống hỏi.

Phương Chính nghe xong, lập tức hớn hở, lại cười ha ha: "Thích! Rất thích!"

"Hiện thăng cấp luôn chứ?" Hệ thống hỏi.

"Chờ một chút, ta về chùa đã!"

Phương Chính nói xong, vung chân dài, một đường phi về Nhất Chỉ tự.

-----------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay