Chương 643: Cầu Gãy
Nhưng sau một khắc, Phương Chính lại đằng không bay lên, một chân giẫm trên dây thừng!
Trái tim đám người run lên theo, mẹ nó, đúng là tìm chết mà!
Nhưng bọn hắn không biết, giày Phương Chính đi là Phổ Độ giày, đạp ở đâu cũng như đạp trên đất bằng, nhiều nhất là có chút lắc lư mà thôi! Phương Chính đứng trên dây thừng, chân dài sải ra, vạt áo trực tiếp bị hất lên, bước đi như bay!
Tất cả cùng trợn mắt hốc mồm, biểu diễn xiếc sao!
Một trận gió lớn thổi tới, dây thừng đong đưa, lòng người càng xiết lại, nhưng thân thể Phương Chính cũng theo gió mà động, tốc độ không giảm, mấy bước đã chạy tới.
Nhìn thấy Phương Chính tiếp đất, mọi người mới thở nhẹ một hơi, ánh mắt nhìn Phương Chính đều trở nên không bình thường.
- Gia hỏa này không phải là diễn viên gánh xiếc chứ?
Mã Hữu thầm nói.
Kỳ đội trưởng trừng mắt một cái:
- Im lặng, tất cả chú ý, tiếp tục di chuyển!
Cho dù nghi hoặc, nhưng Kỳ đội trưởng biết thời gian là sinh mệnh, không có thời gian để hắn lãng phí. Bất kể hòa thượng gây ngạc nhiên thế nào, hắn chỉ muốn tranh thủ thời gian đi cứu người! Còn Phương Chính... Có năng lực thì càng tốt, bớt vướng víu.
Toàn thể nghe lệnh, theo Kỳ đội trưởng chạy về phía trước, Phương Chính cùng Khương Quân theo sau.
- Pháp sư, quá đỉnh!
Khương Quân giơ ngón cái với Phương Chính.
Phương Chính cũng thầm cười khổ, hắn đương nhiên có thể bò được, nhưng bò quá chậm, hắn cũng muốn tranh thủ thời gian. Không tồi, binh sĩ đúng là binh sĩ, tố chất tốt, không dây dưa dài dòng, ngoại trừ ánh mắt có chút sửng sốt, còn lại chỉ cắm đầu chạy, tăng tốc đi cứu viện!
Phương Chính càng chạy càng thấy hỏng bét, ảnh hưởng của dư chấn còn mạnh hơn hắn nghĩ, không ngừng có xe bị đá lớn trực tiếp đập trúng, có người trực tiếp bị đập chết tại chỗ...
Cho dù như thế, Kỳ đội trưởng vẫn cho người cạy mở xe, đem người bên trong kéo ra, như lời hắn nói, người có chết, cũng cần được đưa về nhà!
Có xe đã đâm thẳng xuống vách núi, nhìn tình huống này, mọi người cũng vô phương, chỉ có thể đưa tay chào tiễn biệt, sau đó lại tăng tốc, tăng tốc chạy về phía trước.
Phương Chính nhìn những người bình thường này, vì một đám người không quen biết mà cắn răng chạy vội, khát thì vừa uống vừa chạy, mệt rồi cũng không nói, thậm chí có người bị đá rơi đập sưng chân, cũng vẫn theo mọi người chạy, chưa cứu hết người, không quay đầu lại!
Phương Chính đi theo sau, cảm thấy việc bản thân dùng thần thông cứu người, so với những quân nhân này thực không đáng là gì! Mấy người này mới thực sự là vĩ đại!
Chạng vạng tối, đám người rốt cục tới đường cái, đối diện là khu du lịch Ngũ Môn câu, dưới núi có một trấn nhỏ, ở trong có cảnh sát duy trì trật tự, hết thảy đều tốt, cũng không có ai bị thương vong, khu du lịch nên cũng không thiếu đồ ăn thức uống duy trì trong thời gian ngắn, nhưng để duy trì tới tối muộn như này thì chưa đủ, chỉ có điều đã không dám ở trong phòng nữa.
Đúng lúc này, tiếng động cơ ù ù vang lên, lại là một đội máy bay trực thăng bay tới.
- Nhìn cái gì vậy? Mau hỗ trợ dỡ hàng!
Kỳ đội trưởng đá một tên binh sĩ đã chạy không biết bao nhiêu km dậy, cùng nhau chạy tới phía máy bay hạ cánh. Mà bên này, Khương Quân cũng đã mệt tới sùi bọt mép, mắng:
- Mẹ nó... Đám gia hỏa này điên rồi? Đều là người cả chứ có phải máy đâu, cho thở một chút a...
Khương Quân tự hỏi, tố chất thân thể của bản thân vô cùng tốt, bình thường mỗi ngày đều cõng vật nặng mà chạy năm km, nhưng so với những binh sĩ này, hắn chợt phát hiện, thể lực tuy không chênh lệch, nhưng nghị lực lại kém xa! Những khuôn mặt non nớt ở đây đều đang liều mạng, rõ ràng mệt không đứng dậy nổi, nhưng có việc vẫn cắn răng bò dậy làm.
Phương Chính còn tốt, nhục thân hắn đã được phật khí tẩm bổ, lại có hệ thống gia trì, có thể nói là quái thú hình người, thể lực đương nhiên tốt. Vỗ vỗ Khương Quân ở lại nghỉ một chút, sau đó cũng đi khiêng vật tư.
Khương Quân thấy vậy, khẽ cắn răng, kêu to một tiếng lấy tinh thần, chạy qua hỗ trợ, có thể bếch được một thùng đồ thì tốt một thùng đồ.
Mặc dù mọi người đều rất đói và khát, nhưng cũng không xuất hiện tình trạng tranh đoạt, dưới sự tổ chức của cảnh sát cùng nhân viên quản lý khu du lịch, mọi người lần lượt tới lấy hàng, các binh sĩ nhanh chóng dỡ từng thùng hàng xuống, sau đó có người tới phân phát cho mọi người.
Vất vả dỡ vật tư xong, Kỳ đội trưởng cũng đã mệt tới không bước nổi, đặt mông ngồi bên cạnh Phương Chính, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của đối phương:
- Đại sư, cậu đúng là quái vật!
Vừa rồi, mọi người có thể khiêng hai thùng nước đã rất trâu bò, dù sao cũng đã tiêu hao quá nhiều thể lực, chạy từ buổi sáng tới chạng vạng tối, máy móc còn muốn rã rời. Kết quả là hòa thượng này mặc dù cũng là một lần hai thùng, nhưng đi về nhanh như gió, hiệu suất một người bằng nửa cái tiểu đội! Quan trọng nhất là, hắn còn không biết mệt!
Các binh sĩ dù không nói, nhưng ánh mắt nhìn Phương Chính đều đã như nhìn quái vật.
Kỳ đội trưởng một mực nín nhịn, giờ rốt cục có thời gian thở một hơi, cảm thán một câu.
Phương Chính cười nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng tập võ, thể lực khá tốt.
- Tôi không còn gì để nói, phục ngài.
Kỳ đội trưởng nhìn mọi thứ đã vào guồng, lần đầu nở nụ cười.