Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 642

Chương 642: Hòa Thượng Này Muốn Chết Sao

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 642: Hòa Thượng Này Muốn Chết Sao

Thời gian tiếp đó trôi qua một cách chậm rãi, rất nhiều người lo lắng chờ cứu viện.

Phương Chính đến vị trí chính giữa hai đội ngũ, trấn an một số người đang lo lắng, nhất là đám trẻ nhỏ, bị dọa tới mặt trắng bệch.

Có người ngồi trong góc, cầm điện thoại xem video đã quay sẵn từ trước, nhìn hình ảnh người nhà mà khóc như mưa.

Một bên đường là vực sâu, một bên là vách núi, trên đầu thì có đá rơi, thời gian dần trôi qua, tâm tình của mọi người lại rơi xuống đáy vực. Cũng may có Bàn Nhược chú của Phương Chính ngẫu nhiên phát uy, để mọi người thấy có thần thông hộ thể, nhìn thấy hy vọng tiếp tục. Lại thêm mấy người Khương Quân cùng lái xe hiệp lực tổ chức, tâm tình của mọi người mới không sụp đổ.

Sau mấy tiếng, có tiếng hô hoán truyền tới:

- Phía trước có người không?

Một tiếng hô này vang lên, tựa như ném một hòn đá vào đầm nước lặng, tất cả mọi người cùng đứng dậy!

Khương Quân lập tức xông lên đống đá, nhìn về phía một bên đường đã đoạn, quả nhiên đã thấy một đám người mặc quân trang đi tới! Trong nháy mắt, hai mắt Khương Quân liền khẽ ướt, lần đầu, hắn cảm thấy quân trang thật con mẹ nó đẹp trai!

- Có người! Chúng tôi có chín mươi hai người!

Khương Quân kêu lớn.

- Mọi người không cần lo lắng, chú ý bảo vệ tốt bản thân, chúng tôi nghĩ cách cứu mọi người!

Một sĩ quan kêu lên.

Khương Quân gật đầu.

Lúc này gã đeo kính cũng đứng dậy, nhìn thấy binh sĩ bên đối diện, trực tiếp vui vẻ gào khóc, rốt cục cũng thoát, nhìn thấy hy vọng sống!

Phương Chính liền nhanh chóng kéo đối phương xuống, đứng trên đống đá quá nguy hiểm, chẳng may dư chấn lại tới, rất có thể khiến đối phương trượt chân ngã, Phương Chính hắn không xác định được Bàn Nhược chú có thể chống lại cú ngã mạnh như vậy hay không.

Đám người xác định quân đội tới cứu, lập tức cảm thấy lệ rơi đầy mặt. Mặc dù trên người còn có Bàn Nhược chú hộ thể, còn có Khương Quân không ngừng động viên, còn có hòa thượng thần kỳ, nhưng ai có thể đảm bảo được, chỗ bọn hắn đang đứng có thể sụp hay không? Sợ hãi vẫn cứ một mực tồn tại, chỉ là có người giúp bọn hắn san sẻ mà thôi. Nhưng bọn hắn biết, không rời được nơi này, tính mạng vẫn chưa được đảm bảo!

Hiện tại thì tốt rồi, quân đội đã tới, hy vọng thực sự đã tới.

Khi bọn hắn nhìn thấy quân đội tới, tất cả cùng bỏ qua tuổi tác, chỉ cảm thấy, làm lính thực đáng yêu!

Hơn nữa càng là đáng tin!

Mọi người dưới sự trợ giúp của các binh sĩ, nhanh chóng được đưa tới phía đối diện, sau đó có người chuyên môn đưa về sau.

Có điều, có người là ngoại lê.

- Các đồng chí, tôi là cảnh sát, tôi muốn cùng cứu viện.

Khương Quân nhìn mọi người rời đi, đột nhiên dừng lại, nói với một sĩ quan.

- Cảnh sát?

Đối phương là một đại đội trưởng, đại đội trưởng khẽ ngây người, hiển nhiên không nghĩ tới, ở đây còn có cảnh sát.

- Đúng vậy!

Khương Quân nói.

- Được, chúng tôi đang thiếu người, theo cùng mọi người đi.

Kỳ đại đội trưởng cũng không khách khí, lập tức gật đầu đáp ứng.

Khương Quân lập tức gia nhập đội ngũ.

Phương Chính cũng đi theo, Khương Quân sửng sốt:

- Pháp sư, cậu cũng đi?

Phương Chính gật đầu nói:

- Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, bần tăng nào có thể không đi?

Nhìn vị hòa thượng thần kỳ này cũng muốn đi, Khương Quân lập tức mừng rỡ, hắn đã tận mắt chứng kiến uy lực thần kỳ kia, tuyệt đối là thần thông cứu mạng.

Có điều vị đại đội trưởng kia lại khẽ hoài nghi nhìn sang Phương Chính.

Có điều Phương Chính thể hiện thái độ nhất định phải tham gia, lại có sự cam đoan của Khương Quân nữa, cho nên cũng gật đầu:

- Có thể đi theo, nhưng không thể kéo mọi người lại, nếu tụt lại phía sau, tôi lập tức cho người đưa cậu trở về! Tôi nhắc lại, đây là cứu viện, không phải trò đùa!

Phương Chính nói:

- Thí chủ yên tâm, nếu bần tăng không theo kịp, sẽ tự động rời đi.

Kỳ đội trưởng gật đầu:

- Chúng tôi thực sự thiếu nhân thủ, nếu các cậu có thể giúp một tôiy, tôi cảm ơn trước.

- Tất cả đại đội chú ý, cùng lên!

Đại đội trưởng hạ lệnh, các binh sĩ nhanh chóng mắc dây thừng, thuần thục bò qua. Tới lượt Khương Quân, Khương Quân cũng không yếu thế, thoải mái theo sát phía sau.

Kỳ đội trưởng đi trước, hắn cũng không lo lắng về Khương Quân, nhìn qua cũng có thể thấy, Khương Quân này là người được huấn luyện nghiêm chỉnh, muốn bò qua dây thừng không khó. Nhưng đối với hòa thượng trắng bóc kia, hắn lại không thấy sự tin tưởng. Quá trắng, lại cũng không thấy có đường cong cơ bắp, thực như công tử nhà giàu an nhàn sung sướng. Bò qua dây thừng chính là ải thứ nhất cho Phương Chính, nếu ngay cả một sợi dây thừng cũng không bò qua được, hắn nhất định cho người đưa Phương Chính về. Cứu viện không chỉ cần lòng nhiệt tình là đủ, không có năng lực, vậy sẽ thành phá hoại.

Kết quả, Kỳ đội trưởng vừa quay đầu lại liền ngẩn người, chỉ thấy Phương Chính đứng trước dây thừng không bò tới.

Kỳ đội trưởng khẽ nhíu mày, chẳng lẽ hòa thượng này không dám?

Một binh lính thấy vậy, hô to:

- Pháp sư, không được thì thôi, cậu về trước đi!

- Chúng tôi cũng không có nhiều người, thực không tiện phân tâm chiếu cố cậu.

Một binh lính khác hô theo, bọn hắn không phải xem thường Phương Chính. Ngược lại, đứng trước thiên tai, lại dám can đảm quay trở lại, sự can đảm cùng lòng tốt này đã đủ khiến mọi người tôn trọng. Mà bọn hắn cũng nói thực, bọn hắn cần đồng đội, chứ không cần người cản đường.

Nhưng Phương Chính vẫn không nhúc nhích, hắn chờ, chờ tất cả mọi người đi qua hết rồi lại nói, dù sao, cách hắn đi qua khác với các binh sĩ, làm thế quá phí thời gian.

Kỳ đội trưởng nhíu mày, nói với một người bên cạnh:

- Mã Hữu, lúc nữa cậu đưa hòa thượng về.

- Nhưng... Đại đội trưởng...

Mã Hữu có chút không vui, hắn còn muốn vào làm nhiệm vụ, kết quả nửa đường phải quay về, khó chịu!

- Đây là mệnh lệnh!

Kỳ đội trưởng trừng mắt nhìn lại, Mã Hữu chỉ có thể đứng nghiêm chào, cao giọng hô:

- Rõ!

Lúc này, Khương Quân đã đi qua, hắn là người cuối cùng.

Kỳ đội trưởng nói:

- Mã Hữu, đi qua đi.

Mã Hữu bất đắc dĩ, chuẩn bị trở về.

Đúng lúc này, có người hô.

- Hòa thượng kia muốn làm gì?

- Phương Chính...

Khương Quân cũng giật nảy mình, kêu theo.

Kỳ đội trưởng, Mã Hữu nhìn sang, chỉ thấy Phương Chính vung trường bào, sau đó hít một hơi thật sâu, đột nhiên gia tốc, một cước đạp lên dây thừng!

- Hắn điên rồi sao?!

- Dây thừng mềm như vậy, gió lại lớn như thế, chẳng may lại thêm một lần dư chấn... Xem như diễn viên xiếc chuyên nghiệp cũng không đi qua được.

Không ít người há miệng thật to, khẩn trương xiết chặt nắm đấm, lòng chỉ có một suy nghĩ, hòa thượng này muốn chết sao!

---------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay