Chương 641: Ấm Áp, Nghẹn Ngào
Nhìn bóng lưng hai người chạy đi, đám người cùng lắc đầu, sớm không làm đi? Giờ mới tới cầu người ta? Quả nhiên, là người, có thể đa nghi, nhưng đối với việc mà bản thân không rõ, vẫn không nên võ đoán. Đồng thời, mọi người cũng âm thầm cảm thấy may mắn, may mà không theo hai người Lưu tỷ trào phúng Phương Chính.
Ai nấy bản năng đưa tay sờ mi tâm, tâm tình vốn còn khủng hoảng, giờ triệt để bình tĩnh lại. Trên mặt cũng nở mấy phần tiếu dung...
Khương Quân cũng hiện vẻ ngạc nhiên, chấn kinh cùng phức tạp... Có điều cũng không nói gì thêm.
Nghe có người ở sau lưng gọi, Phương Chính đỡ hướng dẫn viên Trình Nhất Hàm, nên cũng không quay đầu lại.
- Pháp sư có người gọi cậu.
Trình Nhất Hàm nói.
Phương Chính mỉm cười:
- Chúng ta đi đường của chúng ta, pháp bất khinh truyền, bọn họ đã bỏ qua cơ hội, sao có thể còn muốn có là được? Thần thông của bần tăng chỉ tặng người hữu duyên.
Thanh âm của Phương Chính không nhỏ, Lưu tỷ cùng Lâm Mỹ Dư đều nghe được rõ ràng, lòng thầm run lên, càng thêm bối rối.
Hai người một đường chạy tới, giày rớt mất một chiếc cũng không dừng lại. Giày dù đáng tiền, nhưng mệnh càng đáng giá hơn! Tần Lam đã dùng sự thực để chứng minh thần chú thần kỳ, chẳng khác nào cái mạng thứ hai, hai người vì mạng sống, tự nhiên không quan tâm thứ khác nữa.
Phương Chính đi chưa xa, hai người đã đuổi kịp, trực tiếp ngăn Phương Chính cùng Trình Nhất Hàm lại.
- Lưu nữ sĩ, các cô tới làm gì?
Trình Nhất Hàm nhíu mày, cô cũng không nhìn thấy thần tích trên người Tần Lam, cho là hai vị khách khó chiều này lại tới gây chuyện, khó chịu nói.
- Đại sư, chúng tôi sai rồi, cầu ngài gia trì thần chú cho chúng tôi.
Lưu tỷ năng nỉ nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Cơ duyên không nắm, bỏ qua không cầu lại được, trở về đi, bên kia có nhiều người, mọi người giúp cô đỡ một chút, cũng có thể an toàn vượt nan quan.
Nói xong, Phương Chính lại cùng Trình Nhất Hàm bước qua, đúng lúc này dư chấn lại tới, Lưu tỷ cùng Lâm Mỹ Dư dọa tới ôm chặt chân Phương Chính, quỷ khóc sói gào:
- Tôi không muốn chết, cứu tôi, mau cứu tôi...
Phương Chính bất đắc dĩ, còn chưa có chết a, cần phải phản ứng dữ dội vậy sao?
Trình Nhất Hàm nghi hoặc, thần chú thật lợi hại vậy sao? Khiến hai người này phải cầu Phương Chính như thế?
Phương Chính thấy hai người ôm chân không bỏ, dư chấn xong lại tiếp tục quỳ gối đập đầu bôm bốp, cuối cùng đành thở dài. Hai người dù đã bỏ lỡ cơ duyên, nhưng lại quỳ dập đầu cầu chú, cũng thỏa mãn quy củ thành tâm, đây chính là cơ duyên, trước là Phương Chính cho, giờ là cầu mới được, cũng tính là cho hai người một bài học.
Nghĩ tới đây, Phương Chính gia trì giúp hai người một đạo Bàn Nhược chú. Hai người cảm kích vô cùng, lần nữa dập đầu bái tạ, sau đó mới quay người rời đi.
- Phương Chính Pháp sư, thần chú này thực có tác dụng vậy sao?
Trình Nhất Hàm hỏi.
Phương Chính cười cười, không nói, Trình Nhất Hàm càng thêm nghi hoặc.
Vượt qua một đống đá, liền thấy một chiếc xe khách khác, chiếc xe này may mắn hơn, không bị đá lớn đập trúng, lái xe cùng hướng dẫn viên du lịch đã tổ chức cho du khách xuống xe, sơ tán trên khoảng đất trống, có điều mọi người đều vẫn rất bối rối...
Có Trình Nhất Hàm nói chuyện, mọi việc rất thuận lợi, có điều hai bên đều có quá nhiều người, không thích hợp để cùng tụ lại. Còn lúc gia trì Bàn Nhược chú cho mọi người, vì không có người cản trở, cho nên lại nhẹ nhõm hơn nhiều.
An bài mọi người thỏa đáng, Phương Chính lại nhìn về phía trước, con đường phía trước cũng đã sụp, xa xa không nhìn thấy xe nào khác, cũng thở nhẹ một hơi. Phương Chính tìm một chỗ không có người, lấy điện thoại ra xem tin tức, xem tình huống bên ngoài. Trước mắt, hắn cũng không dám tùy tiện rút thần thông. Thần Cảnh thông rút cái mới thì mất cái cũ, Kim Cương hộ thể Bàn Nhược chú tuy chưa phải tốt nhất, nhưng cũng xem là ứng đối được. Trời mới biết, nếu rút tiếp, bao giờ mới có thể rút được thần thông thực dụng hơn, cho nên, giờ cũng chỉ có thể chờ lực lượng chức năng tới cứu.
Mở điện thoại, ấn vào ứng dụng đọc báo, lập tức thấy xuất hiện một bài trên đầu trang, ấn vào thì có thể thấy một video.
Phương Chính ấn xem, trong video, tất cả các xe con trên đường tới tấp ép vào lề đường, từng chiếc xe cảnh sát giao thông hú còi lao qua, đằng sau còn có xe quân đội.
Dưới video có cả ngàn bình luận!
"Ngũ Môn câu có động đất, cảnh sát giao thông địa phương đã mở đường, quân đội cũng được huy động đi cứu viện. Xe con trên đường đều chủ động nhường đường! Cảm động!"
"Đây mới là phong phạm quốc gia! Mạnh mẽ không phải ở dùng súng đạn đánh nhau, mà là lúc cứu đồng bào, có thể tới trước tiên!"
"Ủng hộ, tổ quốc của!"
"Ủng hộ đồng bảo Ngũ Môn câu!"
Nhìn tới tin tức này, Phương Chính xác định lực lượng cứu hộ của chính phủ đã xuất động, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ tới.
Đúng lúc này, lại có một video được đăng lên, Phương Chính nhìn quanh một chút, đã hồi lâu không thấy dư chấn tới, hơn nữa mọi người đều đã có Bàn Nhược chú hộ thể, không cần hắn phí tâm. Vì vậy tiếp tục ấn xem...
Hình ảnh trong video đã là đường núi, nơi này có nhiều đoạn đường đã bị đá rơi chặn lại, lại thêm xe ra vào ngăn trở, thực sự không cách nào né tránh. Từng đội quân đội từ trong các khe hở chạy chậm qua, đàng trước còn có sĩ quan không ngừng la lên:
- Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Động đất không đợi chúng ta, nhanh một giây cứu một người!
Có thể nhìn thấy, những binh lính này đã ướt đẫm mồ hôi, thở hồng hộc, nhưng vẫn cắn răng tăng tốc độ.
Bên dưới video có một dòng chữ chạy: Đây là binh sĩ trong quân doanh cách đây hai ngọn núi, bọn họ vừa nhận được lệnh, lập tức xuất phát, tay không tấc sắt vượt hai ngọn núi tới cứu viện. Mọi người hãy nhớ kỹ khuôn mặt của họ, dưới một thân quân trang nghiêm nghị này là từng khuôn mặt non nớt! Nhưng, đây là những anh hùng...
Phương Chính nhìn tới đây, lòng khẽ thấy ấm áp, cái mũi cũng có chút nghẹn ngào. Những binh lính này cũng là người, không có bất tử chi thân như hắn. Động đất sẽ không phân biệt đâu là người gặp nạn, đâu là người cứu hộ, một khi đá rơi xuống, bọn hắn cũng chỉ là thân thể máu thịt! Tới đây, tương đương với đem sinh mệnh giao cho ông trời, lúc nào cũng có thể hy sinh! Nhưng bọn hắn vẫn tới, chạy vội mà tới, không có một tia lề mề, toàn lực mà tới!
Bên dưới, đã có cả trăm bình luận!
"Quân đội của chúng ta!"
"Bình thường không thấy đâu, nhưng khi có tai nạn, bọn hắn luôn xuất hiện ở tuyến đầu!"
"Bọn hắn vẫn còn nhỏ..."
"Tôi là một lão binh đã xuất ngũ, tôi muốn nói, bọn hắn không phải trẻ nhỏ! Bọn hắn là anh hùng! Từ một khắc mặc quân phục lên người, chúng tôi đã xác định, lúc nào cũng có thể hy sinh! Có lẽ thời bình không có chiến tranh, nhưng thiên tai, cũng vô tình như vậy. Cầu nguyện, các đồng đội của tôi, các cậu nhất định có thể bình an trở về."
"Có người tình nguyện tới Ngũ Môn câu cứu viện không? Chúng tôi muốn tham gia cứu viện!"
"Tôi cũng muốn đi, tôi ở gần đây, nhà tôi có siêu thị, có thể cung cấp nước uống cùng đồ ăn."
"Nhà tôi bán vật quân dụng, có thể cung cấp một chút lều vải."
"Tôi là tài xế xe tải, hiện tại đang nghỉ ngơi, nếu cần vận chuyển cứ liên lạc tôi, số điện thoại 033xxx"
"Cháu là học sinh, có thể làm được gì không?"
-------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!