Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 640

Chương 640: Kim Cương Hộ Thể Bàn Nhược Chú

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 640: Kim Cương Hộ Thể Bàn Nhược Chú

Có điều vẫn có người nhìn ra điểm khác biệt, chính là Khương Quân! Hắn hoài nghi nhìn ngón tay Phương Chính, lòng thầm nhủ: Chẳng lẽ trong tay người này có dấu ấn? Nhưng rõ ràng không có đồ án nào a, sao có thể điểm một cái liền điểm ra một ấn ký?

- Pháp sư, như vậy là gia trì xong rồi sao?

Gã đeo kính thấy Phương Chính điểm mi tâm Tần Lam liền kết thúc, có chút bất đắc dĩ nói:

- Cậu... Tốt xấu gì cũng nên làm nhiều một chút a.

Lâm Mỹ Dư nói:

- Là thừa cơ chấm mút sao?

Tần Lam trợn mắt nhìn Lâm Mỹ Dư, chấm mút? Nếu quả thực là chấm mút, ai mà chấm mút keo kiệt như thế? Nắm tay một cái cũng tốt hơn điểm lên trán a?

Lâm Mỹ Dư thấy vậy, lập tức có ý tốt nói:

- Cô còn không tin? Ha ha... Được rồi, trẻ nhỏ đúng là trẻ nhỏ, thực sự cho rằng trên đời này có cao tăng, có Phật Đà sao?

Tần Lam rốt cục nhịn không được, hừ lạnh một tiếng:

- Không phải trước đó chị cũng nói cảnh sát đều là người xấu sao? Hiện tại thì thế nào? Sự thực chứng minh, kinh nghiệm của các người cũng chỉ là một câu chuyện cười.

Lâm Mỹ Dư, Lưu tỷ bị nói lại, nhất thời không phản bác được.

Phương Chính nói:

- Còn có ai cần bần tăng gia trì không?

Đám người đưa mắt nhìn nhau, gia trì? Thực đúng là chuyện vô căn cứ.

Đúng lúc này, một người đứng ra nói:

- Pháp sư, tôi thử một chút.

Đây là tài xế lái xe.

Phương Chính gật gật đầu, lập tức gia trì Bàn Nhược chú cho lái xe. Sau đó, hướng dẫn viên du lịch cùng mấy người được Phương Chính cứu đều tới tấp đi tới, thỉnh gia trì thần chú. Nhìn nhiều người chủ động tiến lên như vậy, nhưng người khác cũng dao động theo.

Đúng lúc này, Khương Quân đi tới trước mặt Phương Chính, mọi người khẽ ngạc nhiên, chẳng lẽ vị cảnh sát này không nhìn được nữa, muốn vạch trần âm mưu của hòa thượng?

Kết quả lại ngoài dự đoán, Khương Quân nhìn thẳng vào Phương Chính, thản nhiên nói:

- Gia trì cho tôi một cái đi.

Đám người khẽ ngẩn người, gia hỏa này làm gì? Thân là cảnh sát mà còn đi mê tín?

Phương Chính mỉm cười nhìn Khương Quân, người khác không nhìn được, nhưng Phương Chính có thể hiểu. Khương Quân còn chưa tin hắn, nhưng đang dùng cách này để mượn tay Phương Chính cho người khác hy vọng! Bất kể thần chú là thật hay không cũng không quan trọng, đối mặt thiên tai, hy vọng là thứ còn càng quan trọng hơn thần thông! Người mà lâm vào tuyệt vọng, đó mới là điều đáng sợ.

Phương Chính khẽ gật đầu, cũng gia trì cho Khương Quân một cái Kim Cương hộ thể Bàn Nhược chú.

Có Khương Quân làm mẫu, những người khác cũng tới tấp nhờ Phương Chính gia trì. Một người tới Phương Chính gia trì một cái, gia trì một cái Phương Chính đau lòng một cái... Đều là công đức a!

Nhìn thấy tất cả cùng được gia trì thần chú, Lưu tỷ cùng Lâm Mỹ Dư cũng đứng ngồi không yên, có điều hai người cũng ngại nhờ Phương Chính gia trì, dù sao còn mới châm chọc khiêu khích người ta a.

Phương Chính nhìn về phía hai người, hai người bản năng nghiêng đầu tránh đi, Lưu tỷ quật cường nói:

- Ai, giờ là thời đại khoa học kỹ thuật, thần chú? Đúng là trò cười.

Lâm Mỹ Dư cũng nói:

- Thứ này, chỉ là để bản thân an tâm hơn một chút mà thôi, nếu đá rơi xuống, còn không phải đều ngắc ngoải?

Phương Chính mặc dù có lòng gia trì giúp hia người, nhưng nếu hai người đã nói vậy, hắn cũng không muốn nhiệt tình mà bị xa lánh, lập tức bỏ suy nghĩ gia trì Kim Cương hộ thể Bàn Nhược chú cho hai người. Quay sang nói với Khương Quân:

- Khương thí chủ, bần tăng nhớ ở trước còn có một chiếc xe khách khác, bần tăng đi trước xem một chút, xem họ có cần giúp đỡ hay không.

Khương Quân thấy qua thân thủ của Phương Chính, tiện tay có thể xách lái xe ra, lúc đá rơi cũng có thể vừa kéo người, vừa đánh bay đá rơi. Hơn nữa, biểu hiện của Phương Chính trước giờ đều rất trầm ổn, chưa hề kinh hoảng, lại thêm hai tiếng phật hiệu có tác dụng trấn an kia. Khương Quân khá yên tâm về Phương Chính, gật đầu:

- Pháp sư, chú ý an toàn.

Phương Chính gật đầu, đang muốn rời đi, đã thấy hướng dẫn viên du lịch bỗng chạy tới:

- Pháp sư, tôi dẫn cậu đi, tôi có quen với mấy người xe trước, cũng tiện để nói chuyện.

Phương Chính nói:

- Lần đi này rất nguy hiểm...

Tôi là người ở khu vực này, từ nhỏ đã sống cùng động đất, tôi cũng biết tự ứng cứu thế nào. Hơn nữa, tôi là hướng dẫn viên, bọn hắn là hành khách, tôi cũng muốn tận lực giúp họ một chút.

Nữ tử hơi ngẩng đầu, kiên định nhìn Phương Chính, vè kinh hoảng lúc trước đã triệt để bình tĩnh lại.

Khương Quân nói:

- Dẫn cô ấy đi đi, có người quen dễ làm việc hơn. Nếu không chưa hẳn bọn họ đã nghe cậu.

Phương Chính nghĩ một chút liền đồng ý, đồng thời cũng bội phục lá gan của hướng dẫn viên du lịch, trong hoàn cảnh hiện tại, đương nhiên ở lại là tốt nhất, nhiều người giúp nhau nhìn lên, có thể chiếu cố lẫn nhau, ai lại ngu ngốc đi tìm nguy hiểm cùng hắn? Người chịu đứng ra lúc này, đều phải có dũng khí lớn, trong lòng có thiện niệm! Đương nhiên, Phương Chính cũng sẽ không để vị hướng dẫn viên này thực sự gặp nguy hiểm.

Hai người từng bước đi lên...

Lúc này, dư chấn lại bắt đầu.

Đá vụn rơi xuống, mọi người đã sớm chuẩn bị, đá nhỏ như này chỉ cần dùng hành lý các thứ che đầu là được.

- Mọi người cẩn thận, có đá lớn!

Khương Quân đột nhiên hét lớn!

Tần Lam ngẩng đầu một cái, vừa vặn nhìn thấy một tảng đá to bằng đầu người rơi xuống, tránh không kịp, Khương Quân cũng không cứu kịp!

"Xong!"

"Chết người rồi!"

Suy nghĩ này xuất hiện trong đầu tất cả mọi người...

Ngay cả Tần Lam cũng tuyệt vọng nhắm mắt lại, cô chỉ mang theo một cái túi nhỏ, căn bản không cản được đá lớn như thế, mùi vị tử vong tràn vào trong mũi, sợ hãi, kinh hoảng, bất lực, còn có vô số điều không nỡ hội tụ lại, bật khóc...

Nhưng đột nhiên, một tiếng kim thiết va chạm vang lên!

Tiếp đó là tiếng kinh thán dồn dập!

Tần Lam ngạc nhiên, cô còn có thể nghe được, cô còn chưa chết? Mở to mắt nhìn lại, chỉ thấy một tảng đá lớn lăn lốc trên mặt đất, những người khác thì trợn mắt nhìn cô!

- Chuyện này... Là thế nào?

Tần Lam nhìn quanh một vòng, không ai giúp cô cản lại tảng đá lớn này, như vậy chuyện gì đã xảy ra?

- Cô... Không sao?

Gã đeo kính khiếp sợ nhìn Tần Lam.

Tần Lam vỗ vỗ người, ngu ngơ hỏi:

- Tôi còn lành lặn chứ?

- Lành lặn.

Gã đeo kính cũng không biết vì sao lại đi trả lời vấn đề ngu ngốc như vậy, hiện tại hắn cũng đang không thể tưởng tượng nổi, vừa rồi đá lớn rơi xuống, một đạo kim quang từ trong mi tâm Tần Lam bay ra, kim quang hóa thành hư ảnh Kim Cương, một tay hất đá lớn! Cảnh tượng đó, quá mức rung động! Tựa như kỹ xảo điện ảnh trong phim bom tấn! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn tuyệt không tin đây là sự thực!

Không đợi gã đeo kính lấy lại tinh thần, đã nghe hai tiếng hét vang lên, là Lưu tỷ cùng Lâm Mỹ Dư đột nhiên xông ra, đuổi theo Phương Chính, cuồng hô.

- Đại sư! Đại sư! Chờ chúng tôi một chút, chúng tôi sai rồi, gia trì thần chú giúp chúng tôi!

- Đại sư, chậm một chút! Đại sư!

--------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay