Chương 639: Phương Chính Xuất Thủ
Gương mặt vốn nghiêm nghị của Khương Quân bỗng xuất hiện chút bối rối, gãi đầu không biết nói gì cho phải, mặt đỏ rần... Có điều nhìn cảnh tượng xung quanh, vẫn nói:
- Đừng cảm ơn tôi, nếu không phải đây là chức trách của tôi, tôi cũng chưa chắc sẽ cứu cậu.
- Mặc kệ thế nào, anh là anh hùng!
Tần Lam đột nhiên hô, sau đó mọi người cũng hô hào theo.
Khương Quân càng đỏ mặt hơn.
Phương Chính thấy vậy, hai tay chắp lại, mặc niệm một câu:
- A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Thế gian có rất nhiều mâu thuẫn cùng oán hận, kỳ thực đa số là hiểu lầm, nhưng nếu hiểu lầm qua đi, sau cơn mưa trời lại càng đẹp. Phương Chính thích cảm giác như vậy...
- Pháp sư, vừa rồi thực cảm ơn ngài.
Sau khi bình tĩnh lại, lái xe cùng với mấy người được Phương Chính giữ lại, cùng với cả nữ nhân kém chút rơi xuống vực kia cùng tới trước mặt Phương Chính, khom mình hành lễ.
Phương Chính lắc đầu:
- A Di Đà Phật, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, chư vị thí chủ hãy cẩn thận hơn.
- Pháp sư, vừa rồi sao cậu biết có đá rơi? Cậu vừa kéo tài xế ra, đá đã rơi xuống rồi.
Một người tò mò hỏi.
Phương Chính mỉm cười, không nói, vô phương giải thích, không bằng im lặng.
Lưu tỷ nói:
- Pháp sư, không phải cậu biết đoán mệnh chứ?
Phương Chính lắc đầu:
- Bần tăng không đoán mệnh.
- Vậy...
Lưu tỷ còn muốn truy vấn.
Tần Lam đã ngắt ngời:
- Hẳn là nhìn thấy đã lớn lung lay, trước đó tôi cũng đã thấy, có điều không kịp phản ứng, không nghĩ tới, Pháp sư phản ứng nhanh như vậy.
Lời vừa nói ra, đám người như hiểu rõ, Phương Chính mỉm cười biểu thị cảm ơn nhìn qua Tần Lam, Tần Lam cũng đắc ý cười lại, hiển nhiên cô cũng không thấy gì, chỉ là đang nói láo để giải vây cho Phương Chính.
Có điều Tần Lam cũng tò mò, không hiểu tại sao Phương Chính biết đá sắp rơi? Điều này thực sự quá thần kỳ? Hơn nữa Tần Lam vẫn luôn chú ý nhìn Phương Chính cô phát hiện, dù là đá rơi hay đất sụp, Phương Chính vẫn không có chút rung động nào, trên gương mặt kia chất đầy vẻ bình tĩnh, mọi thứ với hắn chỉ như trận gió thoảng qua. Cô thực không hiểu, Phương Chính lấy đâu ra dũng khí, hay là ngốc không biết sợ? Hay thực có chỗ ỷ vào? Lại nghĩ tới việc cứu lái xe, cùng hai tiếng phật hiệu công dụng như thần, chẳng lẽ Phương Chính thực biết thần thông? Thế nhưng, có thể sao?
Đối với lời Tần Lam nói, Khương Quân không tin, bởi ánh mắt một cảnh sát như hắn thực rất tinh tường, liếc mắt liền nhìn ra mánh khóe. Có điều hắn cũng không truy vấn, chỉ đưa mắt nhìn tình hình bốn phía, xem có cách nào khác rời khỏi đây hay không.
Đám người Lưu tỷ lấy điện thoại ra, muốn gọi điện cầu cứu, nhưng tất cả điện thoại đều không thu được sóng, hẳn là cột sóng nào đó gần đây cũng đã bị ảnh hưởng.
Phương Chính nhìn điện thoại của bản thân, quả nhiên, đồ huyền học đúng là đồ xịn, vẫn đầy vạch sóng! Có điều Phương Chính cũng không gọi điện thoại, giờ mà gọi điện, phiền phức sẽ càng lớn. Chuyện lớn như vậy, hắn tin tưởng, các ban ngành chính phủ sẽ có phản ứng.
Đúng lúc này, ánh mắt Phương Chính sáng lên, vất vả nửa ngày, lãng phí hơn trăm điểm công đức, rốt cục tìm được một thần thông thích hợp - Kim Cương hộ thể Bàn Nhược chú!
Kim Cương hộ thể Bàn Nhược chú: Chú quyết có thể gia trì hộ thể, có pháp lực thì tiêu hao pháp lực, không pháp lực thì tiêu hao công đức, người được gia trì chú quyết, một khi sinh nguy hiểm, thần thông sẽ tự sinh, bảo hộ bình an.
Phương Chính nhìn công đức cần thiết để tiêu hao, lập tức cảm thấy đau lòng! Năm điểm công đức một người, trước mắt trọn vẹn tới 45 người, cần 225 điểm công đức! Mỗi một lần gia trì, là một lần cắt thịt hắn a...
Có điều dù không nỡ, nhưng Phương Chính vẫn muốn làm, mạng người quan trọng, không thể đùa giỡn.
Có được tất có mất, cứu người là quan trọng. Nghĩ tới đây, Phương Chính đi tới bên cạnh Tần Lam, mỉm cười nói:
- Thí chủ, bần tăng có một chú, có thể bảo hộ bình an, giờ gia trì cho thí chủ, được chứ?
Tần Lam sững sờ, gia trì chú pháp? Cái này... Thực không thể tin nổi. Suy nghĩ đầu tiên của Tần Lam chính là nghĩ xem Phương Chính có phải đang chọc cô hay không? Nhưng nghĩ tới việc Phương Chính cứu người cùng hai tiếng phật hiệu thần kỳ, ánh mắt cô lại hiện mấy phần chờ mong.
Đúng lúc này, Lưu tỷ lắc đầu nói:
- Hòa thượng, đã tới lúc nào rồi mà còn đi lừa người? Một người xuất gia, lừa cô còn có thể làm gì? Có thể hoàn tục cưới người ta sao?
Hộ thân chú? Nếu như là một cao tăng đắc đạo ở đây nói như vậy, Lưu tỷ còn tin một chút, nhưng một tiểu hòa thượng lại nói là biết thần thông? Đánh chết cô cũng không tin, thậm chí cô còn hoài nghi, Phương Chính có thể đọc thuộc một phần kinh văn nguyên vẹn hay không.
- Đúng vậy, tới lúc nào rồi còn muốn đi tán gái.
Lâm Mỹ Dư làm tròn vai trò cái đuôi của Lưu tỷ.
Gã đeo kính cũng nói theo:
- Vị Pháp sư này, cậu đừng làm loạn thêm nữa. Bây giờ cần phải cẩn thận cái đầu của mình, xem có đất đá rơi xuống hay không rồi báo nhau một tiếng.
Bởi vì việc của Khương Quân, nên gã đeo kính cũng đã có kinh nghiệm, không tùy ý to mồm, giờ nói cũng có ý tốt nhiều hơn.
Mọi người cũng ủng hộ theo, dù sao Phương Chính còn quá trẻ, dù trên trời này có thần thông thật, cũng không tới lượt Phương Chính biết.
Tần Lam nghe mọi người nói thế, khẽ không thoải mái. Mặc dù Lưu tỷ cùng đám người này là một nhóm, nhưng đối với cái miệng không tha người thế kia, cô thực sự không thích. Mặc dù cô cũng chưa tiếp xúc với Phương Chính lâu, nhưng ấn tượng đối với Phương Chính rất tốt, tuổi trẻ nhưng hành xử lại trầm ổn không chút rung động. Cái gọi là trầm ổn ở đây, căn bản không phải những người lớn tuổi trải nhiều như Lưu tỷ, gã đeo kính có thể so. Dù là Khương Quân, cũng có lúc kinh hoảng một chút, nhưng vì có tín niệm chống đỡ, khiến hắn không biểu hiện ra ngoài.
Lại thêm việc Phương Chính cứu người, quan trọng nhất là, Phương Chính rất đẹp trai!
Người như vậy, cho hắn một cơ hội thì sao?
Thế là Tần Lam nói:
- Tốt, mời Pháp sư thi chú.
Hiển nhiên, dù không tin, hai chữ "thi chú" nói ra khỏi miệng, khiến cô suýt bật cười, nhưng lại cũng có chút chờ mong.
Phương Chính lại lơ đễnh, niệm vài câu chú ngữ, lại đưa tay điểm lên mi tâm Tần Lam, nếu có người cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện lúc Phương Chính điểm tay, có một điểm hoàng quang như có như không truyền vào thể nội Tần Lam, đông thời, chính giữa mi tâm Tần Lam xuất hiện một chữ vạn thật nhỏ, màu cũng vô cùng nhạt! Hơn nữa màu này lại trùng với màu tăng y trên người Phương Chính, tăng y vốn màu lam nhạt, nhưng lại càng thêm nhạt, mắt thường cơ hồ không nhìn ra. Chữ vạn này cũng thế, mọi người không nhìn kỹ, sẽ không thể thấy được.
----------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!