Chương 638: Cậu Muốn Làm Gì?
Phương Chính đi sau cùng, Thiên nhãn mở liên tục, nếu phát hiện biến cố, với sức mạnh và tốc độ của hắn, có thể nhanh chóng cứu mọi người. Đồng thời, Phương Chính cũng nhìn được, mặc kệ những người này trước đó nói cảnh sát thế này cảnh sát thế kia, nhưng lúc nguy hiểm thực sự, hai chữ cảnh sát, chính là Định Hải Thần Châm trong lòng bọn họ!
Một số người, một số việc, thực không thể dựa vào số ít làm sai cùng với sự ghét bỏ của mọi người mà đánh mất bản thân! Trong cảnh sát, đúng là có con sâu làm rầu nồi canh, nhưng cũng có rất nhiều người tốt, chính như lời Nhất Chỉ thiền sư từng nói với hắn: "Phương Chính, con nhìn xem, trên mặt đất ngoại trừ bùn đất, lá cây, đá vụn... Còn có gì rất dễ nhìn rõ?"
Nhất Chỉ thiền sư chỉ vào mặt đất, hỏi.
Phương Chính cúi đầu, không nhìn thấy gì khác.
Nhất Chỉ thiền sư tiếp tục nói:
"Con ngồi xuống nhìn kỹ xem."
Phương Chính ngồi xuống nhìn kỹ, vẫn là không thấy gì khác, đang muốn lắc đầu, bỗng trợn tròn hai mắt, kêu lên:
"Con biết! Cái bóng, là cái bóng của con!"
"Ngoại trừ cái bóng thì sao?"
Nhất Chỉ thiền sư lại hỏi.
Phương Chính híp mắt nhìn hồi lâu, cuối cùng lắc đầu:
"Không có."
Nhất Chỉ thiền sư vỗ vỗ đầu Phương Chính:
"Không nhìn thấy ánh mặt trời sao? Nó sáng rõ như thế, sưởi ấm thân thể của con, sao con lại không nhìn thấy? Lại chỉ đi chú ý một cái bóng nhỏ dưới mặt trời?"
Phương Chính ngạc nhiên, đúng vậy a, vì sao hắn lại không chú ý tới? Phương Chính gãi đầu:
"Ánh sáng a... Có ở khắp mọi nơi..."
Nhất Chỉ thiền sư cười ha ha:
"Đúng vậy, ánh sáng có ở khắp nơi, quá phổ biến, quá bình thường, hoặc nói, nó kính dâng quá nhiều, nó chiếu rọi đại địa, tẩm bổ vạn vật, khiến thế giới trở nên ấm áp, đáng tiếc, nó quá bình thường, nên không ai để ý tới nó. Mọi người sẽ càng dễ để ý tới bóng tối dưới ánh mặt trời, mà không phải ánh sáng ấm áp còn rộng lớn hơn ở ngoài. Phương Chính, con phải nhớ kỹ, người có thể nhìn tới ánh sáng, mới có thể sống dưới ánh sáng. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào bóng tối, vậy sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối."
Lúc ấy, Phương Chính chỉ nửa hiểu nửa mơ, nhưng giờ nghĩ lại, hắn đã có cảm ngộ khác.
Đám người vọt qua đống đá tán loạn, sau đó cùng trợn tròn mắt, đoạn đường phía trước đã ầm ầm đổ sụp xuống dưới, độ dài đoạn đường sụp lên tới mười mấy mét! Khoảng cách này không dài, nhưng người thường muốn đi qua, lại như muốn vượt rãnh trời, không thể vượt qua!
- Xong đời!
Gã đeo kính chán nản ngồi trên một tảng đá.
Lưu tỷ che miệng nói:
- Chúng ta... Chúng ta không về được nữa, làm sao bây giờ? Tôi còn chưa muốn chết...
Lâm Mỹ Dư ôm cánh tay Lưu tỷ, khóc theo.
Những người khác cũng luống cuống, dư chấn chưa dứt, không ai biết chỗ bọn hắn đang đứng có sụp theo hay không... Nhìn vực sâu dưới chân, nội tâm ai nấy đều như chìm xuống đáy cốc.
Khương Quân đi trước nhất, sắc mặt trở nên khó coi, nếu đường vẫn tốt, mọi người có thể thừa dịp dư chấn tạm ngưng mà chạy. Nhưng giờ, đường đã đoạn, còn đi thế nào được?
Phương Chính thấy vậy, lòng cũng trầm xuống, nếu có đá lớn rơi xuống, đường dưới chân sụp, đoán chừng cũng chỉ có mình hắn ở đây là có thể sống sót.
Nghĩ tới đây, Phương Chính cũng gấp, không ngừng thi triển Thần Cảnh thông, mong tìm được thần thông đối ứng cục diện trước mắt.
- Mọi người mau rời khỏi đống đá vụn này, đá này không cố định, đứng trên dễ ngã.
Khương Quân thở dài, nói.
Giờ khắc này, đám người như đã mất hồn, Khương Quân trở thành hy vọng cuối cùng của cả đám, dựa theo lời Khương Quân nói, tới tấp lui khỏi đống đá vụn, đứng giữa đường.
Kết quả, mặt đất lại rung lên, mọi người lại loạn thành một bầy, gã đeo kính nhấc chân chạy về phía xe khách, đồng thời kêu to:
- Mau lên xe!
Khương Quân hét lớn:
- Đừng hốt hoảng, không nên loạn! Không sao hết!
- Ai tin anh! A!
Gã đeo kính vừa nói, đột nhiên kêu một tiếng, đã thấy Khương Quân đột nhiên quay người nhìn hắn, con mắt trợn to của Khương Quân đầy dọa người, sau đó Khương Quân đột nhiên lao đến, gã đeo kính bị dọa cho kêu to:
- Cảnh sát đánh dân!
Khương Quân nghe vậy, ánh mắt khẽ ngưng lại, nhưng nháy mắt liền kiên định nhào tới, một tay đè gã đeo kính xuống đất, cơ hồ cùng lúc, mấy viên đá to rơi xuống, ngay cả như vậy, Khương Quân vẫn bị mấy viên đá rơi trúng, mà gã đeo kính cũng bị một viên đá nhỏ đập vào đầu, máu tươi lập tức chảy ra, dọa tới mức khiến hắn ôm đầu khóc gào:
- Tôi bị đập trúng rồi, cứu mạng... Cứu mạng a!
Những người khác càng loạn hơn, chạy loạn khắp nơi.
Phương Chính nhìn mất người ngửa đầu tránh đá, chạy loạn như muốn rơi xuống vách, vội tranh thủ tiến lên, đẩy mọi người vào trong, đồng thời đánh bay mấy viên đá rơi xuống, nhưng hiện trường quá loạn, một mình Phương Chính sao có thể trông chừng hơn bốn mươi người?
- A Di Đà Phật!
Phương Chính lại tuyên một câu phật hiệu, thanh âm vô cùng hùng vĩ, cảm ngộ phật pháp bao lâu nay theo một tiếng phật hiệu mà khuếch tán ra. Mặc dù không dùng tới thần thông, nhưng vẫn khiến mọi người yên tĩnh trở lại, lúc này, dư chấn cũng đã qua. Một nữ tử hoảng sợ phát hiện, trong lúc né đá, đã kém chút tự ngã xuống vách núi... Mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, ánh mắt cảnh kích nhìn Phương Chính. Nếu không phải có tiếng phật hiệu này giúp cô lấy lại sự chú ý, hiện tại đoán chừng đã chạm tới đáy vực...
Khương Quân bước nhanh chân tới chỗ gã đeo kính, gã đeo kính giật nảy mình, kêu lên:
- Anh muốn làm gì?
- Im miệng! Không muốn chết thì bỏ tay ra, băng bó vết thương cho cậu!
Khương Quân hừ một tiếng, gỡ tay gã đeo kính ra, lại xé áo của bản thân, khẽ hất đất vụn trên vết thương, sau đó băng lại đơn giản, không để máu chảy thêm. Sau đó hừ lạnh một tiếng:
- Chớ có làm rộn, vết tương không lớn, cầm máu một chút là được.
Nhìn Khương Quân dứng dậy rời đi, gã đeo kính há hốc mồm, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải, trên xe, hắn một đường mắng cảnh sát. Vừa rồi còn hô "Cảnh sát đánh dân..." Nhưng lúc gặp nạn, lại được cảnh sát cứu, cảm giác này... Khiến gã đeo kính cảm thấy hai má nóng ran, nhất là nhìn thấy bộ dạng dính bùn đất phía sau lưng Khương Quân, cùng với tư thế đi đường kỳ lại, hiển nhiên là bị thương rồi.
Nhìn tới đây, gã đeo kính cắn chặt răng, đưa tay tự tát bản thân một cái!
BA~!
Tiếng tát vô cùng vang dội, mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy gã đeo kính tự tát tới ứa cả máu!
Khương Quân ngạc nhiên:
- Cậu muốn làm gì?
- Thật xin lỗi! Tôi con mẹ nó đúng là thằng ngu! Ngày ngày đọc báo, nhưng chỉ chăm chăm đọc tin xấu, tô cả thế giới thành màu đen! Mẹ nó, tôi còn đắc chí, tự cho là hiểu rõ người khắp thiên hạ, bây giờ nhìn lại, tôi đúng là thằng ngu!
Gã đeo kính trực tiếp mắng to, sau đó đứng dậy khom mình hành lễ với Khương Quân:
- Thật xin lỗi!
--------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!