Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 637

Chương 637: Đi Theo Ta!

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 637: Đi Theo Ta!

Cho nên, Phương Chính liên tục mở Thiên nhãn nhìn bốn phía, chỉ cần phát hiện điều gì không đúng, hắn lập tức có thể xuất thủ. Cho nên cũng không bối rối...

"Nguy cơ càng tới gần, khoảng cách nhân quả cũng càng ngắn, ngươi càng dễ vượt qua. Với năng lực của Thiên nhãn trước mắt, đứng trước đại nạn như vậy, có thể nhìn trước một phút."

Hệ thống nhắc nhở.

Phương Chính yên lặng gật đầu, tỏ ra đã hiểu, có điều hiện trường đang hoảng loạn, đứng trước tử vong, ai nấy đều trở nên yếu ớt, run rẩy lẩy bẩy, không thể động đậy.

Phương Chính biết, những người ở đây cần ổn định lại tinh thần, nếu không có ra ngoài cũng sẽ dễ gặp chuyện.

Đúng lúc này, Khương Quân ở sau bỗng đứng lên, thanh âm hùng hậu hô:

- Mọi người đừng sợ, đừng hoảng hốt, tôi là cảnh sát, tôi sẽ bảo vệ mọi người an toàn. Mọi người cởi dây an toàn, lần lượt xuống xe. Đồng chí lái xe, còn có thể mở được cửa xe không?

Đám người đang bối rối, chợt nghe có cảnh sát ở đây, tựa như nắm được một cọng cỏ cứu mạng! Từng người ngẩng đầu, nhìn về phía Khương Quân, sau đó lập tức lại sững sờ, Khương Quân là cảnh sát!

Nghĩ tới vừa rồi còn cùng nhau nói xấu cảnh sát, ai nấy đều đỏ mặt. Bọn hắn biết, những gì bọn hắn vừa nói có rất nhiều đều là tin đồn, nhưng vì để lấy chuyện làm quà, cho nên đều đem ra kể. Trước mặt một vị cảnh sát, lại đi tận lực nói xấu người trong lực lượng này... Trên thực tế, trong lòng bọn hắn, đúng là cảnh sát đều rất vô dụng, hết ăn lại nằm, lấy tiền của dân.

Nhưng thực sự tới trước ranh giới sống chết, một tiếng tôi là cảnh sát này, bọn hắn bỗng có xung động muốn khóc! Trong biển sợ hãi gần như ngộp thở, tiếng "tôi là cảnh sát" bỗng khiến mọi người dễ chịu như bám được phao.

Lại nhìn Khương Quân, gương mặt cương nghị, ánh mắt kiên định, tinh thần mọi người cũng vững theo.

Phương Chính thấy vậy, lòng thầm cảm thán: "Không tới lúc nguy cấp, ai có thể biết ai tốt ai xấu? Đúng là nhiều cảnh sát làm việc xấu, nhưng chung quy chỉ là số ít. Mọi người không có thiện cảm với cảnh sát, đem những chuyện xấu từ khắp các nơi dồn lại một chỗ, từ đó biến thành ai cũng có ác cảm, sinh phẫn nộ cùng chán ghét. Nhưng mọi người cũng đều biết, trong tai nạn, trong nguy hiểm, cảnh sát vẫn là đám người có thể trông cậy vào. Nếu không, sao có khó khăn liền đi báo cảnh sát?"

Đúng lúc này, lái xe bò lên, dùng tay ấn nút mở cửa, kết quả lại không thu được chút phản ứng nào, cười khổ:

- Hỏng rồi, sợ là phải mở bằng tay.

Lời vừa ra, đám người vốn đã an tĩnh lại, lần nữa trở nên bối rối.

Khương Quân lập tức nói:

- Không sao, dùng tay mở cũng đơn giản, để tôi!

Nói xong, Khương Quân liền đi tới trước cửa, thao tác thuần thục mở cửa, sau đó nhảy xuống xe đầu tiên, xem xét tình huống xung quanh, xác định động đất đã dứt, mặc dù còn có đá vụn ngẫu nhiên rơi xuống, nhưng không còn nghiêm trọng nữa. Lần nữa cẩn thận xác định an toàn, Khương Quân mới nói:

- Không sao rồi, bên ngoài an toàn, mọi người xuống đi. Tôi nhớ không nhầm, đoạn trước đó có một chỗ dừng xe khá rộng rãi, chỗ đó an toàn hơn.

Có điều, đám người trên xe nhìn bên ngoài vẫn thi thoảng có đá vụn, gỗ vụn rơi xuống, bị dọa tới mặt mày trắng bệch, sửng sốt không dám xuống xe.

Khương Quân gấp gáp:

- Mọi người tranh thủ xuống xe, trên xe nguy hiểm hơn ở ngoài!

Gã đeo kính khẩn trương nói:

- Ra ngoài? Nếu đá rơi xuống, chẳng phải không có cả cái che?

Lưu tỷ cũng nói:

- Đúng vậy, ở trong xe không sợ đá nhỏ, ra ngoài thì đá nhỏ cũng có thể đập chết người.

Lâm Mỹ Dư nói theo:

- Khương Quân, mau quay lại xe đi, ở ngoài nguy hiểm.

Khương Quân gấp rút, nếu đường sập, chẳng phải mọi người đều sẽ rơi theo? Lúc đó mới thực là nguy hiểm!

Đúng lúc này, mặt đất lần nữa lắc lư, đám người sợ hãi bám chặt vào ghế, bên ngoài lại có đá rơi xuống, thanh âm lốp bốp dọa cho tất cả cùng kinh hoảng.

Khương Quân lo lắng một hồi, nhưng lại không có cách thuyết phục mọi người xuống, đúng lúc này, một tiếng phật hiệu vang lên:

- A Di Đà Phật!

Phật hiệu công chính bình thản, thanh âm như thần âm giáng thế, trong nháy mắt xua tan kinh hoảng trong lòng mọi người. Đương nhiên, Phương Chính không có năng lực này, nhưng vẫn có thể dẫn tất cả mọi người vào trong mộng, cách ly khỏi sợ hãi. Đám người ngạc nhiên nhìn Phương Chính, không biết vì sao, nghe tiếng phật hiệu này mà đều đã bình tĩnh lại. Mà bình tĩnh lại, đầu óc cũng linh hoạt hơn nhiều.

Khương Quân kinh ngạc nhìn Phương Chính, hắn lần đầu thấy có người chỉ bằng một câu nói, đã khiến người khác bình tĩnh lại. Bội phục nhìn qua Phương Chính, thầm nói: "Xem thường tiểu hòa thượng này rồi, xem ra thực đúng là có cao tăng thực sự."

Có điều Khương Quân cũng không rảnh lôi kéo làm quen với Phương Chính, tranh thủ thúc giục:

- Mọi người mau xuống xe, rời khỏi đây sẽ an toàn hơn nhiều.

Tất cả vẫn có chút do dự, nhưng rốt cục cũng có người hưởng ứng, đó chính là tài xế cùng hướng dẫn viên du lịch. Hai người vừa bình tĩnh lại, liền nhớ tới kiến thức tự ứng cứu khi có địa chấn ở khu vực này, tự nhiên cũng biết phải làm thế nào cho đúng.

Thế là lái xe nói:

- Khương Quân nói đúng, trong xe nguy hiểm hơn nhiều, mọi người mau xuống xe.

Hướng dẫn viên du lịch cũng nói:

- Chúng tôi đều đã gặp địa chấn, trong xe rất nguy hiểm, mọi người làm theo hướng dẫn, chúng tôi rời khỏi đây. Ở phía sau có bãi dừng xe, ở đó rộng hơn, an toàn hơn.

Trong lúc nói chuyện, lái xe cùng hướng dẫn viên du lịch đều xuống xe, nhưng những người khác đều vẫn còn bận tâm.

Phương Chính biết, còn cần một khách du lịch đi đầu, thế là liền nhìn sang Tần Lam, Phương Chính đi tới trước mặt Tần Lam, hai tay chắp lại:

- A Di Đà Phật, thí chủ, cô tin bần tăng cùng Khương Quân thí chủ chứ?

Tần Lam sững sờ, vừa rồi cô cũng rất sợ hãi, thân thể bây giờ còn đang run rẩy. Nhưng không biết vì sao, nhìn vào ánh mắt bình tĩnh của Phương Chính, lòng cô lại nháy mắt trở nên bình tĩnh, thân thể không còn run rẩy, lại nhìn Khương Quân đầy chính khí đứng ở ngoài, khẽ cắn môi, gật mạnh:

- Ừm! Tôi cùng các anh xuống xe.

Phương Chính cười, có chút lui lại, Tần Lam theo Phương Chính rời khỏi chỗ ngồi, xuống xe.

Có người đi đầu, liền có những người khác đi theo.

Khương Quân lập tức thở nhẹ một hơi:

- Mọi người có bao có túi thì hãy che trên đầu, theo tôi cùng đi, nhất định phải đi nhanh, không ai biết dư chấn có còn tiếp tục hay không!

Khương Quân nói.

Đám người tới tấp gật đầu, lái xe mở cốp hành lý, mọi người tới tấp thu đồ của mình, sau đó theo Khương Quân mà đi, ai nấy ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Khương Quân, mặc dù nếu thực có nguy hiểm, chưa chắc Khương Quân đã gánh được, nhưng giờ khắc này, biểu hiện tự tin cùng trầm ổn của Khương Quân cùng thân phận cảnh sát của hắn, lại khiến mọi người tin tưởng, tựa như đi theo hắn, liền sẽ tìm được đường sống vậy...

----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay