Chương 636: Ầm Ầm
Lâm Mỹ Dư bên cạnh Lưu tỷ tiếp tục gật đầu:
- Đúng vậy, trước khi đi tôi đã lên mạng tìm thông tin, đúng là phải cẩn thận.
- Tôi nghe các người nói, tưởng chừng trên thế giới này không có người tốt vậy. Nếu thực sự loạn như thế, Ngũ Môn câu đã sớm thất bại a? Tôi đã đi nhiều nơi, lần nào đi cũng thấy mọi người nói loạn loạn loạn, nhưng thực sự, lại cũng không tới mức loạn như trên mạng nói.
Tần Lam khẽ cau mày, nói.
- Tiểu muội muội, đó là cô may mắn, không gặp mấy chuyện này. Nếu thực sự gặp phải, lúc đó kéo tới cả đống phiền phức. Tôi còn nghe nói, có người vì cự tuyệt mua hàng mà còn bị đánh gãy chân đây.
Lưu tỷ nói.
Lời này vừa ra, Lâm Mỹ Dư đưa tay che miệng:
- Tôi cũng nghe qua chuyện này, là một người nổi tiếng trên mạng kể lại, đúng là dọa người.
Lúc này, Khương Quân rốt cục không nhịn được:
- Đó là tin giả, cảnh sát đã giải thích rõ ràng, ảnh minh họa cho bài đó là copy từ vụ khác, hai thanh niên có mâu thuẫn mà đánh nhau, một bên bị đánh gãy chân. Không phải việc ở khu du lịch...
- Anh tận mắt thấy sao? Mọi người ai cũng đều nói như vậy, hơn nữa, lời cảnh sát nói, có thể tin được sao?!
Nam tử đeo kính có vẻ rất ghét cảnh sát, lập tức kêu lên.
Lời này vừa ra, mọi người lập tức hưởng ứng.
- Đúng vậy, cảnh sát bây giờ nào có đáng tin. Đám chó má này, bản lãnh đánh dân, nhận hối lộ thì rất giỏi, nhưng làm việc thì lại như mèo mửa, đám cảnh sát bây giờ, đều là một đám sói đội lốt cừu.
Lưu tỷ giận dữ nói.
Lâm Mỹ Dư tiếp tục phát huy vai trò tùy tùng Lưu tỷ tới cùng:
- Đúng vậy, cảnh sát bây giờ, căn bản không phải vì dân phục vụ nữa rồi!
Những người khác cũng bị kéo theo, tới tấp nói những chuyện không hay liên quan tới cảnh sát, khu du lịch ra, nhao nhao một hồi, Phương Chính cảm thấy cả thế giới như biến thành màu đen.
Tần Lam tranh luận hai lần, kết quả bị mọi người coi thành thiếu nữ vô tri, ai nấy đều kiểu cô còn nhỏ chưa hiểu, tôi từng trải nên đã biết, tôi nói là vì tốt cho cô, dạy cô thế giới quan...
Cuối cùng Tần Lam trực tiếp đeo tai nghe, không lên tiếng.
Khương Quân cũng không nói chuyện nữa.
Phương Chính thì từ đầu đã không nói, chỉ an tĩnh ngồi một chỗ, tựa như đang lắng nghe, nhưng thực chất thì cái gì cũng không nghe, dẫn tới Khương Quân chú ý, có điều, Khương Quân lại bị những người kia làm tức giận, nhắm mắt đi ngủ.
Phương Chính phát hiện, không chỉ Khương Quân tức giận, mà hướng dẫn viên du lịch ngồi ở trước cũng không khá hơn, đây là một cô gái trẻ tuổi, xem ra hẳn mới tốt nghiệp ra trường.
Cô gái hướng dẫn viên đội một cái mũi vàng, tuy không tính là xinh đẹp, nhưng cũng khá ưa nhìn, giờ đang cúi đầu, vò lá cờ nhỏ trong tay.
Ngược lại, tài xé lại không vui, cả giận nói:
- Yên tĩnh một chút! Xe đang di chuyển trên cao tốc, nói nhiều khiến tôi phân tâm, mọi người coi chừng xuống vực cả!
Nam tử đeo kính cùng Lưu tỷ nghe xong, lập tức khó chịu ra mặt. Vừa rồi hai người kẻ xướng người họa, kéo tất cả mọi người xoay quanh chủ đề của hai người, nghiễm nhiên mà trở thành lão đại của tiểu đoàn. Uy vọng vất vả kiếm tới, há có thể cứ vậy mà mất? Vừa muốn nói, Phương Chính đã nói:
- Vách núi này thật sâu a!
Tài xé hừ hừ:
- Sâu mấy trăm nét, ngã xuống e là xương vụn cũng khó tìm.
Nghe nói như thế, mấy người Lưu tỷ cùng nhìn ra cửa sổ, nhìn vực sâu hun hút, đồng thời khẽ rùng mình, lời ra tới trong miệng cũng nuốt ngược vào trong.
Có điều mọi người vẫn cứ thấp giọng nghị luận, Phương Chính nghiêng tai lắng nghe, vẫn chủ đề cảnh sát không tốt, hướng dẫn viên du lịch liên kết với gian thương...
Đối với việc này, Phương Chính chỉ có thể khẽ lắc đầu, không ít người thích bịt mắt tô đen thế giới, chưa từng nghĩ bỏ tay, để tầm mắt thoáng đạt mà nhìn.
Phương Chính biết đạo lý, nhưng hắn không đi tranh luận, bởi Nhất Chỉ thiền sư từng nói: Không nên tranh luận với người mang ý đò, bởi vô luận thắng thua, họ sẽ đều không tin.
Chừng một tiếng sau, mọi người thấy tài xế không quản nữa, thanh âm lại dần lớn lên, kém chút đem ngũ hồ tứ hải dốc ra, không nói có phải thật hay không, cũng không nói có phải phát sinh với bản thân hay không, có chuyện là kể...
Khương Quân càng nghe càng tức giận, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Đúng lúc này, ô tô khẽ rung động.
Gã đeo kính đang đứng liền phịch mông trở lại ghế, cả giận nói:
- Bác tài, làm gì vậy?
Tiếng nói vừa dứt, đã nghe tài xế hô to:
- Thắt chặt dây an toàn!
Cơ hồ cùng lúc, một cước đạp thắng.
Không ít người không thắt chặt dây an toàn bị hất về phía trước, Phương Chính kéo một nam tử ngồi phía trước lại, ấn chặt về chỗ.
Khương Quân cũng theo một cô gái khác bay ra ngoài, Khương Quân cũng ôm chặt, nhưng phanh quá gấp, quán tính quá lớn, Khương Quân không phải Phương Chính, căn bản không gánh nổi, cô gái bên cạnh vẫn bay ra ngoài. Có điều có một cái ôm của Khương Quân, bị ngã cũng không nặng.
Xe dừng lại, các du khách nổi giận, rối rít kêu lên:
- Lái xe, điên rồi sao!
- Có biết lái xe không vậy?
- Có người lái xe như anh sao?
- Anh...
Trong lúc mọi người kêu to, một thanh ảnh màu trắng đột nhiên vọt lên phía trước, đám người thấy Phương Chính vọt tới trước mặt lại xe, nhanh chóng tháo mở dây an toàn, trong ánh mắt kinh ngạc của lái xe mà xách đối phương như con gà, tiện tay ném tới trong luồng.
Mọi người cùng tức giận vì lái xe phanh gấp, nổi giận muốn trách tội đối phương, nay thấy Phương Chính làm vậy thì muốn khen ngợi.
Lái xe thì giận dữ, hòa thượng này không thèm chào hỏi, cơ hồ muốn mắng to:
- Con mẹ nó...
Chỉ nghe oanh một tiếng!
Một tảng đá lớn rơi xuống, trực tiếp xuyên quả vỏ sắt đầu xe, đập cho phần ghế lái biến thành một đống đĩa sắt!
Trong nháy mắt, tất cả tiếng khen cùng im lặng, tiếng mắng của tài xế cũng nuốt trở lại mồm.
Phía trước, có một khối đá lăn chặn kín đường, đằng sau cũng có một khối đã cắt đường lui, trước sau xe đều bị phá hỏng!
Lúc này, mọi người đều đã lấy lại tinh thần, Lưu tỷ cả kinh:
- Động đất, có động đất!
Tựa như đáp lời Lưu tỷ, mặt đường lần nữa rung lên, không ngừng có đá vụn từ trên đỉnh núi rơi xuống, đập vào thân xe, xe bus vang lên những tiếng đôm đốp, dọa cho mọi người run lẩy bẩy. Cả đám thầm cầu nguyện, mong cho không có tảng đá lớn nào rơi vào xe...
Hiện trường hỗn loạn khủng hoảng, nếu nói có ai đó không hoảng hốt, vậy cũng chỉ có mình Phương Chính.
Phương Chính đã sớm biết kiểu gì cũng có vấn đề, cho nên rảnh rỗi liền dùng Thiên nhãn để nhìn, mặc dù không thực sự hy vọng có chuyện gì, nhưng cẩn thận vẫn hơn không.
Có điều ngay lúc trước khi đá lớn rơi xuống, Phương Chính đột nhiên nhìn được cảnh tài xế bị đá rơi! Hắn cơ hồ không cần suy nghĩ liền xông lên, nhấc tài xế ném sang bên. Sự thực chứng minh, Thiên nhãn của hắn dù chưa đủ mạnh, không nhìn được đại biến, nhưng trước khi nguy cơ tới, vẫn có thể thấy được một chút gợi ý.
----------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!