Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 634

Chương 634: Chuyến Đi Của Một Nhà Sư

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 634: Chuyến Đi Của Một Nhà Sư

Phương Chính kể từ đầu tới hết, lúc cúi đầu nhìn lại, đã thấy Manh Manh ngủ rồi.

Phương Chính mỉm cười, cốc cho con sóc một cái, tiểu gia hỏa lập tức đi gọi con khỉ, con khỉ nhìn Manh Manh đã ngủ say, trực tiếp cởi tăng y khoác trên người Manh Manh. Nó mặc quần áo chỉ đơn giản vì mặc cho giống hòa thượng, còn người nó một thân là lông, căn bản không sợ chút gió mát.

Trăng treo giữa trời, đám người vẫn chưa muốn tản đi, tiếng cười nói vẫn không ngớt.

Triệu Cương đã sớm dung nhập vào trong thôn dân, Tiết Tông thì ở bên cạnh Thiệu Mẫn, hai người cũng lần đầu cảm nhận được những lời khoác lác mà thuần phác như vậy, những tiếng nói hòa vào với nhau, loạn thất bát tao nhưng lại khiến người nghe say xưa ngon lành.

- Đây mới là sống, không cần đeo mặt nạ, thuần túy là ba hoa thổi phồng, người nghe cũng không đi vạch trần.

Thiệu Mẫn cười trộm nói.

Tiết Tông cười hắc hắc:

- Tùy ý phóng túng bản thân, đúng là rất thoải mái... Đáng tiếc, rời khỏi đây sẽ không thể được như thế nữa. Sau khi trở về, em cũng nên tiết chế lại tính hấp tấp của bản thân đi.

Thiệu Mẫn gật đầu nói:

- Em biết, lần này đi không uổng công! Anh không lên tay không chứ?

- Anh vừa mới dâng hương.

Tiết Tông nói, Thiệu Mẫn cười.

Sau nửa đêm, mọi người đã không trụ được thêm nữa, tới tấp thu đồ, dọn dẹp tàn cuộc. Có điều, việc khiến ba người Thiệu Mẫn ngạc nhiên là, khi thôn dân rời đi, họ dọn hết thảy rác rưởi đem theo cùng khiến khung cảnh trên núi trở lại vẻ can can tịnh tinh, so với lúc trước chẳng có gì khác biệt. Ngẫm lại mới thấy không thể xem thường ngôi chùa nhỏ này. Bởi dù là đại hội tầm cơ quốc gia, khi kết thúc cũng để lại không ít mớ hỗn độn. Mà những thôn dân ở đây, hiển nhiên chưa thể có tố dưỡng như vậy. Suy đi nghĩ lại, điểm duy nhất có thể khiến bọn họ thực hiện điều này, chính là sự... tôn trọng đối với Nhất Chỉ tự!

- Làm người nên làm vậy!

Tiết Tông không nhịn được mà cảm thán, một đêm vừa rồi, từ trong miệng thôn dân, bọn hắn đã sớm hiểu về Nhất Chỉ tự cùng với Phương Chính. Kỹ nghệ mà ngay cả Tưởng Chu Đại sư cũng phải phục sát đất, khiến ba người kinh thán không thôi. Nhất là việc Phương Chính không dùng những việc này để kiếm tiền, chỉ đơn thuần kính dâng, điều này thực đáng quý. Từ xưa tới nay, công danh lợi lộc, người có thể vượt qua được hai cửa ải này, có ai mà không đáng để mọi người tôn kính?

Nhưng bọn hắn lại không biết, không phải vị hòa thượng nào đó không muốn kiếm tiền, mà là có "người" không để hòa thượng kiếm tiền a!

Tết Trung thu qua, mùa thu thực sự tới, mùa thu tới, nhiệt độ trong không khí ngày càng lạnh hơn, nhiều người đã bắt đầu mặc áo len, tựa như chỉ trong một đêm, cả thế giới cũng thay đổi.

Có điều, người trên Nhất Chỉ tự là ngoại lệ, hòa thượng chỉ mặc một lớp tăng y mỏng manh, con khỉ cũng chỉ mặc một lớp áo mỏng, Độc lang một thân lông dài, con sóc mập như quả bóng, còn Hồng Hài nhi chỉ mặc một cái yếm hồng... Tổ hợp kỳ hoa như thế, đoán chừng tìm khắp thiên hạ cũng không tìm được nơi thứ hai.

Có lẽ vì mưa thu, không khí trên núi cũng càng thêm lạnh, vậy mà người dâng hương lại càng ngày càng nhiều. Có điều, đại đa số lại là dân cư trong thôn trong đó phân nửa đều đã thu hoạch vụ mùa bây giờ rảnh rỗi không có việc gì làm nên bắt đầu lên núi thắp hương, tiện thể hái măng về ăn.

Đương nhiên, Phương Chính cũng không cho măng một cách bừa bãi, những người thành tâm cầu mới có thể được lấy măng. Còn việc có thành tâm hay không, ai có thể thoát khỏi pháp nhãn của Phương Chính hắn?

Liên tục hai ba ngày, Phương Chính bắt đầu cảm thấy chán, gọi bốn đồ đệ tới, hỏi xem ai muốn xuống núi.

Kết quả, lần này Hồng Hài nhi lại không đòi xuống, Độc lang cùng con khỉ cũng không quá hào hứng, con sóc đang bận tìm hạt thông bù lại, bận bịu túi bụi, cũng không muốn đi.

Thế là Phương Chính tự mình mở Vô Tướng môn, một bước đạp vào.

Sau một khắc...

"Ầm ầm..."

- A!

Một hồi âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, Phương Chính nhìn thấy bụi mù, sau đó là tiếng rít chói tai.

Thanh âm này, thực sự dọa người.

Đợi tới khi nhìn rõ cảnh tượng bốn phía, Phương Chính ngạc nhiên phát hiện, hắn lại đang xuất hiện tại một bến xe! Người đi người lại vội vội vàng vàng, còn có không ít người cầm cờ nhỏ, giơ cờ lên cao, vừa vung vẩy vừa hô hào:

- Đoàn Bình Minh tập hợp bên này.

Sau đó, một đám người phần phật đi theo.

- Đoàn du lịch?

Phương Chính có chút ngạc nhiên, hắn rất ít xuống núi, đây là lần đầu tiên tới khu du lịch. Mặc dù không phải lần đầu thấy đoàn du lịch, nhưng cũng là lần đầu nhìn thấy nhiều đoàn du lịch cùng một chỗ như vậy.

Phương Chính tìm người hỏi một chút, xác định đây là phía tây nam, là một trong những điểm du lịch hút khách nhất, khó trách nơi này lại có nhiều đoàn du lịch như vậy.

Có điều đây còn chưa phải khu du lịch mà là một bến xe trong thành phố, các xe từ nơi này sẽ tới các khu du lịch khác nhau.

Còn đoạn thanh âm gợi ý trước đó mà hắn nghe được, rất có thể là có người nào đó gặp nguy hiểm, thế là Phương Chính mở Thiên nhãn, quét một vòng, kết quả lại phát hiện bốn phía là một màu xám, tựa như có gì đó che lấp hai mắt của hắn!

"Hệ thống, có việc gì vậy? Thiên nhãn của ta mất linh rồi sao?"

Phương Chính ngạc nhiên hỏi.

"Mọi thứ đều có nhân quả, Thiên nhãn vượt qua nhân mà trực tiếp nhìn thấy quả. Vượt qua được cần có lực lượng, tương tự như khi ngươi đi qua một cái rãnh, nếu như rãnh hẹp, ngươi tự nhiên có thể đi qua. Nhưng nếu cái rãnh này là một khe nứt lớn, ngươi đương nhiên sẽ không bước qua được, cũng không nhìn thấy quả. Muốn xem, vậy tăng cấp độ Thiên nhãn đi. Lần trước đã tăng một cấp, lần này muốn tăng, giá tăng gấp đôi, hai vạn." Hệ thống nói.

Phương Chính sờ túi, tết Trung thu đúng là đem tới lượng lớn hương hỏa, nhưng cũng không đủ hai vạn đồng.

Thở dài, Phương Chính từ bỏ, sau này phải tiết kiệm tiền, dù sao thần thông của hắn đều cần tiền để thăng cấp a.

Nghĩ tới điểm này, Phương Chính cũng từ bỏ suy nghĩ đi du lịch, đứng nghĩ một hồi. Phương Chính ra khỏi bến xe dùng thiên nhãn, kết quả lại ngạc nhiên phát hiện, thế giới bên ngoài vô cùng rõ ràng, không có bất luận mê vụ! Nói cách khác, chỉ có những du khách kia mới có thể gặp được một quả nào đó, còn người trong thành thị này thì không.

Nghĩ tới đây, Phương Chính lại quay trở về, hắn cảm thấy, nhiệm vụ lần này của Vô Tướng môn hẳn sẽ có quan hệ với các lữ khách ở đây.

Hơn nữa, Phương Chính hắn lại ngạc nhiên phát hiện, không phải tất cả các du khách đều có mê vụ, chỉ có hai đoàn du khách là như thế, nhân số của hai đoàn này không ít, lại vừa hay vây quanh bốn phía của Phương Chính, cho nên hắn mới thấy được sương mù ở khắp nơi. Bây giờ nhìn rõ lại, hai đội du khách này đều có chung một điểm đến: Ngũ Môn câu!

-------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay