Chương 633: Mặt Trăng Lê
Phương Chính nghe xong, lập tức xúc động muốn vả miệng, đang an an ổn ổn, tự nhiên đi kiếm chuyện a? Tự đi đào cho bản thân một cái hố, còn không biết lúc nào sẽ lọt vào...
Phương Chính cười khổ một tiếng, chuyện đã xảy ra, dù sao cũng không thể nghịch chuyển. Hơn nữa, Phương Chính hắn cũng tự nắm chắc được, đời này sẽ không lọt hố này...
Mà hệ thống đã không quản việc ăn của hắn, Phương Chính cũng tự nhiên mà trở nên vui vẻ.
Chạng vạng tối, mặt trời ngả về tây, từ một quả cầu lửa chói trang biến thành một quả cam lớn, đồng thời, một vầng trăng tròn sáng bạc từ phía đông xuất hiện giữa không trung.
Phương Chính đứng bên bờ vực, vừa nhìn mặt trời lặn, lại vừa ngắm mặt trăng lên, mặc cho gió đêm thổi tăng y bay phấp phới, tựa như lúc nào cũng có thể theo gió bay đi. Người không biết, lại thực có thể nghĩ rằng đây là một tôn trích tiên hạ phàm.
- Sư phụ, thật kỳ lạ, không phải trăng tháng trước dâng lên từ phía tây sao? Lần này lại mọc từ phía đông?
Từ khi khai linh trí, con khỉ càng lúc càng thích suy nghĩ nhiều vấn đề, cũng càng ngày càng quen với việc quan sát thế giới.
Phương Chính chắp hai tay sau lưng, nhìn mặt trăng từ xa:
- Đó là do con chưa cẩn thận quan sát quỹ đạo của mặt trăng, kỳ thực mặt trăng khác với mặt trời, mọc phía đông lặn phía tây hàng ngày. Chu kỳ của mặt trăng tính theo tháng, theo tình huống bình thường, mồng một đầu tháng âm, mặt trăng sẽ xuất hiện chính giữa mặt trời cùng trái đất, mặt tối của mặt trăng quay xuống trái đất, cho nên ở trái đất không thể nhìn thấy mặt trăng, ngày này, gọi là trăng non.
Hai ngày sau đó, lúc chạng vạng tối, mặt trăng sẽ xuất hiện dưới hình thái bán nguyệt ở phía tây bầu trời, mặt lồi hướng về phía mặt trời lặn. Lúc này là mặt trăng mọc từ phía tây, lặn về phía đông.
Sau đó, mặt trăng dần di chuyển tương đối về hướng đông, bộ phận sáng rõ càng lúc càng nhiều, mọc phía tây, lặn hướng chính nam.
Tiếp qua bảy ngày, cũng chính là khoảng chừng ngày 15, là lúc trăng tròn, cũng chính là hôm nay. Lúc này vì mặt trăng cùng trái đất cùng quay, sinh ra biến hóa, lúc mặt trời lặn, mặt trời lặn về tây, mặt trăng hiện ở đông. Cứ thế mà tuần hoàn.
- Ách, còn có nhiều đạo lý vậy sao? Vậy lúc trăng tròn thì sao? Nửa sau mặt trăng có cái gì?
Con khỉ như một đứa nhỏ hiếu kỳ hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Lúc rảnh rỗi, nên cùng sư đệ Tịnh Tâm của con xem điện thoại, có vấn đề không hiểu thì trực tiếp tìm kiếm. Sau khi trăng tròn, nửa tây của mặt trăng càng lúc càng khuyết, qua bảy tám ngày, lại sẽ biến thành trăng lưỡi liềm, trăng lưỡi liềm xuất hiện lúc nửa đêm. Sau đó mặt trăng càng lúc càng khuyết, thành tàn nguyệt xuất hiện lúc tờ mờ sáng ở phương đông, tới cuối tháng, mặt trăng lại về giữa mặt trời cùng trái đất, mặt trăng toàn bộ biến thành màu đen, trăng non lại tới. Đây cũng là một tuần hoàn...
- Thật thần kỳ...
Con khỉ gãi đầu, đối với lý luận mặt trời, mặt trăng cùng trái đất này, nó đã từng xem qua, cho nên cũng nghe hiểu được.
Nhưng, lại có người không nghe hiểu.
Con sóc hiếu kỳ kéo tai Phương Chính:
- Sư phụ, người nói xem, mặt trời cùng mặt trăng đều ở trên trời, bọn nó có lúc nào đụng vào nhau hay không?
Phương Chính đặt con sóc lên vai con khỉ, nói:
- Tịnh Chân, con giải thích với Tịnh Khoan xem, vì sao mặt trời và mặt trăng không đụng vào nhau.
Đối mặt với đứa nhỏ tò mò Tịnh Khoan này, Phương Chính trực tiếp lựa chọn đầu hàng. Tiểu gia hỏa này ngày ngày ăn no rồi lại tìm đồ ăn, đem về lại ăn, mệt mỏi thì ngủ, tỉnh ngủ lại ăn... Thứ cất giữ trong đầu cơ bản không có gì hữu dụng, giải thích cho nó về mặt trời mặt trăng, đoán chừng sẽ còn hỏi về vũ trụ... Tầng tầng lớp lớp các vấn đề, Phương Chính hắn e lại muốn hầm sóc.
Mặt khác, các thôn dân cũng đã tới, bàn ghế đã được mang lên, chị em phụ nữ bắt đầu bày đồ, đàn ông con trai bắt đầu dâng hương, trẻ con chạy đầy đất, oa oa gọi bậy, thi thoảng truyền tới một hai tiếng pháo nổ, Nhất Chỉ sơn vốn thanh tịnh, nay lại trở nên náo nhiệt.
Trong không khí vui vẻ ồn ào, mặt trăng càng lúc càng lên cao, mọi người cũng càng lúc càng vui vẻ. Tuy không thể uống rượu, nhưng lần đầu lên núi ngắm trăng, nhìn mặt trăng mà chém gió, đánh trẻ hư... Thời gian trôi qua trong vô ưu vô sầu.
Phương Chính dù là địa chủ, nhưng là một tăng nhân, đương nhiên không thể cùng nhau chém gió, chỉ ở bên nghe mọi người tâm sự, ai có vấn đề nghi vấn thì giải đáp, chờ mọi người đã hết câu hỏi, Phương Chính lại lặng yên rời đi. Ngồi phía xa, nhìn khung cảnh náo nhiệt, tâm lại trở nên an tĩnh vô cùng.
- Khó trách sư phụ thường nói, tĩnh trong náo nhiệt mới là tĩnh, tĩnh trong thâm sơn không phải tĩnh. Cưỡng ép tránh để thanh tĩnh ngược lại sẽ không được an tĩnh, những khi tâm tĩnh, thế giới bên ngoài có loạn, cũng là tĩnh.
Phương Chính nói thầm.
Đúng lúc này, một hồi tiếng cười vui vẻ truyền tới, một đám trẻ nhỏ ngao ngao đuổi theo con sóc, cuối cùng con sóc rẽ ngoặt vào trong bụi cỏ, đám trẻ nhỏ bắt đầu lật bụi cỏ tìm sóc.
Không bao lâu, Phương Chính thấy ống quần khẽ căng, con sóc bám ống quần Phương Chính leo lên, lén lút nói nhỏ:
- Sư phụ, tuyệt đối đừng nói con ở đây. Đám nhóc con này, quá điên... Không chịu nổi. Nếu tiếp tục chạy nữa, con giảm cân mất, thật vất vả vỗ béo, không thể cứ vậy mà giảm về không được.
Phương Chính cũng biết, một số động vật sẽ cố gắng vỗ béo trước mùa đông, tích mỡ để qua mùa đông giá rét không có đồ ăn. Nhưng con sóc hiển nhiên không cần, mùa đông có thể ngồi bên bếp lửa sưởi ẩm, ăn cơm nóng hầm hập, nào còn cần tích mỡ?
Phương Chính nhìn thế nào, cũng thấy tiểu gia hỏa này càng lúc càng lười.
Đúng lúc này, Manh Manh chạy lại, con sóc lập tức nấp đi.
Manh Manh trực tiếp ngồi xổm bên cạnh Phương Chính, dựa vào chân Phương Chính, tựa như một con mèo con, ánh mắt híp lại, có vẻ như đã buồn ngủ. Dù sao Manh Manh cũng còn nhỏ, không bằng những đứa trẻ lớn đầy tinh lực kia. Ở bên kia, người lớn nói chuyện trời cao biển rộng, thanh âm to lớn, tiểu nha đầu không ngủ được, liền chạy tới chỗ Phương Chính. Tiểu nha đầu cười đáng yêu:
- Phương Chính ca ca, Manh Manh buồn ngủ, có thể kể chuyện cho Manh Manh không a?
Phương Chính sững sờ, kể chuyện cho trẻ nhỏ? Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này, ngẩng đầu nhìn mặt trăng, lập tức cười nói:
- Được, vậy để ca ca kể cho muội nghe về một vị tỷ tỷ xinh đẹp?
- Tốt, tốt...
Manh Manh dù khoa tay, nhưng hai mắt đã sắp nhắm lại.
Phương Chính nói:
- Manh Manh, muội có biết vì sao ngày này mọi người lại ngắm trăng không? Nghe nói, ngày xửa ngày xưa có một cô gái rất xinh đẹp... Hậu Nghệ bắn hạ chín mặt trời... Hằng Nga ăn tiên đan, liều mạng níu kéo nhưng vẫn bay đi, cuối cùng chỉ kéo theo một con thỏ, thế là nàng cùng con thỏ cùng nhau bay lên mặt trăng. Người xưa tin rằng, khi mặt trăng lớn nhất, sáng nhất, cũng gần mặt đất nhất, nếu như cầu phúc với mặt trăng, sẽ được Hằng Nga chúc phúc, sẽ xinh đẹp như Hằng Nga. Thế là các thiếu nữ ngày xưa thường ngắm mặt trăng vào ngày trăng sáng, thời gian dần qua, tạo thành tập tục này. Manh Manh?
--------------
Phóng tác: xonevictory
Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!