Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 632

Chương 632: Gia Hỏa Không Có Nguyên Tắc

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 632: Gia Hỏa Không Có Nguyên Tắc

Thiệu Mẫn cười khổ một tiếng:

- Tôi biết... Sau này tôi sẽ, sẽ tìm hiểu kỹ rồi mới nói, không tùy tiện võ đoán kết luận chuyện mà bản thân chưa rõ.

Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật.

- Phương Chính trụ trì, tối nay các cậu mở đại hội bánh Trung thu sao, chúng tôi có thể tham gia náo nhiệt chứ?

Triệu Cương cũng cảm thấy hứng thú với hoạt động này.

Kết quả Phương Chính còn chưa nói, một người khác đã vỗ vai Triệu Cương:

- Muốn tham gia đại hội, vậy theo tôi đi, tự mình lấy ghế!

Triệu Cương sững sờ, nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính cười nói:

- Hoan nghênh thí chủ.

Triệu Cương lập tức cười, hắn thích dân phong giản dị như vậy, thực sự dứt khoát, vui vẻ! Thế là lập tức đi.

Tiết Tông thi lễ với Phương Chính:

- Đa tạ trụ trì.

Tiết Tông cũng thử đổi vị trí, nếu hắn là Phương Chính, tuyệt đối sẽ chán ghét mấy người bọn hắn, không đuổi đi đã là may. Nhưng biểu hiện của Phương Chính hiện tại, cũng không phải là miễn cưỡng vui vẻ, ánh mắt đầy sự thẳng thắn, không có tức giận, cùng lắm, cũng chỉ là có một chút bất đắc dĩ mà thôi. Điều này cũng nói rõ, vị trụ trì trẻ tuổi này, thực sự có một tấm lòng bao dung, tâm tính như vậy, cũng chỉ có các cao tăng đắc đạo hay trụ trì đại tự viện mới có được.

- Khó trách hắn lại có thể trở thành trụ trì Nhất Chỉ tự, đạo hạnh quả thực cao thâm.

Tiết Tông thầm cảm khái.

Tiết Tông kéo theo Thiệu Mẫn cùng rời đi, có điều trước khi đi, Thiệu Mẫn vẫn cố hỏi một câu:

- Trụ trì, cây này thực không sợ lạnh sao?

Phương Chính cười gật đầu.

Lần này, Thiệu Mẫn đã không còn vẻ hung hăng càn quấy khi trước, chỉ có vui vẻ rời đi, hiển nhiên đã tin tưởng.

Giờ mới là giữa trưa, từ giờ tới tối còn một buổi chiều, mọi người cũng không vội, tới tấp về nhà ăn trưa.

Đợi khi đám người tản đi, con khỉ vốn chững chạc lúc trước đột nhiên nhào tới cầm một cái bánh Trung thu, nãy giờ đi lại mấy vòng liền, nó đã sớm nhắm được vị bánh ưng ý, lúc này xuất thủ vừa nhanh vừa chuẩn!

Hồng Hài nhi càng gào thét lao tới, xông vào chồng bánh Trung thu, như bơi trong đống bánh, Phương Chính nhanh chóng nhấc tên tiểu gia hỏa này ra, đúng là bại gia tử, làm nát hết cả bánh Trung thu.

Độc lang ở bên cũng đi tới, cái mũi linh hoạt nhanh chóng tìm hương vị yêu thích.

Hồng Hài Nhi bị Phương Chính ném ra, đang muốn nói gì đó, bỗng nghiêng đầu nhìn vào cây Bồ Đề, cười hắc hắc nói:

- Sư phụ, có người nhìn lén a.

Phương Chính cũng cười, cầm một cái bánh thập cẩm tới, đi vào trong sân, xé mở gói bánh, một mùi bánh Trung thu thơm phức bay ra.

Phương Chính chẹp chẹp lưỡi:

- A, thơm quá.

Hồng Hài Nhi nghe Phương Chính nói, lập tức bắt chước, cầm một cái bánh Trung thu nhân hạt vừng, đi tới trong sân, bóc mở bánh Trung thu, một mùi thơm của vừng bay ra, Hồng Hài nhi dùng sức khẽ hít, lập tức liền cười dễ chịu:

- Thật là thơm a!

Con khỉ, Độc lang thấy vậy, đưa mắt nhìn nhau cười hắc hắc, cùng nhau vọt tới trong sân, con khỉ giúp Độc lang mở gói, sau đó mấy tên gia hỏa vô lương tâm vừa ăn vừa chép miệng khen ngon...

Vừa nói, vừa len lén nhìn biệt thự của con sóc trên cây.

Quả nhiên, bọn hắn ăn ngon như vậy, tiểu gia hỏa nào đó đã len lén nhìn qua cửa sổ, cái mũi nhỏ hung hăng hít hít, nước miếng chảy ào ào.

Phương Chính ngẩng đầu một cái, cửa sổ liền đóng lại.

Phương Chính cười nói:

- Tịnh Khoan, bánh Trung thu rất ngon nha, có muốn ăn một chút hay không?

- Hừ hừ! Không ăn!

Con sóc tức giận nói, nhưng lại đang khóc thầm, thơm quá... Muốn ăn!

- Tịnh Khoan, ăn rất ngon nha! Còn ngon hơn hạt thông của huynh nữa. Nếu đệ là huynh, nhất định sẽ đem cất giấu mấy cái bánh Trung thu!

Hồng Hài nhi kêu lên.

Con sóc có chút động tâm, đúng vậy a, mặc dù bị lừa mất hạt thông, nhưng có thể đạt được càng nhiều bánh Trung thu, có vẻ như không lỗ. Hai trảo cào cào ngực, ánh mắt hiện vẻ đấu tranh không ngừng.

- Tịnh Khoan, đệ đoán huynh đang ăn vị gì? Ha ha, đúng là hạt thông, mùi vị không tệ nha! Hạt thông chín ngon hơn hạt thông sống nhiều.

Độc lang hưng phấn kêu to.

Con sóc nuốt nước bọt ầm ầm, thầm nói: Ta chỉ nhìn môt cái, ta không ăn, không thỏa hiệp!

Thế là con sóc lần nữa mở cửa, nhìn sang như trộm, kết quả đã thấy một bàn tay đưa tới, nắm nó kéo ra ngoài.

- A a a a... Thả con ra! Thả con ra! Các người đừng mơ dập được lửa giận của con!

Con sóc ngao ngao kêu.

Sau một khắc, một miếng bánh Trung thu đã nhét vào miệng nó, con sóc bản năng liếm một cái, đúng là rất ngon a...

Mấy phút sau, con sóc sờ sờ cái bụng no tròn:

- Sư phụ, bánh Trung thu thật là ngon, con còn muốn ăn nữa.

Đám Phương Chính thấy tiểu gia hỏa có ăn, lập tức quên dỗi hờn, lập tức cười ha ha.

- Cầm đi, bao no!

Phương Chính cũng cười, con sóc chỉ lớn chừng nắm tay, có ăn cũng không ăn được bao nhiêu. Nói ra phải kể tới Độc lang, tên dạ dày vương này, đã ăn tới hộp thứ hai.

Phương Chính đưa tay cốc một cái:

- Tên sói ngốc này, tiết kiệm một chút, đêm này còn phải mở hội a, nếu không đủ bánh Trung thu, vi sư sẽ ném con cho mọi người ăn.

Độc lang cười hắc hắc, sau đó há miệng nuốt một cái bánh Trung thu bên cạnh.

Phương Chính nhấc chân đá một cước!

Độc lang liền cụp đuôi mà chạy, kết quả chạy quá nhanh, bị nghẹn...

- Khục khục...

Độc lang tranh thủ chạy tới hậu viện uống nước.

Đối với mấy tên đồ đệ không có triển vọng này, Phương Chính cũng đầy bất đắc dĩ. Chẳng lẽ bởi hắn thích ăn, nên mấy tên đồ đệ cũng là một đám ham ăn?

Đối với phật gia, tham ăn là một giới, có điều Phương Chính cũng tự đoán được, đời này không có cả khả năng bỏ giới này. Hơn nữa, hắn cũng cảm thấy kỳ quái, có vẻ hệ thống cũng không có ý để ý tới cái miệng của hắn.

"Ngươi muốn ta quản sao?" Phương Chính hỏi thăm, hệ thống lập tức hỏi ngược lại.

Phương Chính nói:

"Vì sao ngươi không quản?"

Hệ thống nói: "Ngươi cho rằng vì sao cần quản?"

Phương Chính nghĩ một hồi: "Thứ nhất, tham ăn là dục vọng, có dục vọng thì tâm sẽ không yên, tâm không yên thì không thể an tâm lĩnh hội phật pháp. Thứ hai, ta từng nói qua, cạo trọc là thể nghiệm việc khó, để người khác nhìn, để mọi người thấy dù chúng ta đã như vậy nhưng vẫn có thể vui vẻ, vì vậy bọn hắn có gì để không sung sướng a? Thứ ba, ban đầu tăng nhân vốn không kiêng ăn, chỉ là lịch sử biến động, nên mới thành quy củ, đúng không?"

Hệ thống cười ha ha: "Tại thế giới của các ngươi thì đúng là như thế. Nhưng tại phật giới, cũng có kiêng ăn, nhưng chỉ là kiêng máu thịt. Phật môn cho rằng, nhục thân có thể chết, linh hồn là bất diệt. Thế gian có Lục đạo Luân hồi, linh hồn không ngừng luân hồi, sinh mệnh không đứt đoạn. Trong đó có dính tới nhân quản, ngươi sát sinh lấy thịt, đối phương luân hồi mang theo oán niệm, lúc chuyển thế, tất sẽ trả thù ngươi. Ai có thể biết được, đối phương luân hồi xong sẽ trở thành thứ như thế nào, nếu chẳng may trở thành tuyệt đại thiên kiêu, cố gắng cả đời ngươi sẽ hóa thành bọt nước. Cho nên các tăng nhân tận lực không ăn máu thịt sinh linh, tránh dính nhân quả mà dẫn tới phiền phức, trễ nải tu hành. Mà ta quản ngươi trên cơ sở quy củ linh sơn, đương nhiên sẽ không cấm ngươi tham ăn. Có điều ngươi cũng nói đúng, tham ăn là dục vọng, dục vọng lớn sẽ phạm sai lầm. Cho nên bản thân ngươi cũng nên tự cân nhắc tiêu chuẩn, nếu không lúc nào đó đột nhiên bị sét đánh, vậy đừng trách ta không nhắc nhở."

------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay