Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 631

Chương 631: Đại Hội Bánh Trung Thu

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 631: Đại Hội Bánh Trung Thu

Phương Chính đang muốn nói gì đó, đã thấy Tống Nhị Cẩu hổn hển chạy lên, trong tay cũng cầm một hộp gấm, chạy tới trước mặt Phương Chính liền ngồi bệt xuống thềm cửa, đưa bánh vào trong tay Hồng Hài nhi:

- Trụ... Trụ... Trụ trì, tặng cậu bánh Trung thu! Mẹ nó... Trần Long... Cậu bay lên sao! Mệt chết tôi mất.

Nhận một hộp là nhận, nhận hai hộp cũng là nhận, cũng không thể nào nhận của Trần Long mà không nhận của Tống Nhị Cẩu được a? Thế là Phương Chính gật đầu.

Hồng Hài nhi lập tức nhận lấy, mặt mày hớn hở:

- Mặc dù vẫn không đủ ăn, nhưng mỗi người đều có phần rồi, ha ha...

Tống Nhị Cẩu ổn định lại hơi thở:

- Bánh này là tôi nhờ đầu bếp chuyên môn làm bánh cao cấp, nguyên liệu đều dùng hàng nhập khẩu, trứng gà cũng là trứng nhà, rất ngon... Ách... Trứng gà... Tôi con mẹ nó! Trụ trì, quên mất các cậu không thể ăn trứng gà!

Tống Nhị Cẩu nói tới đây, kém chút khóc thành tiếng, chỉ nghĩ tới làm thứ tốt nhất, lại quên mất không thể dùng trứng gà, khóc không ra nước mắt a.

Phương Chính ngạc nhiên, không nghĩ tới Tống Nhị Cẩu lại để tâm như thế, mặc dù trước đó Phương Chính hắn giúp Tống Nhị Cẩu quay đầu, nhưng Tống Nhị Cẩu cũng đã giúp Phương Chính không ít việc. Đối với lời Phương Chính nói cơ bản đều tin tưởng vô điều kiện, gọi đến liền đến, đáp tạ như vậy, đã sớm báo ân tình ngày đó rồi.

Phương Chính chắp hai tay:

- Hai vị thí chủ có lòng, bần tăng tâm lĩnh. Tống thí chủ, có tâm ý tới đây, đã là điều quý nhất, bần tăng cảm tạ.

- Cái này... Ai, Phương Chính trụ trì, cậu đừng khách khí, cũng đừng cảm ơn, nếu không chút nữa, e là cảm ơn không nổi.

Tống Nhị Cẩu khua tay nói.

- Cảm ơn không nổi? Có ý gì?

Phương Chính sững sờ.

Đúng lúc này, một hồi huyên náo vang lên, chỉ thấy một hàng dài người đi tới.

- A Di Đà Phật, chư vị thí chủ, mọi người tới làm gì đây?

Dù đã mơ hồ đoán được đáp án, nhưng lúc đối mặt với nhiều người như vậy, Phương Chính vẫn có chút không dám tin.

- Phương Chính trụ trì, cậu đối tốt với mọi người, mọi người đều nhớ kỹ. Hôm nay là Trung thu, mọi người tới cảm ơn cậu. Mỗi người có chút bánh tặng lễ. Trung thu a, phải có bánh Trung thu.

Vương Hữu Quý cười ha ha.

Sau đó, Phương Chính liền thấy từng hộp từng hộp bánh đưa tới, cửa chùa lập tức xuất hiện một chồng bánh cao hơn người!

Trước đó, Hồng Hài nhi còn vì không đủ bánh mà sầu, hiện tại, nhìn núi nhỏ bánh Trung thu trước mắt, hắn lại càng sầu hơn, nhiều như vậy, ăn bao giờ cho hết a!

Độc lang cũng không khá hơn, trước đó nước miếng chảy ầm ầm, giờ nhìn nhiều bánh như vậy, lập tức cảm thấy miệng lưỡi khát khô...

Con khỉ im lặng đi vòng quanh đống bánh, miệng lẩm bẩm gì đó.

Người không biết, còn tưởng nó đang niệm phật, nhưng đám Hồng Hài nhi lại nghe rõ, con hàng này đang nói:

- Bánh nhân đậu, hẳn là rất ngọt. Nhân trứng gà, không thể ăn, bỏ qua. Nhân thập cẩm, không biết là thập cẩm gì, hương vị thế nào...

Ngay trong lúc hai mắt con khỉ phiếm hồng, chuẩn bị hưởng thụ một mùa Trung thu vui vẻ.

Phương Chính cũng hiểu ý trong lời Tống Nhị Cẩu nói, quả nhiên, giờ mà cảm tạ, thì đúng là cảm tạ không nổi. Một số người trong này học kỹ thuật khắc của hắn, nhưng cơ bản cả Nhất Chỉ thôn đều tới... Nhìn những người này, lòng Phương Chính cũng thầm thỏa mãn. Mọi người không phải vì thần thông của hắn mà đến, tất cả đơn thuần chỉ là tôn trọng hắn, cảm kích hắn. Sự cảm tạ như vậy, thực sự tốt hơn bất cứ lời hoa mỹ nào, khiến người thoải mái tận tâm can!

Phương Chính mở miệng:

- A Di Đà Phật, đa tạ ý tốt của chư vị thí chủ, nhưng nhiều bánh như vậy, bần tăng ăn không hết. Huống chi, ở đây cũng có không ít bánh Trung thu nhân trứng, bần tăng không ăn được.

- A...

Đám người ngạc nhiên nhìn núi bánh Trung thu, thực sự đổi lại là ai, cũng sẽ đều cảm thấy sầu muộn.

Đàm Cử Quốc cười ha hả nhìn Phương Chính, tựa như nhận ra điều gì, hỏi:

- Phương Chính tru trì, cậu định làm thế nào?

Phương Chính nói:

- Hôm nay là tết Trung thu, là đêm trăng tròn, ai ai cũng vui vẻ ngắm trăng, ý bần tăng là, không bằng hôm nay, mọi người ở trên núi ngắm trăng, thế nào?

Lời này vừa nói, đám người đều ngạc nhiên, hiển nhiên, bọn hắn không có kế hoạch này. Nhưng nghĩ lại, nếu không lên núi, vậy cũng chỉ ở nhà mở tivi, ăn bánh, hoặc nhìn trăng qua cửa sổ rồi đi ngủ, như vậy không bằng cùng lên núi, xem náo nhiệt.

Thế là mọi người cùng tới tấp đáp ứng.

Đàm Cử Quốc lộ vẻ quả như vậy, đồng thời cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Phương Chính càng thêm vẻ yêu thích, thầm nói: "Nhất Chỉ a, đồ đệ anh càng lúc càng có tiền đồ, ha ha. Lúc nhỏ, tiểu gia hòa này có ăn không hết thì cũng sẽ ôm về, giờ đã học được chia sẻ, không lãng phí. Thực sự là càng ngày càng tốt..."

Nghĩ tới đây, Đàm Cử Quốc liền nói với mọi người:

- Nếu mọi người đều đã đồng ý, vậy theo quy củ cũ, mỗi nhà bê một cái bàn với mấy cái ghế lên! Tiện thể mang cả ghế cho khách ở ngoài, đừng có hẹp hòi keo kiệt! Nếu để mất mặt Nhất Chỉ thôn ta, lão già tôi tự mình cầm gậy bê ghế lên!

- Thôi, lão bí thư. Chú tuổi đã cao, ai dám để chú xuống núi cầm ghế lên! Mọi người, theo tôi xuống, nhà tôi có nhiều ghế, cần bao nhiêu lấy bấy nhiêu!

Tống Nhị Cẩu kêu vang.

Đàm Cử Quốc nghe vậy liền cởi giầy đánh tới Tống Nhị Cẩu, cười mắng:

- Thằng ranh con nhà cậu, chê tôi già đúng không? Xem tôi có đánh được cậu không rồi lại nói!

Tống Nhị Cẩu lập tức vọt nhanh, đám người cũng cười vang.

Ba người Triệu Cương, Tiết Tông, Thiệu Mẫn vẫn đứng bên cạnh nhìn, bọn hắn cũng tò mò không biết Phương Chính định xử lý đống bánh Trung thu thế nào. Loại việc tương tự như vậy, bọn hắn dù chưa thấy qua các chùa sẽ xử lý thế nào, nhưng có một số người thu mua bánh Trung thu, đóng gói lại rồi bán cho các cửa hàng, kiếm một khoản tiền. Hơn nữa, hạn sử dụng của bánh Trung thu cũng được khá lâu, cất đi ăn dần cũng được. Hơn nữa, nếu là người lòng dạ hẹp hòi, thực có thể thà để mốc cũng không cho người khác.

Còn cách làm của Phương Chính hiện tại, thực đúng là khiến đám người cùng thán phục, càng thêm xấu hổ về hành động lúc trước. Một người có thể được nhiều người ủng hộ thật lòng như thế, có thể là người vì tư lợi mà hại chết một cây cổ thụ sao?

Chờ mọi người tản đi, Thiệu Mẫn lập tức chạy tới.

Phương Chính nhìn thấy nha đầu điên này lại tới, lập tức cảm thấy có chút tê dại, kẻ phiền phức khiến người bất đắc dĩ nhất, chính là kẻ đầy lòng tốt như vậy, nói không được mà đánh cũng không xong, nói nhiều, có khi khiến đối phương đáp lại càng nhiều hơn, phiền phức.

Đang lúc Phương Chính định chạy, Thiệu Mẫn đã đứng lại trước mặt Phương Chính, khom mình hành lễ:

- Phương Chính trụ trì, chân thành xin lỗi!

Phương Chính sững sờ, nhìn hai người Triệu Cương mỉm cười ở phía sau, lập tức như hiểu ra, chắp tay hoàn lễ!

- A Di Đà Phật, thí chủ khách khí.

- Thật xin lỗi, là tôi sai, tự cao nghĩ rằng bản thân là đúng.

Thiệu Mẫn nói.

Phương Chính nói:

- Thí chủ, có thể nghĩ như vậy đã đủ khiến bần tăng an tâm. Nếu không, thí chủ lại đòi chuyển Bồ Đề đi, khiến bần tăng khó xử.

-----------------

Phóng tác: xonevictory

Cảnh cáo đọc không an toàn: Ma Lâm Thiên Hạ (Bản Dịch) - trí tuệ thâm sâu như biển, lên xe nhớ đội mũ bảo hiểm, cua gắt ngã chớ trách!!!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay